t đầu một cái, trong lòng dâng lên một cỗ dự cảm không lành.
Ngũ Khiết mở hé cửa, thấy Philenne hỏi:”Có chuyện gì vậy?”
Sắc mặt Philene có chút khó coi:”Ngũ Khiết, thiếu gia đã trở về, thấy tiểu thư mất tích nên đang rất tức giận muốn hỏi hết người làm trong nhà”.
Ngũ Khiết trong lòng hoảng hốt, tận lực giữ tỉnh táo:”A, tôi hiểu rồi, tôi đi thay đồ rồi qua liền”.
Lạc Tích Tuyết nghe được đoạn đối thoại của bọn họ nhất thời sợ đến ngây người.
Hắn về rồi sao? Không phải hắn nói đi năm ngày sao? Hôm nay mới chỉ là ngày thứ ba thôi mà? Lòng của cô hiện tại rất rối, Ngũ Khiết cũng đầu đầy mồ hôi, làm thế nào bây giờ, thiếu gia đã trở lại, muốn đem tiểu thư ra ngoài lúc này là hết sức khó khan.
Lạc Tích Tuyết lo lăng bồn chồn, đi tới đi lui trong phòng, trong lòng bàn tay rỉ ra mồ hôi lạnh, coi như nếu bị hắn phát hiện cô cũng sẽ tụ mình gánh lấy không để lien lụy đến Ngũ Khiết.
Cô đi tới, kéo tay Ngũ Khiết, vừa định mở miệng nói thì Ngũ Khiết cầm ngược tay của cô lại:”Tiểu thư, cô trước hết ở trong tủ quần áo tránh một chút đi, tôi đi ứng phó với thiếu gia”.
“Việc này được không?” lạc Tích Tuyết cau mày, có chút không yên lòng:”hắn không tìm được tôi sẽ làm khó dễ cô”.
“Thiếu gia đoán chừng chỉ gọi tôi đến hỏi chuyện, chắc sẽ không làm khó tôi đâu”. Ngũ Khiết nhẹ giọng an ủi.
Lạc Tích Tuyết vẫn không yên lòng, dù sao tính khí của hắn cô là người rõ nhất, nếu như cô biến mất, theo tính của hắn cô nghĩ dù có sâu ba thước hắn cũng đem cô lên.
Chỉ là tình huống bây giờ không cho cô suy nghĩ nhiều, bởi bên ngoài cánh cửa đã truyền đến tiếng rầm rầm, người gõ là người phụ trách canh chừng cô Mặc Cảnh, còn Lạc Thiên Uy thì lại đứng bên cạnh hắn.
Lạc Tích Tuyết sợ đến toàn thân đều run rẩy, khẩn trương tựa hồ hô hấp cũng quên mất.
Còn Ngũ Khiết đứng bên cạnh cô phản ứng nhanh liền vọi vàng kéo cô giấu trong tủ, lúc tủ vừa đóng lại cũng là lúc cửa phòng bị đá văng ra.
“Ngũ Khiết, chuyện gì xảy ra, tại sao tiểu thư không có trong biệt thự?” Lạc Thiên Uy giống như một cơn bão gào thét.
“Cái gì? Không thấy Tuyết tiểu thư, tối hôm qua tôi còn tận mắt thấy tiểu thư đi ngủ ở phòng sao hôm nay lại không thấy chứ?” Ngũ Khiết diễn kịch rất đạt, coi như lừa dối đã qua.
“Cô đi theo tôi?” Lạc Thiên Uy không có hoài nghi, mà chỉ ra lệnh cho cô đi cùng hắn đến phòng của Lạc Tích Tuyết một chút, ngược lại Mặc Cảnh lại quan sát tủ quần áo từ lúc vô cho đến giờ.
Ngũ Khiết đi theo Lạc Thiên Uy ra ngoài, cửa phòng đóng lại. Lạc Tích Tuyết thở nhẹ một hơi nhưng sau lưng thì đã ướt đẫm một mảnh.
Lạc Thiên Uy sẽ không đối với Ngũ Khiết làm ra chuyện gì chứ, dù sao hắn là người không bỏ qua bất kỳ sai sót nào. Cô trong lòng lo lắng nghĩ. Ngũ Khiết lâu thật lâu cũng không có trở lại làm cô càng ngày càng lo lắng.
Một lát sau, chỉ nghe thanh âm của Lạc Thiên Uy từ dưới lầu truyền đến:”Một đội, đi theo tôi, đội còn lại lục soát hết tất cả ngõ ngách ở biệt thự này ngay cả một chỗ cũng không được bỏ qua”.
Hắn ra lệnh nhất thời cả biệt thư náo loạn hẳn lên. Lạc Tích Tuyết sợ đến thót ở cổ họng, hắn thật sự muốn tìm ra cô cho đến cùng, cô lần này lành ít dữ nhiều rồi. Cô có thể tránh được sao? Cô khẩn trương trốn trong tủ quần áo, thân thể ngồi dựa vào thành tủ, lòng bàn tay siết chặt, móng tay cung bấm vào trong gia thịt.
Cô trong lòng yên lặng cầu nguyện, hy vọng không có ai lục soát ở nơi này, nếu không không biết Lạc Thiên Uy sẽ làm ra chuyện gì với cô và Ngũ Khiết. Cảm giác sợ hãi không ngừng đánh tới cô.
Đột nhiên cửa phanh một tiếng bị đẩy ra, toàn thân cô cứng ngắt, ngừng thở, khẩn trương đến mức long măng đều dựng đứng lên. Nhanh như vậy đã lục soát ở nơi này sao? Không thể nào?
Có tiếng bước chân tiến vào, bỗng có một người nói:”Mặc thiếu, nơi này không có ai hết”.
Một tiếng cửa đóng lại, lòng của cô bị treo ngược nãy giờ rốt cuộc cũng được buông xuống, trong lòng âm thầm vui mừng vì đã thoát qua được một kiếp. Chỉ là một giây tiếp theo, cánh cửa tủ quần áo bỗng bị mở ra, cô sợ đến mức sắp nữa hô ra tiếng, ngẩng đầu nhìn lên, không ngờ là hắn?
Mặc Cảnh?
Hắn theo lệnh của Lạc Thiên Uy đẫn người đi tìm kiếm khắp biệt thự nhưng thấy ánh mắt của Ngũ Khiết né tránh, kinh nghiệm lãnh đạo cho hắn biết Ngũ Khiết có lien quan đến chuyện này không ngờ cô lại trốn trong tủ quần áo phòng Ngũ Khiết.
Lúc này, hai con người tĩnh mịch lúc nào cũng lạnh nhạt nhìn cô chằm chằm, chau mày. Lạc Tích Tuyết sợ đến sắc mặt tái nhợt, một chữ cũng không dám nói ra, nước mắt không kiềm chế được ở trong hôc mắt đảo quanh.
Xong rồi xong rồi, cô ở trong lòng mình tự thương tiếc, bị người nào phát hiện cũng đều được không ngờ lại bị chính tên Mặc Cảnh này phát hiện, hắn trung thành với Lạc Thiên Uy như thế chắc chắn không chút do dự tóm cô đi
Ánh mắt cô bi thương nhìn hắn, Mặc Cảnh cũng nhìn lại cô, hai người cứ như vậy cứng đờ, thời gian trôi qua cũng khá lâu.
“Mặc thiếu!” Ngoài cửa truyền đến tiếng gọi.
Mặc Cảnh con mắt sắc lạnh, nhanh chóng khép tủ quần áo lại, xoay người rời khỏi phòng. Tất cả khôi phục lại bình tính như chưa có chuyện