ì mở rộng tầm mắt mà hưng phấn không ngừng, đã sớm nghe nói sở trường của thủ lĩnh là ‘ tấn công tia chớp ’ thật là trăm
nghe không bằng một thấy, tốc độ quá nhanh quá kinh người!
“Như thế nào, Công Đằng tiên sinh ông phục không?” Cậu bé khiêu
khích giương mắt mà nhìn Công Đằng Tỉnh, nhíu mày nói, nếu ông ta không
phục, ông ta có thể tự mình ra trận!
“Phục!” Một giọt mồ hôi lạnh, từ bên trán hắn chảy xuống, hắn cũng mở tầm mắt nha! Tước Noãn yêu: tôi vì em mà luôn một mình 01 Noãn về
Hôm sau, Vô Song nằm ở trên giường đang ngủ say thì bị một hồi
chuông điện thoại vang lên, cô mơ mơ màng màng nhận điện thoại: “A lô?”
“Bà xã, còn đang ngủ sao?”
“Ừ. . . . . .” Âm cuối kéo thật là dài, có vẻ mệt mỏi, chọc cho đối phương bật cười ha ha, “Tối hôm qua thật là khổ cực em rồi!”
“Ừ. . . . . .” Ý thức bị vây trong hỗn độn nên cô đáp không đầu
không đuôi, nghe tiếng cười ầm của đối phương, thì cô mới lấy lại tinh
thần, đột nhiên mở mắt ra, oán giận hờn dỗi mà nói: “Đều là lỗi của anh, anh còn cười!” Nếu không phải là anh giày vò cô suốt một đêm, cô còn
mệt đến bây giờ vẫn còn muốn ngủ sao!
“Ừ ừ ừ, là lỗi của anh.” Đông Bác Hải thu lại nụ cười, trực tiếp vào đề chính: “Bà xã, buổi trưa anh không thể về nhà ăn cơm trưa với em,
trong tay có chút việc phải làm, buổi tối anh sẽ về nhà sớm một chút!”
“Ừ!” Vô Song lãnh đạm đáp một tiếng, rồi chuẩn bị cúp điện thoại, thì bên kia truyền đến giọng nói dịu dàng của anh: “Bà xã!”
“Ừ!”
“Anh yêu em!”
“Ừ!” Vô Song cười ngọt ngào, và lên tiếng.
“Sao em đều không trả lại anh một câu.”
“Em trả lời anh rồi mà, ừ!”
“Anh muốn nghe không phải là câu này.”
“Đó là câu nào?”
“Bà xã, em đang khảo nghiệm sự kiên nhẫn của anh sao? Anh thực sự
không có kiên nhẫn! Nếu em không nói nhanh một chút, anh sẽ trở về chính tai nghe em nói!”
Lưu manh!
Vô Song chần chừ một lúc, rồi nhẹ nhàng nói: “Em yêu anh!”
“Ai?” Không có xưng hô tên họ, cô yêu ai chứ!
“Em yêu anh. . . . . . ông xã!” Kỳ thật gọi anh là ông xã, cũng
không có khó mở miệng như Vô Song tưởng tượng, ngược lại, gọi anh như
vậy, trong lòng cô có loại ấm áp, ngọt ngào cùng chân thực không nói ra
được! Rốt cuộc cô cũng như ý nguyện thành Đông phu nhân của anh, hạnh
phúc không còn chỉ là khát vọng và giấc mộng không có thể đụng nữa, bây
giờ cô rất hạnh phúc, thật sự rất hạnh phúc!
“Nói lại lần nữa!” Nghe một lần không đủ.
“Em yêu anh ông xã!”
“Nói lại lần nữa!” Càng nghe càng nghiện.
“Em yêu anh yêu anh yêu anh yêu anh. . . . . . ông xã!” Cô lặp lại
một hơi mấy lần “Yêu anh” chọc cho Đông Bác Hải không còn tâm tình để
làm việc, hận không thể lập tức bay về bên cạnh cô, bổ nhào vào, “này nọ í é í é”!
“Bà xã, ngoan ngoãn ở nhà chờ anh trở về, anh muốn cho em phần
thưởng!” Bởi vì quá hưng phấn, nên trong tiếng nói của anh còn có kích
động chưa rút đi.
“. . . . . .” Vô Song giữ hơi thở, im lặng mặt hồng tim đập, phần thưởng của anh. . . . . .
“Bà xã không nói nữa, nhớ buổi tối ngoan ngoãn ở nhà chờ anh trở về!” Anh hôn một cái về phía điện thoại, rồi sau đó cúp máy.
Anh cúp điện thoại quá nhanh nên Vô Song còn chưa kịp cự tuyệt, cuối cùng đành phải nản lòng mà để điện thoại xuống, hạnh phúc tới quá
nhanh, cô cũng có chút không chịu nổi!
Cô nào biết nguyên nhân Đông tiên sinh ra sức như vậy là muốn sớm một chút gom đủ đội banh nhà họ Đông! Hàaa…!
Vô Song vươn tay cầm lấy y phục mà Đông Bác Hải đã chuẩn bị để ở một bên cho cô, từ trên giường xuống, bụng có hơi đói, nên cô ra khỏi phòng kêu lên: “Con trai” không ai đáp lại, nhìn nhìn trang hoàng nơi này, cô mới chợt nơi này không phải nhà của bọn họ, con trai hẳn là ở chung một chỗ với em trai!
Một mình cô cũng không muốn làm cơm ăn, liền đổi giày, mặc áo lông thật dầy đi ra cửa!
Nơi này cách khu vực thành thị rất gần, cô mới đi chừng 9 phút thì
đã tới khu vực sầm uất, tiến vào một tiệm cơm Tây, tìm vị trí gần cửa sổ rồi sau đó ngồi xuống, gọi một phần thịt bò bít tết gần chín với rau,
sau khi giao thực đơn cho nhân viên phục vụ, thì cô cầm lấy nước lọc ấm
rảnh rỗi nghiêng đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, nhìn cảnh tượng người đi đường vội vã ——
Chợt, một cô gái mang mắt kính thật to xông vào tầm mắt của cô, bên
cạnh có bảy vào người nam nữ ký giả vây quanh, mọi người đều cầm micro
chen lấn hướng về phía cô gái ấy làm phỏng vấn, mà cô gái ấy cúi đầu im
lặng không nói, lấy tay chống đỡ máy ghi hình cùng micro, dường như rất
ghét các ký giả nói lên vấn đề sắc bén, cho nên cự tuyệt trả lời!
Bởi vì cách thủy tinh cách âm, nên Vô Song không nghe được các ký
giả nói về vấn đề gì, nhưng mà rất đồng tình với cô gái này, bị các ký
giả bao vây như vậy tư vị thật sự không dễ chịu!
Cô gái đeo mắt kính muốn đi, nhưng các ký giả đã vây chận cô, dường
như là cô gái ấy bị buộc mà phiền, nên bất chấp tất cả, mạnh mẽ đâm tới, nhưng các ký giả chính là vây quanh cô gái ấy không để cho cô gái ấy
đi, đang lúc chen lấn thân thể của cô gái ấy chợt lắc lư một cái, rồi
lui về phía sau hai bước nhỏ, nằm ở trên thủy tinh nên mới không có ngã
xuống, chỉ là mắt kính