ng, ngươi…”
“Được rồi, ta đã biết.” Nàng cười nói sang sảng: “Ta trời sinh vốn thích náo nhiệt, tính tình tự do không muốn bị quản thúc, sau này ta sẽ cố gắng sửa chữa. Đi thôi, đi thôi, ta mang các ngươi đến một chỗ.”
“Đi chỗ nào?”
“Cao Ngạo sơn.”
“Ngươi cũng đến đấy sao?”
Nghe Hàn Tùng Lạc nói như vậy, Liên Tống dừng lại bước chân quay đầu hỏi: “Sao, ngay từ đầu các ngươi cũng tính đi Cao Ngạo sơn sao?”
Hàn Tùng Lạc hơi hơi vuốt cằm nói: “Phái Thục Sơn của chúng ta với Huyền Tông Môn căn bản là cùng tổ tông, vài năm trước nghe nói Huyền Tông Môn bị giết, lúc ấy chúng ta có di huấn của tổ tiên không thể xuống núi, nên chưa đi tế bái. Lúc này xuống núi, sư thúc liền mang chúng ta đến Cao Ngạo sơn tế bái một chút. Thuận tiện…”
“Thuận tiện nhìn xem Cao Ngạo sơn này có thể là nơi dừng chân hay không?”
“Uh.”
Hàn Tùng Lạc ừ một tiếng sau đó ánh mắt nhìn xuống đất bất động.
Tôn Giai Định đi đến bên cạnh Hàn Tùng Lạc nói: “Sư huynh, chúng ta đi đi.”
Hàn Tùng Lạc dùng sức gật đầu.
Cách Cao Ngạo sơn ngày càng gần, một sự thương cảm lại bốc lên trong lòng Liên Tống. Lần trước đến chân núi đã bị người ta bắt, đây là đầu tiên sau năm năm nàng bước đến Cao Ngạo sơn.
Truyền thuyết trên Cao Ngạo sơn thi thể ngang dọc khắp nơi, không ai dám đi lên. Trong núi chỉ là sự lạnh lẽo âm u.
Tiểu Thất cùng Tiểu Lục sợ hãi ôm nhau, Liên Tống im lặng dẫn đường ở trước.
Đến trước cảnh cửa lớn đóng chặt của Huyền Tông Môn, Hàn Tùng Lạc cùng các đệ tử bái ba bái.
Trong lòng Liên Tống bỡ ngỡ, trời đã tối rồi, không biết trong cánh cửa này là cảnh tượng thế nào, chính nàng cũng không thể nào khắc chế được sự sỡ hãi trong lòng, huống chi là những đứa nhỏ này. Cân nhắc một hồi lâu, nàng dẫn bọn họ đế một căn nhà gỗ nhỏ ở dưới núi, những người ở đây đồng ý cho họ ngủ lại.
Chờ họ ngủ rồi, Liên Tống lặng lẽ đứng dậy ra cửa, đi tới sau núi.
Nàng muốn nhanh chóng tìm Bồ Y Tử, nàng biết Bồ Y Tử nhất định sẽ không vui khi có người ngoài đến làm phiền, liền thừa dịp mấy đứa nhỏ ngủ để đi đến con đường dẫn vào Trúc Vong Nhai.
Dựa vào ký hiệu để lại, nàng tìm được cửa vào, phủi phủi chừng hai thước dây dày nàng lấy tay sờ sờ, chỉ đụng đến một lớp đá. Sợ ký hiệu mình để lại bị nhầm, nàng lại sờ soạng những nơi khác, nhưng khắp nơi đều là đá không thấy cửa vào.
Nàng vỗ vào đá kêu to: “Bồ Y Tử, lão thần tiên!”
Núi rừng che khuất mọi ánh sáng, chỉ có tiếng côn trùng kêu vang.
Ngày hôm sau lên núi, bầu trời quang đãng. Tiểu Lục Tiểu Thất chạy nhảy trong rừng cây rất vui vẻ. Đến trước cửa Huyền Tông Môn, Liên Tống để Tiểu Ngũ mang Tiểu Lục Tiểu Thất đi chơi ở xa, nàng cùng Hàn Tùng Lạc và những người còn lại đẩy cửa ra vào trước xem tình thế.
Trong Huyền Tông Môn, khung cảnh tiêu điều.
Cỏ dại rậm rạp chui ra, bùn đất cùng đá vụn phủ kín mặt đường. Đi dạo một vòng, lại không thấy thi thể nào.
Sợ là có người thu dọn qua nơi này, Liên Tống đi ra Vân Điện, Thiên Điện, Hậu Điện, tìm toàn bộ một lần nhưng không thấy dấu vết nào của hài cốt.
Hàn Tùng Lạc gọi ba đứa nhỏ kia trở về. Vài người nhìn thấy Vân Điện thì sợ hãi than: “Kiến trúc nơi này giống Thục Sơn như đúc.”
Tiểu Thất hỏi: “Chưởng môn, chúng ta ở chỗ này sao?”
Lòng Liên Tống tràn đầy mất mát thẫn thờ, miễn cưỡng cười nói: “Có thể a. Ngươi cùng các sư huynh đi quét tước một chút, thu dọn mấy căn phòng có thể ở. Nếu có thấy thi thể hay động vật nào thì đừng sợ.”
Tiểu Thất cười lên tiếng trả lời.
Những người khác đi quét tước. Một mình Liên Tống đi vào Lãng Phong Viên đã từng ở với Kim Nhật Lãng.
Trong viện ngoại trừ có chút cũ kỹ thì cái gì cũng không biết mất.
Nàng đẩy căn phòng Kim Nhật Lãng từng ở ra, căn phòng vốn dĩ tràn đầy mùi thơm giờ đã bị bụi bặm vùi lấp, chỉ còn không khí bay ở không trung. Nàng nhìn màn che, bàn trang điểm, trên đó vẫn có lư hương của hắn, cảnh vật trước mắt đã không còn rõ ràng như trong mộng.
Nàng đi qua, nhẹ nhàng chùi đi bụi trên lư hương, khuôn mặt nàng phản chiếu trên gương cũng không còn như trước.
Cảm khái ngàn vạn lần hóa thành thở dài, nàng ôm lư hương, khi đầu ngón tay chạm vào thì nàng trở nên căng thẳng.
Lư hương ấm.
Mở lư hương ra cho ngón tay vào trong. Bên trong tro bụi quả là ấm, ở trung tâm của lư hương còn nóng hơn một chút. Nàng biết Kim Nhật Lãng vốn không dùng hương, chỉ dùng dược đốt để đuổi muỗi. Nàng cầm lư hương xem cẩn thận. Khi nãy nàng không chú ý, hiện tại mới phát hiện rèm trong phòng buông xuống. Nếu là sau khi nàng rời đi chưa có ai tiến vào thì nếp gấp trên màn rèm phải mờ nhạt đi mới đúng, đằng này nếp gấp trên đó rất rõ ràng.
Nàng muốn xốc màn giường lên, nhưng khi vừa vươn tay ra bỗng nhiên nhận thức, hiện tại nàng không có võ công. Chẳng may ở đây có người đó võ công cao cường sống nhờ, vậy không phải nàng tự tìm đường chết sao?
Nhất thời vô ý lại có thể đưa đến nguy hiểm, nàng làm ra âm thanh ai oán thương tiếc, trấn định rồi đi thả lư hương lại chậm rãi đi ra ngoài.
Ra sân, nàng chạy nhanh không ngờ đụng vào một người.
Tiểu Thất bị đụng ngã trên đất, nhìn thấy nàng thì bất chấp cái mông đau nhu mô