i hắn để từ nay về sau tránh hiểu lầm. “Kết hôn?” Hai hàng lông mày của Lạc Thiên Uy càng tỏa ra sự lạnh lùng không chịu nổi, hai từ này chậm rãi thoát ra từ khẽ răng của hắn. Lạc Tích Tuyết gật đầu, mỉm cười nói:”Uh, chị học đại học cũng sắp xong, chờ sau khi tốt nghiệp sẽ cũng với Trạch Vũ kết hôn”. Lạc Tích Tuyết nói rõ ràng, cô sẽ không tranh gia tài cùng hắn, cũng sẽ
không làm chuyện gì gây ảnh hưởng đến Lạc gia cho nên sẽ không phải là
kẻ thù của hắn. Chỉ là cô không rõ chẳng lẽ Lạc Thiên Uy chỉ muốn gia sản của Lạc gia một cách đơn giản như vậy hay sao? “Tôi không có ý đó!” Lạc Thiên Uy nhếch môi mỏng lên, trong mắt là sự hờ hững dày đặc. Không có? Lạc Tích Tuyết nhíu mày, buồn bực ngẩng đầu nhìn hắn. Đã không có sao hắn lại còn đến gian phòng của cô vào giờ này làm gì?
Không phải đến cảnh cáo cô không được cùng hắn tranh đoạt tài sản sao? “Em còn chuyện gì không?” Lạc Tích Tuyết điều chỉnh lại tâm tình, đối với Lạc Thiên Uy nói. Dù sao hiện tại trời cũng đã khuya rồi, bọn họ tuy là chị em nhưng cô nam quả nữ ở trong một phòng cũng không tốt cho lắm. “Cô đẹp ra rất nhiều.” Lạc Thiên Uy tựa hồ không có nửa điểm muốn rời đi,
đôi mắt lạnh như băng thủy chung chưa từng rời khỏi người cô, đột nhiên
nói một câu tán thưởng, khen ngợi cô. “Hả?…. Cảm ơn!” Lạc
Tích Tuyết không ngờ rằng em trai của mình sẽ nói một câu như vậy, cô
ngơ ngác một chút, hướng hắn cười cười. Lạc Thiên Uy đánh giá cô một cách cẩn thận từ đầu xuống chân, một chỗ nhỏ nhất hắn cũng không bỏ qua. Trong mắt hắn Lạc Tích Tuyết như con mồi mà hắn đã chờ đợi suốt 10 năm rốt cuộc hắn cũng chờ được đến ngày này. “Tại sao cô lại cho hắn hôn?” Lạc Thiên Uy vươn tay sờ nhẹ lên trán cô đồng thời hỏi một câu. “Em…?” Lạc Tích Tuyết sắc mặt cứng đờ, đưa hai mắt vô tội nhìn hắn, trên khuôn mặt dịu dàng hiện lên tia hoảng sợ. Hắn là em trai cô sao lại hỏi cô
vấn đề như vậy, cô lớn như vậy rồi cùng người đàn ông khác kết giao là
chuyện bình thường mà, hắn là em trai cô mà sao lại quan tâm đến vấn đề
này? “Từ nay về sau không được cho người đàn ông khác
hôn.” Lạc Thiên Uy đem khuôn măt anh tuấn của mình lại sát khuôn mặt của cô cùng cánh môi của Lạc Tích Tuyết gần trong gang tấc, tà mị ép sát
vào cô. Lạc Tích Tuyết chăm chú nhìn hắn, tâm bỗng nặng trĩu, đại não cũng mất đi ý thức trong năm giây. “Nghe không?” đôi mắt chim ưng của Lạc Thiên Uy nhìn chằm chằm cô, trong giọng nói mang theo sự uy hiếp ngang tàng.Cô có nghe lầm không, em trai của cô lại yêu cầu cô không được hôn người
đàn ông khác. Việc này là hắn dùng danh nghĩa em trai của cô quan tâm cô hay là…Lạc Tích Tuyết hít sâu một hơi, giương đôi mắt trấn định
hướng về hắn nói:”Chị lớn như vậy rồi, cùng bạn trai của chị hôn môi là
chuyện rất bình thường, em không cần quan tâm, đi ra ngoài đi”.Mi tâm Lạc Thiên Uy bỗng nhiên nhíu chặt lại, khuôn mặt tuấn tú hiện lên
khí tức âm lãnh, hắn cứ như vậy chăm chú nhìn cô, tựa hồ rất bất mãn
nhưng không có nói ra, chỉ là conmắt u ám tại trong ánh sáng yếu ớt này
lại càng thêm lạnh lùng.Lạc Tích Tuyết khẩn trương không dám nhìn hắn,, chẳng biết tại sao Lạc Thiên uy ít nhiều cho cô cảm giác sợ hãi,
nghĩ như thế nào cũng không đúng tại sao đêm thứ nhất mới về nước hắn
lại đến phòng cô không chịu rời đi.Nếu hắn không đi thì bọn họ
cũng không thể cả đêm đều đứng trong cùng một phòng được, suy nghĩ một
lát Lạc Tích Tuyết quyết định chính mình rời khỏi căn phòng này trước
vẫn hơn.Đi vào phòng khách, Lạc Tích Tuyết không thể nào ngủ
được, Lạc Thiên Uy 10 năm trước và 10 năm sau không có điểm nào giống
nhau cả.Chân trời vạch ra ánh sang ban ngày, Lạc Tích Tuyết chợp mắt được một chút đã bị đồng hồ báo thức làm tỉnh giấc.Hôm nay cô phải học hai môn tại khóa học, cô thế nào cũng phải lên lớp.Cô dụi dụi mắt, không tình nguyện bò xuống giường, thay đồng phục mới tinhLúc xuống lầu cô định đi thẳng đên trường lại bị cha gọi đến ăn sáng.Tuy nhiên cô biết cha gọi mình cùng hắn ăn sáng chung nhất định có chuyện muốn nói.Bàn ăn bên cạnh, người trong nhà đều tụ tập đông đủ,ngồi ở bên trái chính
là em trai cô Lạc Thiên Uy, bên phải là cha cùng với mẹ kế.Đợi
đến khi Lạc Tích Tuyết ngồi xuống, Lạc Chấn Long uy nghiêm mở
miệng:”Buổi chiều ta phải đi Russia nói chuyện làm ăn đến 2 tuần sau mới về nên trong khoảng thời gian này chuyện công ty sẽ do Thiên Uy quản
lý, mọi người phải giúp đỡ nó, làm cho nó quen dần với công việc của
công ty”“Dạ,lão gia ngài cứ yên tâm mọi người sẽ chiếu cố Thiên
Uy mà.” Mẹ kế nhanh miệng trả lời, vội vàng cho lão gia thấy tâm ý của
mình.“Ừ”. Lạc Chấn Long gật đầu, dời ánh mắt sang Tích Tuyết
nói:”Tích Tuyết, dù sao con cũng đang trong giai đoạn thực tập; trong
thời gian này con hãy đến công ty làm trợ lý cho Thiên Uy hỗ trọ cho nó, nó có cái gì không rõ hãy giúp đỡ nó.”“Con biết rồi thưa cha”. Tích Tuyết dù rất ngạc nhiên nhưng vẫn gật đầu trả lời. Ăn xong bữa sáng, Lạc Tích Tuyết xin nghỉ học theo ý của cha dẫn Thiên Uy đi tham quan công ty để tiếp xúc hoàn cảnh.Tất cả các nhân viên từ cấp cao đến cấp thấp của công ty
