ruyền cô ta đến. ”
Tú Linh ngơ ngác, trong hậu cung này có không ít kẻ tặng quà cáp,
cũng chưa bao giờ thấy quý phi vội truyền gọi. Theo lời quý phi, không
có lợi thì không qua lại, tặng quà càng quý giá mới thể hiện được đối
phương yêu cầu càng nhiều. Trên đời không ai nguyện buôn bán thua lỗ,
càng không có lợi lộc tự nhiên rớt xuống, nhưng Tú Linh vẫn hiểu ý cô,
nghe dặn dò xong bèn sai thái giám truyền lời.
Không bao lâu, Trịnh Phụng Viên đã cùng một cung nữ thân cận đến, cúi đầu tiến vào điện, quỳ xuống sàn: “Nô tì tham kiến quý phi nương nương. ” Theo luật Cẩm Thái, hậu cung phi tần phải hành lễ khác nhau theo cấp
bậc. Cùng cấp gặp nhau chỉ khẽ cúi người, thấp hơn một bậc thì kẻ dưới
phải cúi xuống hành lễ, người trên chỉ cần đứng trả lời. Thấp 2 – 3 bậc
thì kẻ dưới phải cúi xuống hành lễ, người trên có thể ngồi nhận lễ, thấp hơn 3 bậc trở lên thì kẻ dưới phải quỳ lạy.
Phi Tâm nhìn cô ta, trông cũng xinh xắn, nhưng ăn mặc nghèo nàn. Trên người cô ta mặc một bộ cung trang màu xanh lá, chất liệu không bằng cả
chất liệu y phục của cô cung nữ thân cận trong cung Phi Tâm. Nhưng cũng
phải thôi, một Phụng Viên như cô ta, bổng lộc có hạn, hơn nữa 4 năm nay
cô ta không có gì nổi trội, nô tài phía dưới không có lợi lộc sẽ cắt xén tiền bạc của cô. Nếu không có chuẩn bị trước thì những tháng ngày trong cung không cần nghĩ cũng biết. Người như cô ta, trong cung này không
ít.
“Không cần đa lễ, cho Phụng Viên chiếc ghế. ” Phi Tâm nhàn nhạt lên tiếng, giọng điệu hòa nhã.
“Không dám, trong điện của quý phi nương nương nào có thể để nô tì
ngồi. ” Trịnh Phụng Viên nét mặt lo lắng, “Cứ để nô tì quỳ bẩm chuyện là được! ”
“Đứng dậy đi nào. ” Phi Tâm vừa nói vừa đứng dậy, “Trong vườn bổn
cung vừa chiết vài cành Hải Đường, Trịnh Phụng Viên cùng bổn cung ra
ngắm một lúc! ”
“Tạ nương nương. ” Trịnh Phụng Viên nghe thế vội vàng đứng lên, thấy
Phi Tâm chìa tay về phía mình, Tú Linh thì vẫn đứng yên, bèn bước tới
dìu cô.
Họ đi ra chính điện, về phía giếng trời trung tâm. Phi Tâm nhìn cô
một lúc, gần đây nhiều việc, rối tung lên cả nên sự nhẫn nại của cô có
hạn. Khi đến giếng trời, Tiểu An Tử sai mọi người khiêng ghế nằm, dời
bàn nhỏ, bày hoa quả, rồi kéo rũ nô tài đang làm việc trong vườn ra
ngoài, để hai họ lại nói chuyện. Phi Tâm khẽ nhíu mày: “Phụng Viên có
điều gì cứ nói thẳng, không cần ngại ngùng. ” Nói xong, cô tựa lưng vào
ghế, chân đang bị thương, chỉ muốn nằm thôi.
“Nương nương bận rộn, nô tì không nên làm phiền, nhưng nô tì thật sự
hết cách, đành làm liều đến xin ân điển nương nương. ” Trịnh Phụng Viên
quỳ xuống.
“Ngươi cứ nói đi, bổn cung nghe xong rồi quyết định cũng chưa muộn”
Phi Tâm liếc nhìn, thấy sắc mặt cô ta buồn rầu, bèn nhẹ nhàng nói.
“Nô tì khẩn xin nương nương khai ân, để gia mẫu vào cung gặp mặt một
lần. ” Cuối cùng Trịnh Phụng Viên cắn chặt răng, trán nổi gân xanh, thái dương nhỏ mồ hôi li ti.
Phi Tâm hơi sững sốt, nghiêng đầu nhìn cô ta. Thấy cô ta cúi đầu, âm
thanh run rẩy: “Nô tì cũng biết cung quy hậu cung, gia quyến ngoại thần
không được phép tự tiện ra vào. ” Cô vừa nói vừa dập đầu, “Nương nương,
xin nương nương khai ân. ”
Cung Phi muốn gặp thân nhân, trừ phi được hoàng thượng khai ân, có
chiếu chỉ. Bằng không đến già đến chết cũng không được gặp, mãi mãi chia lìa tình thân. Muốn được gặp thân nhân, đâu chỉ mỗi mình cô ta. Phi Tâm mặt mày không đổi sắc: “Nếu đã biết thế thì bổn cung cũng không làm chủ được. ”
“Nô tì chỉ có thể van xin nương nương, nương nương hồng phúc, khoan
dung nhân hậu. Mong nương nương giúp đỡ! ” Cô ta vừa nói nước mắt vừa
rơi. “Năm ngoái phụ thân nô tì bệnh nặng lìa đời, mẫu thân không nơi
nương tựa. Nô tì biết trong cung khó lòng tận hiếu, chỉ mong nương nương để gia mẫu vào cung gặp nô tì một lần mà thôi. Sau này nô tì cam nguyện làm trâu làm ngựa đền đáp tấm lòng quý phi! ”
Phi Tâm nhìn cô ta rồi chợt nói : “Ngươi cứ ra về, để bổn cung xem
xét.” Thấy cô ta vẫn cứ van nài, bèn bổ sung, “Nếu quả thật như vậy thì
bổn cung sẽ giúp ngươi. ”
Phi Tâm dùng bữa tối, nghỉ ngơi một lúc, Tú Linh dâng trà cho cô,
“Nương nương. ” Tú Linh suy ngẫm rồi hỏi, “Chớ trách nô tì lắm lời, nay
hoàng thượng đối xử với nương nương như vậy, nương nương đừng dùng cách
cũ nữa. ”
Phi Tâm mỉm cười: “Ngươi tưởng bổn cung trông cô ta xinh xắn nên lại
muốn hiến tặng hoàng thượng à? ” Lúc ấy Phi Tâm đang nằm trên chiếc ghế
quý phi, Tú Linh vừa đấm chân vừa nói: “Nô tì cảm thấy Trịnh Phụng Viên
không đề bạt được. Người thì cứ ngây ngây ra, nói năng không biết tính
toán. Nương nương không cần phí công sức với cô ta. ” Vì bên cạnh không
ai nên Tú Linh thẳng thắng nói, hơn một năm nay cô và Phi Tâm ngày càng
thân thiết nên cũng không còn gì kiêng kỵ.
Quý Phi nay đã chỉnh đốn hậu cung, vừa trừng trị hai kẻ có địa vị.
Nếu có chút thông minh thì cũng chẳng ai dại dột đến xin xỏ vào lúc này, cô ta chỉ là một Phụng Viên nhỏ nhoi mà lại dám mạo hiểm như vậy.
“Dù cô ta không đề bạt được thì bổn cung cũng sẽ không bỏ con cờ.”
Phi Tâm không cho rằng như t
