hó.
"Không bằng chúng ta chơi oẳn tù xì, ai
thua người đó lên trước." Một tên đề nghị.
"Được, chơi oẳn tù xì."
Ba tên con trai cứ như vậy ở trong ghế lô tối mờ
nắm tay nâng lên, kết quả một tên con trai có cây kéo bại bởi búa của hai tên
khác, cho nên hắn ta đành phải lên trước.
"Người anh em, mau nhanh lên, xong việc
liền lấy tiền rời đi." Hai tên khác thúc.
"Biết rồi, tao đây không phải chuẩn bị bắt
đầu rồi sao?" Tên con trai run rẩy nói, sau đó vươn tay, tính thoát quần
áo Ngãi Giai Giai.
Ông trời, phong lưu khoái hoạt vốn chính là một
việc hưởng thụ, vì sao lúc này hắn lại cảm thấy có hương vị của địa ngục ?
"Nhanh lên, đừng lằng nhằng, miễn cho tí
nữa xảy ra chuyện rắc rối nào đó."
"Đừng thúc nữa, bằng không mày lên
trước." Tên con trai chơi oẳn tù xì thua từ chối, sau đó lui về sau một
bước, không dám thoát quần áo của Ngãi Giai Giai.
Ngừơi phụ nữ của Tề Hiên, nếu mà đụng phải anh
ta, vậy chết chắc rồi.
"Ít lải nhải, nhanh lên, bằng không chúng
ta đều xong đời." Mặt khác hai tên con trai bắt hắn ta kéo lại, đổ lên
trên người Ngãi Giai Giai.
"Giai Giai ——" Trần Tiểu Ngoạn ở bên
ngoài vừa đánh vừa gọi tên Ngãi Giai Giai.
"Hỏng bét, người của bọn họ đến đây, chúng
ta vẫn là nhanh lên thôi, miễn cho Tề Hiên đến đây, mạng cũng bị mất." Một
tên con trai bối rối nói.
"Tốt đừng nói nữa, vài phút đem cái thân
của cô gái này phá đi, sau đó rời đi, nhanh a!" Một tên con trai thúc.
Nhưng mà hắn ta chẳng qua chỉ là thúc giục,
chính mình căn bản lại không có động thủ.
"Thiếu chủ, thiếu chủ ——" Ngãi Giai
Giai say nên gào thét.
Thân thể cô xảy ra chuyện gì vậy, sao lại nong
nóng như thế, vì sao mình nằm đây.
"Cô ta sắp tỉnh lại, chúng ta cùng tiến
lên." Ba tên không do dự nữa, xông tới, bắt đầu thoát quần áo Ngãi Giai
Giai.
"Các người là ai, sao lại thoát quần áo của
tôi vậy?" Ngãi Giai Giai mơ mơ màng màng hỏi, nhưng vẫn còn có ý thức để
ngăn cản bọn họ thoát quần áo của mình.
"Cô ấy không phải uống thuốc ư, sao còn
thanh tỉnh như vậy." Một tên con trai nghi vấn .
"Đừng để ý, hai đứa mày ngăn chận cô ta,
tao tới xử lý cô ta." Một tên con trai khác dùng ngữ khí bất cứ giá nào
nói.
Chính là lần cọ xát này, không đợi bọn họ xong
việc, Tề Hiên đã tìm đến đây.
"Các người làm gì vậy, thả tôi ra."
Ngãi Giai Giai cố gắng giữ đầu óc thanh
tỉnh, biết rõ sự tình không đúng vì vậy liều mạng mà giãy dụa.
Thiếu chủ tại sao lại để cho ba người này đè
nặng cô, vì sao?
Tề Hiên bằng tốc độ nhanh nhất chạy đến, ở bên
ngoài quán bar liền nhìn thấy một tên tài xế té xỉu trên đất, nhưng mà anh cũng
không có thời gian đi để ý tới chuyện khác, trực tiếp vọt vào trong quán rượu.
Mới vào đến trong quán rượu liền nhìn thấy Trần
Tiểu Ngoạn đang cùng rất nhiều người đánh nhau, nhưng mà anh nhìn cả quán bar
tối mờ một lần, cũng không thấy được Ngãi Giai Giai, trong nội tâm càng nóng
nảy hơn.
Trần Tiểu Ngoạn không phải nói Giai Giai trong
này đấy sao, người đâu?
"Trần Tiểu Ngoạn, Giai Giai ?" Tề Hiên
vừa vội vừa tức hỏi, không có ý định ra tay giúp Trần Tiểu Ngoạn.
Hiện tại anh không có thời gian đi cứu những
người khác, chỉ muốn cứu Giai Giai của mình trở về .
Bọn người cùng Trần Tiểu Ngoạn đang đánh nhau
thấy Tề Hiên đến đây, thì đều có chút run rẩy, thần sắc có chút bối rối.
"Bị mấy người kéo vào bên trong rồi, anh
nhanh đi cứu cô ấy đi!" Lời của Trần Tiểu Ngoạn vừa mới dứt, Tề Hiên tựa
như một trận gió mà vọt tới bên trong, làm cho người ta muốn ngăn cũng không
kịp ngăn đón.
"Chết tiệt, một việc làm ăn tốt đều bị con
nhóc mày làm hỏng, dù sao cũng là chết, hôm nay bố mày muốn mày trả giá thật
nhiều." Một kẻ lưu manh nhìn thấy Tề Hiên vọt vào, vô cùng nổi giận, sau
đó đem tất cả giận dữ phát tiết ở trên người Trần Tiểu Ngoạn.
"Chuyện tốt của bố hư rồi, bổn tiểu thư vui
vẻ, hiện tại bổn tiểu thư muốn chạy trước, có bản lĩnh các người liền đuổi
theo, bye bye ——" Trần Tiểu Ngoạn cợt nhả nói, sau đó chạy ra ngoài.
Toàn bộ người trong quán rượu đều đuổi theo,
giống như muốn đem Trần Tiểu Ngoạn bầm thây vạn đoạn vậy.
Tề Hiên chạy đến ghế lô trong quán bar, tìm từng
cái từng cái ghế lô, những cửa ghế lô kia đều là trực tiếp bị anh đá văng ra ,
tìm nhiều gian cũng không thấy Ngãi Giai Giai, anh cảm giác mình sắp điên.
Nếu như Giai Giai của anh thật sự đã xảy ra
chuyện gì, anh sẽ cho mọi người trả một cái giá vô cùng thê thảm.
Phanh —— một
tiếng, Tề Hiên đạp một cái cửa của ghế lô ra, ba tên lưu manh kia ở bên trong
bị dọa tới mức khiếp sợ không thôi, đều dừng lại động tác trong tay, cùng nhìn
Tề Hiên ở cửa, Tề Hiên giống như một con quỷ vậy, toàn thân Tề Hiên đều là lửa.
Tề Hiên, tổng tài Tề thị, một người so với ma
quỷ còn ma quỷ hơn, xem ra lần này bọn họ xong đời. Sự tình còn kém một chút
như vậy liền hoàn thành, vậy mà lúc này, Tề Hiên đã đến đây.
Tề Hiên đá văng cửa, liền nhìn thấy ba tên con
trai cùng nhìn anh, sau đó nhìn kỹ, phát hiện Ngãi Giai Giai nằm trên ghế sa
lon, quần áo trên người đã bị thoát khỏi hơn phân nửa, phẫn nộ không thôi, xông