ư
vậy” Người đàn ông vừa nghe đến Lạc Tích Tuyết là bạn gái của Lạc Thiên
uy thì lập tức bỏ đi ý nghĩ cùng tư tưởng vớ vẩn kia, trò chuyện cùng
Lạc Thiên Uy vài câu sau đó tự giác lui xuống.Nàng mặc dù xinh
đẹp nhung dù sao nàng cũng là bạn gái của Lạc Thiên Uy, hắn không dám
đụng vào đâu, nhất là khi trước mặt mọi người Lạc Thiên Uy còn công khai nàng là người đàn bà của hắn.Nhưng vẫn có vài người đàn ông
không thức thời trước mặt Lạc Thiên Uy mà dám cả gan tiến lên chào hỏi
nàng. Lãnh Khinh là một trong những nguoi đàn ông đó.“Tổng giám
đốc Lạc, bạn gái của ngài rất đẹp, có thể giới thiệu với tôi một chút
không?” Lãnh Khinh cầm một ly rượu đỏ đi tới, ánh mắt tà tứ nhìn chằm
chằm trên người Lạc Tích Tuyết hưng phấn nói.Gương mặt hắn tuấn
tú tựa như yêu nghiệt, là một người đàn ông có mị lực như yêu tinh, bộ
vest trắng đem vẻ tà mị đó của hắn bộc lộ ra ngoài không soát một chút
nào, thân thê cao lớn, đôi mắt hoa đào như ánh lên ánh cười mê hoặc
chúng sinh, nhìn nàng không chút che giấu sự hứng thú của hắn đối với
nàng.Ánh mắt Lạc Thiên Uy trầm xuống, nhìn vị khách không mời mà đến này, gương mặt lạnh lùng nói:”Tôi nghĩ điều này không cần thiết”Hắn rất ghét ánh mắt trắng trợn của tên Lãnh Khinh này nhìn Tích Tuyết của
hắn, cảm giác giống như bảo bối yêu thích nhất của hắn bị người ta dòm
ngó vậy, hắn hận không thể móc đôi ngươi của người đàn ông này ra.“Thiên Uy, tôi đi toilet chút” Lạc Tích Tuyết thấy mất tự nhiên khi ánh mắt
của Lãnh Khinh nhìn nàng chằm chằm như vay, nhưng nàng càng không quen
khi Thiên Uy công khai với mọi người nàng là bạn gái của hắn, bọn họ là
chị em nên mặc dù là diễn trò nàng cũng cảm thấy không được thích hợp
cho lắm nên muốn mượn cớ để đi toilet.“Ừ” LẠc Thiên Uy gật đầu
một cái, buông cái eo nhỏ nhắn của nàng ra. Lạc Tích Tuyết nhanh chóng
rời khỏi phòng nhưng vẫn cảm thấy phía sau lưng có hai đạo ánh mắt nòng
hừng hực bắn về phía nàng. Điều này làm cho nàng cảm thấy không thoải
mái.Mặc dù không hiểu em trai mình đang nghĩ gì nhưng đứng trước
người đàn ông tên Lãnh Khinh kia nàng nghĩ hắn có chủ ý xấu, không phải
nàng không biết hắn, hắn chính là người đàn ông đào hoa thay đàn bà như
thay áo hay xuất hiện trên các tờ báo cũng như tạp chí. Nàng không muốn
là một trong những người đàn bà của hắn.Lạc Tích Tuyết hít sâu một hơi, xoay người vừa muốn bước vào toilet thì đụng phải một người quen thuộc.“Là cô?”“Là anh”Hai người cùng kinh ngạc kêu lên “Xin chào, tôi là Hàn Diệp Thần”. người đàn ông ưu nhã cười một tiếng, chủ động vươn tay chào hỏi Lạc Tích Tuyết.Lạc Tích Tuyết nhìn hắn cũng gật đầu đáp lễ một cái, lịch sự vươn tay:” Xin chào, tôi là Lạc Tích Tuyết”. Nàng nhớ hắn là người ngày đó đụng phải
nàng tại trong phòng giải khát của công ty.Hai người nhìn nhau
cười một tiếng cũng không biết lời nào để nói. Lạc Tích Tuyết phát hiện
người đàn ông này rất an tĩnh, chỉ lẳng lặng nhìn nàng.Một lát
sau nàng lúng túng cười một tiếng, đánh vỡ sự trầm mặc của hai
người:”Tôi phải đi trước, tạm biệt”. Nói xong, nàng xoay người rời đi.
Hàn Diệp Thần nhìn phương hướng nàng rời đi một đôi mắt thâm u bỗng nhộn nhạo hẳn lên, giông như nội tâm khô héo lâu nay của hắn được một giọt
nước tươi mát nhỏ vào.“Lạc Tích Tuyết” hắn nói thầm tên nàng, khóe miệng khé nâng lên thành hình cánh cung.Lạc Tích Tuyết ở trong phòng rửa tay, nhắn vài tin nhắn với Tiếu Vũ Trạch, tâm tình bình tĩnh đôi chút mới bước ra khỏi toilet.Nàng ở trong phòng tiệc tìm kiếm bóng dáng của Lạc Thiên Uy, chỉ thấy hắn bị một đám người vây quanh trò chuyện. Nàng cũng không muốn quấy rầy hắn
nên lặng lẽ đứng ở một góc cẩm một ly rượu ưu nhã uống.“Tiếu thư
xinh đẹp có thể uống chung với tôi một ly không?” Lãnh Khinh cầm một ly
rượu đỏ đi về phía nàng khuôn mặt tuấn tú mê người mang theo một nụ cười tà mị, thanh âm cợt nhã mị hoặc hỏi nàng.“Vâng được ạ”.Lạc Tích
Tuyết do dự gật đầu đồng ý, mặc dù đối với người đàn ông này nàng cũng
không có bao nhiêu thiện cảm nhưng nhìn hắn là một vị khách quan trọng
không thể đắc tội nên nàng cũng không còn cách nào khác.Lãnh
Khinh nâng con ngươi màu đen yêu mị của mình lên, vẻ không kiên nhẫn
trong mắt Lạc Tích Tuyết đều lọt vào trong mắt hắn. Mới đầu hắn đối với
người con gái này có chút hứng thú, đợi cho nàng buông lỏng sự đề phòng
thì sẽ tiến lại gần nàng, cho đến khi một bàn tay không kiêng nế gì đặt
trên đôi gò bồng đảo non mềm của nàng cũng thuận tiện đem nàng vây vào
trong ngực."Anh…” thân thể nàng cứng đờ, cả người giật mình, nàng hoảng sợ vội vàng đẩy hắn ra. Người đàn ông này lại dám làm càn như
vậy, trước mặt mọi người mà dám đùa giỡn với nàng. Nếu như hắn không
phải là đối tác làm ăn của em trai mình thì nàng đã cho hắn một bạt tai
rồi.“Haha, tức giận sao? Thật thú vị” lãnh Khinh cuồng tà cười,
một đôi con ngươi nóng bỏng không chút nào che giấu dục vọng của chính
mình.Bộ dáng nàng giờ phút này thật đáng yêu, gương mặt có hai
rặng mây ửng đỏ, trong sự thanh nhã lại mang theo quật cường. Không
giống như lúc nãy thấy hắn mà nàng có sự d
