lâu nay!
Nay hoàng thượng đã triệt để = hoàn toàn bị ả mê hoặc, không phân
biệt phải trái. Ả ta một mình chấp trưởng hậu cung, ngay đến thái hậu
cũng không thể làm được gì. Tuyết Thanh dẫu hận trong lòng nhưng cũng
biết không thể nhất thời nóng vội, Nam tuần khởi hành giữa tháng 5, nay
chỉ mới đầu tháng 4, mọi việc vẫn còn có thể thay đổi. Cô không thể ngây ngô như ngày xưa để bị người khác lợi dụng nữa!
Phi Tâm nhìn danh sách cung quyến đi cùng thì cũng cảm thấy ngạc
nhiên, tuy hoàng thượng có lộ phong thanh rằng sẽ đưa cô đi cùng, nhưng
cô cũng không ngờ ngoại trừ thái hậu thì chỉ có mỗi mình cô đi theo.
Việc này là một điều ngoài ý muốn của cô, tam thúc lại quyên góp vốn để
xây Thánh Đức Viện ở Hoài Nam. Nay viện đã xây xong, ngẫm tính thời
gian, chắc cũng phải bắt đầu từ 1 năm trước rồi. Tin tức như vậy mà cô
lại không do thám được, vả lại phụ thân cũng chưa hề nói gì. Nhưng cũng
phải thôi, điều này cũng chẳng phải chuyện gì lớn lao đối với hoàng
thượng, cũng có thể chưa bao giờ nghị họp trong triều nên Thường Phúc
không nghe ngóng được cũng nên. Phụ thân không muốn cô lo nghĩ nhiều nên chẳng hề nhắc đến. Nhưng suốt năm nay cô đã nhờ phụ thân tìm Thiên Niên Canh Điêu, những bản kinh phật viết tay quý giá, mấy hôm trước phụ thân còn gửi không ít tiền cho cô, nghĩ đến đó, cô cảm thấy mình thật sự rất bất hiếu!
10
Nhớ lại 4 năm trước khi cô lên đường, phụ thân và các anh em đã tiễn
cô hơn trăm dặm, đến tận Hoài Hà mới thôi. Phụ thân nói với cô rằng,
ngẫm chuyến đi này cũng khó thành. Gia cảnh không tốt, khó vào thiên
gia. Cô an ủi cha, chỉ cần vào được vòng ba, dù không thành hoàng phi
cũng sẽ được làm chánh thê của quý tộc hoàng gia, đến lúc ấy thì nhà Lạc Chính cũng hiển hách. Cô nói cô nhất định sẽ dốc hết sức, tuyệt đối
không phụ công dưỡng dục của phụ mẫu 16 năm qua!
Sau đó mới biết, thì ra đó chỉ là giấc mộng ngớ ngẩn tuổi trẻ. Gia
thế không tốt, đừng nói đến vòng ba, ngay cả Thoại Dương Môn cũng chưa
vào đến đã bị ti trưởng thái giám nội vụ thẳng tay gạch tên rồi! Đây
không phải là vấn đề có dốc hết sức hay không, mà đây là số mệnh của cô, giun đất làm sao có thể bay lên trời cao, nếu không dựa vào cơ duyên
của thái hậu, e rằng cô hoàn toàn chẳng có tí cơ hội nào.
Cô gian truân thì chẳng lẽ phụ thân không gian truân à? Bốn năm nay,
gia đình đã hao tốn vô số để chống đỡ chiếc động không đấy của cô. Gia
đình không muốn gây phiền toái cho cô nên lúc nào cũng thận trọng, chưa
hề dám có chút phóng túng nào. Nhị thúc, tam thúc lao tâm lao lực buôn
bán, phụ thân co ro khép nép trước quan trường, tất cả chỉ vì dòng họ
Lạc Chính, mong muốn có thể hưng thịnh thế hệ đời sau.
Vì thế dù lúc này Phi Tâm có kinh ngạc đến đâu, cô cũng không màng quá nhiều. Cô cần vinh dự này hơn bất kỳ điều gì!
Phi Tâm đích thân bày chén đĩa theo hình cánh hoa sen, cánh hoa này
gồm 36 chiếc đĩa nhỏ ghép thành đóa hoa sen. Nhưng sắp xếp có thể linh
động thay đổi, có thể ghép hết 36 chiếc mà cũng có thể tùy ý tháo bớt.
Gốm sử dụng là gốm hoa trắng do lò gốm hoàng gia tự nung, một vầng xanh
nhàn nhạt, trắng và trơn như ngọc, quầng đen ẩn hiện như mây trôi.
Vân Hi ngồi trước bàn ăn điêu khắc bằng gỗ đàn, nhìn Phi Tâm cúi đầu
bài trí, hôm nay cô lại đích thân xuống bếp, do đó trên tay không bất kỳ trang sức gì. Mười ngón tay thon thả, dáng người mảnh dẻ, làn da nõn
nà, cô đang bưng chiếc đĩa sứ, vẻ đẹp của người và hào quang của sứ đã
tôn lên nhau, khiến người ta say đắm. Và còn thức ăn trong đĩa đang tỏa
ra những làn hơi nóng, Vân Hi tự nhiên cảm thấy thất thần.
Phi Tâm ghép được hơn 10 món, chính giữa là chiếc đĩa còn nhỏ, xung
là vây thành từng khóm, tất cả đều là thức ăn vặt của vùng Hoài Nam, nào là canh mơ khô, bánh su cuộn trà, xôi nếp vàng, bánh hấp bột trân châu, bột báng… Phi Tâm lựa nguyên liệu sẵn có, có những thứ để giúp hoàng
thượng ăn ngon hơn nên cô đã dùng nguyên liệu khác thay thế. Ví dụ như
là xôi nếp vàng, vốn phải giã nhuyễn lòng đỏ trứng muối, thêm bột nếp
vào rồi vò lên đêm hấp, nhưng Phi Tâm đã thay thành gạch cua; còn bánh
hấp bột trân châu, đúng ra là phải quết lớp bột khoai lang bên ngoài,
còn Phi Tâm thì dùng bột hoa hồng.
Vân Hi nhìn những món ăn này, khẽ cười: “Thật không ngờ, Quý Phi xưa
nay vốn phong cách quý phái mà lại có nghiên cứu như vậy đối với những
món ăn vặt! ”
Thực ra Vân Hi chỉ bất chợt nói thế, nhưng Phi Tâm thì lại suy nghĩ
sâu xa, cảm thấy lời hoàng thượng có bóng gió: “Cô ở trong thâm khuê
chưa hề ra khỏi cửa nhà thì đã học tài nghệ nấu những món ăn vặt bày bán trên lề phố này từ đâu? ”
Nếu là bình thường cô cũng sẽ không giải thích, để đỡ phải khiến
hoàng thượng không vui, nhưng mấy hôm nay trong lòng cô vô cùng xúc
động, thành ra dốc hết sức lấy lòng. Vừa nghe y nói thế đã vội đáp lại:
“Bẩm hoàng thượng, vì chị cả thần thiếp thích những món này nên thần
thiếp đã nhà thần thiếp có nuôi vài đầu bếp chuyên làm những món ăn vặt. Thần thiếp cũng tiện thể học hỏi họ. ” Phi Tâm vừa bày biện thức ăn cho y, vừa đáp khẽ.
Y liếc nhìn cô