ng kiềm
chế, tiếng cười trong trẻo, tiếng cười sảng khoái ở trong đống tuyết của miền hoang vu này dường như vang vọng!
“Em chết chắc rồi!” Mặc Phi Tước phủi phủi tuyết trên mặt, cũng làm một quả cầu từ đám tuyết trên mặt đất ném lại cô.
“A!” Quả cầu tuyết đầu tiên bay tới, Mặc Noãn may mắn tránh thoát
khỏi nguy hiểm, thế nhưng anh không chịu buông tha cô, lại nắm lên một
nắm tuyết khác ném về phía cô, cô theo bản năng tránh né, anh đuổi theo
sau, hai người vừa rượt đuổi, vừa ném nhau, chơi rất vui vẻ!
“Nhóc xấu xa, em còn chạy.” Mải rượt đuổi, dần dần hai người đã cách bia mộ rất xa, thấy cô còn chạy, Mặc Phi Tước lấy đà nhảy lên, cả người bổ nhào lại phía cô, đem cô áp đảo trên mặt tuyết!
Mặc Noãn cũng không khách khí mà lật người đè lại anh, đem anh áp
đảo, hai người ở trên mặt tuyết giỡn một lúc, càng không ngừng vốc tuyết ném lên người đối phương, chẳng mấy chốc, trên người cả hai người đầy
những tuyết, lại cười khanh khách vui vẻ.
Trên bầu trời cơn gió sắc lạnh nổi lên, bông tuyết tung bay tán loạn.
Mệt đến không còn chút sức lực, hai người nằm trên đống tuyết thở dốc, sắc trời đã bắt đầu xám xịt dần.
“Đi thôi!” Anh nghiêng đầu nhìn Mặc Noãn đang thở hổn hển một cái.
“Em không có sức!” Cô có chút làm nũng nhìn anh.
“Tôi cõng em có được không?” Anh tà mị cười nói, dáng vẻ rất dịu dàng mê người.
“Được!” Mặc Noãn hưng phấn gật đầu, vẻ mặt thật thà, cả tin!
“Nghĩ hay quá nhỉ!” Thấy trong nháy mắt cô nghệt mặt ra, anh buồn
cười nghĩ muốn bò dậy, Mặc Noãn vốc một vốc tuyết to ném lên trên mặt
anh một cái.
Rõ ràng là anh đang lạnh run mà, quá lạnh!
“Chọc anh chơi thôi, bà cô tôi còn sợ bị anh lợi dụng!” Phủi phủi
tuyết trên người, Mặc Noãn ngồi dậy, muốn đứng lên mới phát hiện chân đã tê cóng!
Mặc Phi Tước lật người bò dậy, thấy cô ngồi dưới đất không dậy, không khỏi cau mày, “Sao vậy?”
“Mắc mớ gì tới anh?” Cô nhanh mồm nhanh miệng mà trừng anh một cái,
muốn lật người, cái quái quỷ gì vậy, sao lại xui xẻo như vậy, lại thất
bại ở trước mặt anh! Quỳ một gối xuống đất, cô thử mấy lần cũng không
đứng lên nổi, đôi tay chống trên đất đã lạnh thấu xương!
“Tê chân hả?” Mặc Phi Tước cũng không cười nhạo cô, mà ngồi xổm
người xuống bắt đầu giúp cô xoa bóp đôi chân đã đông cứng tê dại, bóp
hơi mạnh làm đau cô, còn bị cô chống cự: “Ai ai. . . . . . Anh nhẹ một
chút, đau!”
Nghe cô kêu đau, anh lúc này mới không nhịn được cười phá lên, nhìn
cô vô lại mà nói: “Sao tôi lại không biết em sợ đau như vậy nhỉ?” Con
báo nhỏ quả nhiên là giả bộ mạnh mẽ!
“Anh rốt cuộc là có nhân tính không vậy!” Vừa nhắc tới đề tài nhạy
cảm, cô liền không nhịn được mà nâng cao đề-xi-ben hòng trốn tránh.
“Vấn đề này em nên tự hỏi mình đi!” Cũng không phải chân của anh tê.
Ách. . . . . . 囧!
Khi Mặc Phi Tước nâng đỡ, cô chậm rãi đứng lên, có thể đứng thẳng, cô nghĩ, “Mình tốt rồi!”
“Này đi thôi!” Anh buông tay cô ra.
Mặc Noãn đang muốn bước đi bước đầu tiên, nhưng chân không nhấc lên
nổi, cô có chút đau đớn mà nhìn Mặc Phi Tước, “Không được, chân vẫn còn
tê lắm!”
“Đến đây, lên lưng tôi đi!”
Mặc Phi Tước thoải mái xoay người, ngồi chồm hổm trước mặt cô,
chuyện cũ nhất thời kéo đến tràn lan như vũ bão trong tim cô, hốc mắt cô nhanh chóng nóng dần lên, chất lỏng đảo vòng quanh ở trong đó, ngập
tràn ẩm ướt. . . . . .
“Nếu còn không lên, tôi sẽ mặc kệ em đó!” Sự do dự, dùng dằng của cô hiển nhiên là làm anh khó chịu.
“Lần nào cũng nói vậy!” Mặc Noãn nhỏ giọng nói thầm một câu, im lặng mỉm cười, rồi sau đó không khách khí mà nằm sấp lên trên lưng anh.
Thế giới dường như trắng xóa, gió lạnh thổi o o, Mặc Phi Tước thoải
mái cõng Mặc Noãn tiến về phía trước từng bước một, chân đạp thật sâu
trong tuyết, phát ra tiếng vang sột soạt, trong tuyết, để lại một chuỗi
dấu chân thật sâu.
Mặc Noãn một lần nữa mang lên bao tay len có thêu hình anh đào đáng
yêu, cô lấy bao tay đặt ở trước miệng thổi cho nóng, xong phủ lên trên
gương mặt lạnh như băng của Mặc Phi Tước.
“Không cần cảm ơn tôi, tôi không phải là quan tâm anh, tôi là sợ nếu như anh bị lạnh chết, tôi cũng chết theo!”
Rõ ràng chính là quan tâm anh lại mạnh miệng không chịu thừa nhận,
Mặc Phi Tước cảm động trong lòng , nhưng cũng không có lật tẩy cô, chỉ
là nín cười, giọng mũi nồng đậm mà lên tiếng: “Ừ!”
“Biết là tốt rồi!” Cũng không biết đây là nhắc nhở mình, hay là nhắc nhở anh!
. . . . . .
Đi thật lâu cuối cùng hai người mới đi đến giữa sườn núi, ngồi trở
lại trên xe, đầu tiên Mặc Phi Tước làm là mở máy nóng điều hòa trong xe
ra, sau đó lại giúp Mặc Noãn xoa bóp đôi chân đông cứng cho đến khi chân của cô thật sự không còn chuyện gì, anh mới khởi động xe, chuẩn bị lái
xe rời đi, nhưng khởi động xe nhiều lần cũng không chút phản ứng. Mặc
Noãn nóng ruột nên hỏi: “Sao vậy?”
“Lạnh quá xe bị đông lại rồi!” Anh buông tha cho việc khởi động máy, từ trong túi lấy ra một điếu thuốc, đốt lên, rồi nghiêng đầu nhìn vẻ
mặt sốt ruột của cô.
“Chúng ta làm thế nào bây giờ?” Ngày đông lạnh lẽo, rét mướt này, mà nơi này lại hoang vu như vậy, cũng không có chi
