hăm dò, vì anh tự nguyện yêu cầu được đi dã
ngoại, chính anh được phân công về làm việc ở tổng đội trên tỉnh. Anh bỏ nơi
công tác dễ chịu ở thành phố, đến một vùng núi để làm việc, chẳng phải là con
người có tâm hồn cao đẹp hay sao?
Sau một hồi suy nghĩ vẩn vơ, Thu cười chế nhạo bản
thân, hai người này chưa ai nói chuyện làm bạn với mi, còn mi thì vội vã gì cơ
chứ? Có thể người ta giống Lôi Phong giúp mi, kết quả mi đã biến lòng tốt của
người khác thành cái gì, đúng là lòng tốt không được đền đáp, bùn tốt không đắp
được lò tốt.
Thu quyết định trước hết khâu cho Lâm một đôi giày, để
bà Trương không mắng anh, mà cũng để anh không phải đi chân đất vào lúc trời
lạnh thế này. Thu biết, trong cái làn may vá của bà Trương có sẵn đế giày, có
nhiều mũi giày nhưng chưa được khâu vào đế, coi như giày bán thành phẩm. Thu
chỉ cần mấy buổi tối là có thể khâu thành đôi giày.
Thu nói với bà Trương sẽ khâu giày cho Lâm, bà Trương
cười híp cả mắt, lập tức tìm đế giàyi giày đưa cho Thu, lại lấy kim chỉ, khuôn
giày, sau đấy bà đứng bên cạnh nhìn thu khâu giày bằng đôi mắt trìu mến.
Ba Trương khen Thu:
- Thật không ngờ, con ở thành phố mà cũng biết khâu
giày, con chần đế khéo hơn cả mẹ, chần vừa dày vừa chắc. Mẹ con dạy học nhưng
biết dạy cả con khéo tay hay làm.
Thu xấu hổ, nói với bà Trương, cô biết khâu giày là vì
nhà nghèo, không có tiền mua giày, mẹ Thu tự khâu giày để đi. Mua một thước vải
đen có thể làm hai đôi rưỡi giày, có thể làm đế, mũi giày, đế giày tự chần lấy,
khó nhất là khi đóng giày, tức là khâu mũi giày vào đế, nhưng Thu cũng đã học
được. Thu đi giày tự khâu, chỉ những hôm trời mưa, phải đi xa, hoặc đi tập quân
sự Thu mới đi đôi giày bộ đội đã cũ. Chân Thu rất được việc, chân chỉ lớn đến
số ba mươi lăm rồi không lớn nữa, hình như nó sợ Thu không đi vừa đôi giày bộ
đội cũ. Bà Trương nói:
- Cái Phần, cái Phương của mẹ không biết khâu giày,
không biết chúng nó về nhà chồng rồi sẽ thế nào.
Thu động viên:
- Bây giờ chẳng mấy ai đi giày tự khâu lấy, hai chị về
nhà chồng mua giày đi là được rồi.
- Đi giày mua đâu có dễ chịu như giày tự làm? Mẹ không
đi quen, đi vào chân ra mồ hôi, cởi ra thối lắm.
Bà Trương nhìn chân Thu, kêu lên:
- Đôi chân nhỏ quá, đây là chân con nhà giàu trước
kia, con gái nhà nông làm gì có đôi chân xắn thế này.
Nghe bà Trương nói, Thu cảm thấy xấu hổ vô cùng, đôi
chân của mình rõ ràng di truyền của bố là “địa chủ”, chân bố cũng nhỏ, chân mẹ
Thu không nhỏ, có thể thấy gia đình bên mẹ là nhân dân lao động, bên gia đình
bố sống dựa vào bóc lột, không phải xuống ruộng, chân trở nên nhỏ nhắn. Thu nói
rất chân thật:
- Có thể đấy là bố con di truyền, bố con là… địa chủ,
tử tưởng con đã phân rõ ranh giới bới bố rồi, nhưng cái chân…
Bà Trương nói:
- Địa chủ là gì? Người ta tốt số, biết làm ăn mới có
nhiều ruộng. Chúng tôi ở đây không có ruộng, đi cấy rẽ, nộp tô cho người ta,
chuyện đó ở đâu chả có. Mẹ không thích những người đỏ mắt nhìn nhà địa chủ giàu
có, thế rồi kiếm cớ đâu tố người ta.
Thu cảm thấy lỗ tai mình có vấn đề, bà Trương là một
phụ nữ nông dân nghèo từ đời tổ đời tiên, lại biết nói những lời phản động như
thế? Thu nghĩ, có thể bà Trương cố tình nói vậy để thử lòng Thu, nhất định mình
sẽ chịu được thử thách, Thu không dám tiếp chuyện, chỉ cúi xuống khâu giày.
Thức hai đêm, Thu khâu xong đôi giày cho Lâm, lúc anh
ta đi làm về, Thu bảo anh thử. Lâm lấy chậu nước rửa sạch chân, rất cung kính
đi vào đôi giày, bảo thằng Hoan lấy mấy tờ báo để lót xuống đất rồi anh mới cẩn
thận bước lên đấy vài bước.
- Có chật không? Có nhỏ quá không? Có bó chân không? –
Thu lo lắng hỏi.
Lâm chỉ lặng lẽ cười>
- Thoải mái hơn giày mẹ khâu.
Bà Trương cười, vờ bực tức:
- Người ta bảo có vợ quên mẹ, mày vẫn còn đấy mà đã…
Thu vội vã thanh minh:
- Đôi giày này là để cảm ơn anh Lâm đã lấy hồ đào cho
mẹ con, không có ý gì đâu.
Hai hôm sau, Ba mang về cho Thu một gói to đường phèn,
nói:
- Thu mang về cho mẹ chữa bệnh.
Tĩnh Thu sững sờ:
- Tại sao anh biết mẹ em cần đường phèn?
- Thu không nói với anh, Hay Thu không cho người khác
nói với anh? Anh như trách móc. – Tại sao Thu có thể nói với người khác mà
không nói với anh?
- Nói với ai?
- Còn ai nữa? Tất nhiên là bà Trương, là chị Mẫn, là
anh Lâm. Biết vậy, ngay từ đầu anh đã không nói với em anh không phải là người
nhà của người ta.>
Thu ngớ ra, không biết anh bực thật hay là đang đùa.
Thấy Thu đã đuối lí, anh cười:
- Không phải trách em, đùa vậy thôi. Lâm bảo với anh,
cậu ta chỉ kiếm được hồ đào, không thể tìm được đường phèn, không có đường phèn
thì thứ thuốc này cũng không có tác dụng.
- Một gói to đường phèn thế này mất bao nhiêu tiền.
- Một làn đầy hồ đào thế kia mất bao nhiêu tiền?
- Hồ đào hái ở cây.
- Đường phèn cũng ở trên cây.
Thấy anh đôi co với mình, Thu bật cười:
- Anh bịa, đường phèn mà mọc trên cây à?
Thấy Thu cười, anh cũng phấn khởi:
- Chờ em kiếm được tiền sẽ trả anh, anh ghi nợ, được
không nào?
Thu nghĩ, thế này thì nguy to, nếu Lâm và anh liên
hiệp lại chữa k
