Insane
Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu

Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329895

Bình chọn: 7.5.00/10/989 lượt.

i nói xong đã cảm thấy không đúng. Cái tên

nhóc con này bộ dạng hình như rất giống Tề hiên. Chẳng

lẽ nó là con trai của Tề Hiên.

“Ông chú xấu xa, là chú nói không có hứng

thú với ba mẹ của tôi nha, nên chú hãy đi đi, đừng đến quấn quít lấy mẹ

tôi, mẹ cũng không thích chú đâu.” Tề Tiểu Hiên xoay người đi bên cạnh

Ngãi Giai Giai, nắm tay của cô mà xua đuổi Tăng Hải Lâm.

Vừa rồi cậu cố ý hỏi Tăng Hải Lâm những vấn đề

này, thêm vào nhân tố ‘ ba ’, chỉ là không muốn để cho ông chú này, đoán

được Ngãi Giai Giai chính là mẹ của cậu. Không ngờ cái ông chú này lại

ngây ngốc mà lâm vào bẫy rập do cậu thiết lập

“Cô ấy là mẹ...” Tăng Hải Lâm cực kỳ kinh

ngạc mà trừng to mắt nhìn Ngãi Giai Giai, Ngãi Giai Giai tại sao lại có một

đứa con trai lớn như thế, khó trách anh cảm thấy đứa bé này quen như thế,

thì ra bộ dáng của nó và Tề Hiên rất giống nhau.

Ngãi Giai Giai nhìn thấy vẻ mặt của Tăng

Hải Lâm bất thường, thì lập tức ôm Tề Tiểu Hiên vào trong ngực, lo sợ

Tăng Hải Lâm sẽ làm hại tới cậu bé.

“Đúng vậy, bà ấy chính là mẹ của tôi. Chính

là chú nói không có hứng thú với mẹ tôi. Chú đã không có hứng thú với mẹ

tôi, vậy cũng đừng đến quấn lấy mẹ tôi nữa.”

“Thì ra vừa rồi cậu dẫn tôi đi một vòng lớn

như vậy, là đang bẫy lời nói của tôi à, nhóc con.” Tăng Hải Lâm rất

không vui mà trừng mắt với Tề Tiểu Hiên. Thì ra ngay từ đầu anh đã bị đứa

bé này đùa giỡn, thật đáng giận loại cảm giác này rất không vui. Thật sự

muốn dạy dỗ tên nhóc con này một chút. Nhưng mà nó là con của Giai

Giai, quả thực không được động đến nó.

Ngãi Giai Giai cảm nhận được Tăng Hải Lâm đang

tức giận. Vì vậy che cho Tề Tiểu Hiên càng chặc hơn, lo sợ Tăng Hải Lâm sẽ

có bất lời với con mình.

“Chú không chỉ là người đần độn dễ quên, mà

còn là một tên ngu ngốc.” Tề Tiểu Hiên le lưỡi nhát ma với Tăng Hải Lâm.

Tăng Hải Lâm tức giận đến điên, muốn xông qua

dạy dỗ Tề Tiểu Hiên cho tốt. Kết quả Ngãi Giai Giai đã vươn mình ra,

không cho anh động đến Tề Tiểu Hiên. Tuy cô cũng rất sợ cái tên Tăng Hải

Lâm này, nhưng mà vì Tiểu Hiên cô không được sợ

Tăng Hải Lâm nhìn thấy Ngãi Giai Giai đưa người

ra, thì không dám ra tay. Dù sao anh không muốn tạo ấn tượng xấu một lần

nữa với Ngãi Giai Giai.

Ngãi Giai Giai vịn Tề Tiểu Hiên, rồi lui về

sau một chút, cảnh giác nhìn Tăng Hải Lâm: “Anh muốn làm gì?”

“Giai Giai em yên tâm, anh sẽ không đối với em

như vậy!” Tăng Hải Lâm nói những lời này, rồi sau đó nghiến răng nghiến lợi

với Tề tiểu Hiên. Vì sao cái tên nhóc đáng ghét này, lại là con của

Ngãi Giai Giai. Nếu như không phải thì nhất định anh sẽ dạy dỗ nó một

chút. Sao anh lại trở nên hẹp hòi với một đứa nhóc gây khó dễ với anh

như thế, anh không phải là người như thế mà. Tăng Hải Lâm bởi vì nghĩ mình

xấu xa như vậy, mà cảm thấy buồn bực trong lòng, vô cùng mâu thuẫn, anh vẫn

muốn tạo ấn tượng tốt với Ngãi Giai Giai, đáng tiếc mỗi lần đều không như

mong muốn.

“Tôi cũng không cho phép anh làm hại con tôi”

Ngãi Giai Giai nhấn mạnh. Tăng Hải Lâm nói sẽ không làm hại cô mà thôi. Ai

biết anh ta có thể làm hại con của cô hay không. Người này thật sự là làm

cho người ta không nhìn thấy được.

“Mẹ, mẹ đừng lo lắng, con không sợ ông chú

đó.” Tề Tiểu Hiên khiêu khích nhìn Tăng Hải Lâm. Nếu quả thật muốn đánh cậu

cũng không sợ, nếu như đánh không lại thì chơi xấu, ai bảo cậu vẫn còn là

một đứa trẻ.

“Tiểu Hiên, con không biết đâu, anh ta không

phải là người dễ chọc, đừng để ý đến anh ta là được rồi.” Ngãi Giai Giai

lo lắng mà nhắc nhở, đắc tội với lưu manh khẳng định là không tốt, dù sao

chuyện gì bọn họ cũng có thể làm.

“Nhóc con, tôi không so đo với cậu, cậu đi

qua một bên chơi.” Tăng Hải Lâm không để ý tới Tề Tiểu Hiên, không muốn ầm

ĩ cùng một đứa bé.

“Chú không so đo với tôi, nhưng tôi còn muốn

so đo chú đấy, ông chú xấu xa thấy chết mà không cứu, không được lại đến

dây dưa mẹ tôi, mẹ tôi thuộc về ba của tôi, có nghe hay không?” Tề Tiểu Hiên

cảnh cáo Tăng Hải Lâm. Cái ông chú xấu xa này nhìn là biết, đánh chủ

ý lên mẹ cậu, cậu nên vì ba mà bảo vệ mẹ thật tốt mới được, miễn cho bị

ông chú ấy lừa lấy.

“Tiểu Hiên, vì sao con luôn nói anh ta thấy

chết mà không cứu vậy.” Ngãi Giai Giai nghi hoặc nhìn Tề Tiểu Hiên.

“Tôi cũng rất muốn biết rõ nguyên nhân, vì sao luôn

nói tôi thấy chết không cứu. Nếu như là bởi vì cậu không biết cái ý nghĩa

của thành ngữ này, bây giờ tôi có thể giải thích cho cậu nghe.” Tăng Hải

Lâm đối với sự vu oán của Tề Tiểu Hiên, mà cực kỳ không vui, nếu không vì

nó là đứa bé. Anh đã sớm đánh nhau với nó rồi.

“Tăng Hải Lâm, nếu như anh dám động đến con

tôi, tôi tuyệt đối sẽ liều mạng với anh.” Ngãi Giai Giai trừng mắt căm thù

Tăng Hải Lâm. Tăng Hải Lâm này nhìn là biết không