gì xảy ra. Lạc Tích Tuyết xụi lơ trong tủ, thở ra một hoi nhẹ nhõm thật dài.
Còn như vậy them một lần nào nữa chắc cô chết vì bệnh tim quá. Qua hồi lâu, cửa phòng he hé mở ra là Ngũ Khiết trở lại, hai chân của cô đã sớm nhũn ra sắc mặt tái nhợt, cả người đều là mồ hôi lạnh.
“Ngũ Khiết cô có sao không? Bọn họ có làm khó dễ cô không?” Lạc Tích Tuyết lập tức đi lên phía trước cầm lấy tay của cô.
Ngũ Khiết lắc đầu một cái:”Không có việc gì, thật may bọn họ không có nghi ngờ gì, cũng không phát hiện ra tiểu thư”. Cô chính là sợ không nhẹ, nhớ tới một màn vừa rồi, ánh mắt của thiếu gia quá mức kinh khủng làm cả người cô đều run lên.
Nếu tiểu thư thật sự không tìm thấy, thiếu gia có khi giết người cung nên.
“Ngũ Khiết, cảm ơn cô, đã để cho cô vì tôi mà bị lien lụy” Lạc Tích Tuyết cảm kích nói.
Ngũ Khiết nắm tay của cô nhàn nhạt lắc đầu một cái:”Tiểu thư, người tiểu thư nên cảm ơn không phải là tôi người cô nên cảm ơn là Mặc thiếu vì hắn đã che giấu cho cô”.
“Có thật không?” Lạc Tích Tuyết lập tức kích động nói, nhớ tới việc lúc nãy hắn nhìn thấy cô nhưng lại không bắt cô ra. Ngũ Khiết khẳng định gật đầu một cái:”Dạ, Mặc thiếu đã nói với tôi là
mọi chuyện đã ổn rồi, nói tiểu thư hãy yên tâm đi có hắn trợ giúp tiểu
thư sẽ chạy trốn được thôi”.
Lạc Tích Tuyết cực kỳ an tâm với câu nói này của Ngũ Khiết, nhưng một trận lục soát vừa rồi của Lạc Thiên Uy làm cho cô sợ không nhẹ, giờ cô mệt rã rời chỉ muốn ngã trên giường
nghỉ ngơi một giấc.
Ngũ Khiết mang đến cho cô chút đồ ăn cô chỉ
dùng một chút không muốn ăn nhiều. Hiện tái suy nghĩ duy nhất của cô là
làm sao chạy khỏi được nơi này , vừa nhắm mắt thì khuôn mặt nổi giận
hung ác của Lạc Thiên Uy lại hiện lên.
Rốt cuộc cũng đến buổi
tối, Lạc Tích Tuyết ở trong phòng chờ Mặc Cảnh an bài cho người tới dẫn
cô đi. đột nhiên bên ngoài lại truyền đến tiếng thét thảm, trong bụng
của cô cả kinh, đã xảy ra chuyện gì?
Chỉ nghe thanh âm giận dữ
của Lạc Thiên Uy truyền đến:”Đánh mạnh lên cho tôi, tôi đã nói không
được để cho tiểu thư chạy thoát nhưng bây giờ thì sao? Các người nói xem có đáng bị đánh không?”
Thì ra hắn đang trừng phạt những người đang trực bang ngày hôm qua.
“A a!” một hồi tiếng kêu thảm từ dưới lầu truyền đến, điện bổng vô tình đánh vào trên người của tất cả bọn họ.
Lòng của cô bị níu lấy, đều là tại cô hại bọn họ, làm thế nào bây giờ? Bọn
họ có thể sẽ bị đánh chết? Nhưng nếu như bây giờ cô chạy ra thì sẽ làm
lien lụy tới Ngũ Khiết.
Nói cho cùng đều là lỗi của cô nhưng tại
sao hắn lại vô tình như thế ,cư nhiên lại lạm dụng bạo lực hắn không
biết làm như vậy là vi phạm pháp luật hay sao?
“Thiếu gia, chúng
tôi thật sự không có nhìn thấy tiểu thư đi ra ngoài, thiếu gia tin tưởng chúng tôi đi” Mấy thử vệ cố nén đau, đứt quãng thở dốc cầu khẩn.
“còn nói xạo, nơi này ngoài tram dặm cũng đã lục soát qua, trong biệt thự
cung không có chẳng lẽ cô ấy có cánh bay ra ngoài? Nhất định trong tất
cả các người có kẻ giúp tiểu thư trốn thoát. Nhanh thành thật một chút
đi tôi sẽ không truy cứu nữa!” con ngươi của Lạc Thiên Uy thoáng hiện
qua vằn máu rõ ràng.
“Thiếu gia, xin ngài tin tưởng chúng tôi, chúng tôi thật sự không có”. Mấy người bọn họ kêu lên.
Lạc Tích Tuyết tay chân luống cuống ở trong phòng đi tới đi lui, cô trợn
tròn mắt, mở cửa hướng nơi phát ra âm thanh nhìn sang thấy trên mặt đất
đanh có một vài người bị trói bên cạnh có một đám người mặc y phục màu
đen, cầm trong tay điện bổng, bọn họ ai nấy cung đều bị đánh đến trầy da trốc vẩy.
Trong lòng cô một hồi khó nhịn, quả thật cô không đành lòng bỏ mặc những người đó bị đánh như thế, tất cả đều là lỗi của cô
làm lien lụy đến họ.
“Tốt thôi, các ngươi đã không chịu thành
thật khai báo tôi hôm nay làm cho các người sống không bẳng chết, xem
các người còn mạnh miệng được nữa không” lạc Thiên Uy không còn kiên
nhẫn nữa, hắn ra lệnh những người áo đen chung quanh đi lên.
Tiếng kêu rên vang lên trong khoảng không, Lạc Tích Tuyết không còn biện pháp nào nữa cô mở cửa xông ra ngoài.
“Dừng tay lại!”
Bóng đêm đen tối, cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt của Lạc Thiên Uy, không
gian lúc này là một mảng an tĩnh. Tất cả mọi người đều đang nhìn hai
người đang giằng co.
Lạc Tích Tuyết lúc nãy quần áo lam lũ, mặc
quần áo của người làm, đầu tóc rối bời, nhìn qua không có chút bộ dạng
tiểu thư thượng lưu chút nào.
Nhưng ánh mắt của cô vẫn kiên định
như thế, cô ngẩng cao đầu, hụng hang nhìn chằm chằm Lạc Thiên Uy trong
đôi mắt cơ hồ muốn toát ra lửa.
Cô biết cô không thể yếu thế
trước mặt hắn nói thế nào thì cô cũng là chị, đã không dạy dỗ tốt cho
hắn còn biến hắn trở thành một tên ác ma giết người không chớp mắt.
Cô không biết hắn gia nhập thế giới hắc đạo từ lúc nào, thời điểm hắn cầm
súng cô cũng không biết, mười năm không gặp đã có quá nhiều chuyện xảy
ra mà cô không biết.
Nhưng có một việc cô có thể xác định được đó là Lạc Thiên Uy bây giờ không còn là cậu bé bị giam trong căn phòng tối đáng sợ năm đó nữa, hiện tại hắn đã lớn đã trở thành một ác mà khát máu người.
Những ng