Duck hunt
Cùng Ta Vui Vẻ Được Không

Cùng Ta Vui Vẻ Được Không

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326751

Bình chọn: 9.5.00/10/675 lượt.

tối, tiếng nói chuyện ngừng lại, yên tĩnh một lát, lại truyền đến tiếng ma sát của quần áo.

Ánh trăng như nước chiếu đầy mảnh đất trước cửa sổ, nhưng lại không chiếu tới hai người đang ôm nhau trên giường.

Ngoài cửa thỉnh thoảng lại có đệ tử nào đó vội vã đi qua, thi thể Hồng Mộ sư tôn vẫn chưa tìm được, mọi người trong Huyền Tông Môn lúc này đều cảm thấy bất an. Nhưng mà lúc này, tại thời khắc rối loạn , họ vẫn phải cố kỵ thân phận của nhau, chỉ gặp nhau đêm khuya, ngay cả đèn cũng không thắp.

Liên Tống nằm trên giường ba ngày, đầu vẫn còn choáng váng. Một chưởng kia của Thôi Anh không nhẹ, nếu không phải sư phụ dùng nội lực bảo vệ tính mạng nàng, sợ rằng nàng đã sớm quy tiên. Trên trán băng một miếng vải, sư phụ không cho phép nàng tháo xuống, biến nàng giống như một nữ tử nhỏ bé yếu ớt sau khi sinh sản vậy.

Nàng đương nhiên biết đây là sư phụ quan tâm nàng, nàng ôm thắt lưng sư phụ, vùi đầu trong vạt áo hắn mà hưởng thụ sự vui thích khi gặp được nhau. Khi mất trí nhớ, tai mắt mũi miệng cùng giác quan của nàng như đã chết, cho dù hằng ngày đều ngửi thấy mùi của sư phụ nàng cũng không rung động, nay lại khôi phục trí nhớ, hương vị này, ngửi thế nào cũng không thấy đủ. May mắn Thôi Anh đánh nàng một chưởng, nàng không sống như một đầu gỗ nữa, cho dù sống lâu trăm tuổi thì cũng là kẻ đần độn.

“Sư phụ, vạn nhất đồ nhi vĩnh viễn không nhớ ra người thì làm sao bây giờ? Nếu không có chuyện của Mạc Lăng Yên cùng n Tư Đình, đồ nhi chỉ sợ vĩnh viễn cũng không biết bản thân thích sư phụ, làm sao bây giờ?”

Liên Tống nghĩ đi nghĩ lại liền thấy sợ.

“Sư phụ cũng từng lo lắng qua như thế, ngươi ngoan cố cứ như hòn đá.” Hắn xoa bóp vành tai nàng: “Ta từng tính, nếu ngươi cứ ngoan cố như vậy, ta liền mang ngươi đi, nhốt ngươi trong một căn phòng nơi núi rừng hoang sơ, cả đời chỉ ở với ta, còn sợ ngươi không đi vào khuôn khổ sao.”

Liên Tống rời khỏi cái ôm ấm áp, ánh mắt phức tạp nhìn hắn, nàng biết sư phụ vừa giận vừa quý trọng nàng, trong lòng nàng có ngọt ngào lẫn chua sót.

“Một khi đã như vậy, vì sao khi bắt đầu người không nói cho đồ nhi biết chân tướng, cứ như vậy…Trêu cợt đồ nhi.” Nhớ tới những thân mật trước kia, còn có “triền miên” công, hai tai Liên Tống nóng lên.

“Trêu cợt? Sư phụ bất quá chỉ là ôm ngươi tán gẫu một chút. Còn những thứ đặc biệt, sư phụ cũng không dám dạy ngươi.” Kim Nhật Lãng cười rộ lên.

Một vài hình ảnh khi bị sư phụ ôm lại hiện lên trong đầu, cổ Liên Tống cũng nóng rồi. Chỉ là một cái ôm như vậy cũng khiến người ta sôi trào máu, “đặc biệt” kia không phải sẽ khiến người ta mất mạng chứ.

“Sư phụ rõ ràng có thể nói chân tướng cho đồ nhi biết. Vì sao không nói?” Nàng hoài nghi là hắn cô ý.

Hắn không cười nữa. Thanh âm nhẹ nhàng nói ra: “Ta muốn ngươi tự mình nhận ra, mới cam tâm.”

Liên Tống cười: “Làm đồ nhi mất trí nhớ là sư phụ, không cam lòng cũng là sư phụ.”

Nhìn thấy mặt sư phụ dần dần lạnh đi, nàng lập tức ngoan ngoãn nói: “Đồ nhi biết sư phụ là vì cứu đồ nhi. Là đồ nhi đùa thôi, không biết nặng nhẹ. Sư phụ đừng nóng giận.”

Dáng vẻ ôn dịu tao nhã của sư phụ đã khiến nàng quên mất, hắn là người kiêu ngạo cỡ nào.

“Ngươi, nha đầu kia, sau khi khôi phục trí nhớ, càng lúc càng to gan.”

“Trước kia là vì không nhớ rõ sư phụ, nghĩ là không thân quen với sư phụ thôi.”

Liên Tống thấy sư phụ tươi cười, chính mình cũng cười rộ lên, sờ sờ tóc sư phụ, tay sư phụ, cảm khái nói: “Thật hay là mơ a, giống như đã sống cả hai đời người, quay đầu phát hiện thì ra sư phụ vẫn ở bên, chưa từng biến mất.”

Nghe xong lời của nàng, Kim Nhật Lãng cũng có chút cảm thán: “Coi như ngươi đã sống hai lần đi. Hiện tại tốt rồi, hai kiếp tương tư đã khắc vào lòng, nếu có lần sau, ngươi có thể quên sư phụ không?”

“Quên không được!” Liên Tống vỗ ngực. Không biết có phải là vỗ quá mạnh không mà ngực thấy đau đớn. Hai kiếp tương tư, đối với nàng như là một thoáng qua, đối với sư phụ, có phải là trăm năm không? Nàng nhìn hai mắt sư phụ, thấy rất nhiều sự u sầu.

“Đừng dùng loại ánh mắt này nhìn ta, bằng không sư phụ liền không khách khí.”

Tiểu nha đầu này cứ như có thể nhìn thấu lòng hắn. Kim Nhật Lãng đánh gãy cái nhìn chăm chú của nàng, ôm nàng sát vào hắn, khóe miệng nhếch lên viết hai chữ “trêu cợt”, đợi nàng đỏ mặt.

Nàng trừng mắt nhìn, bỗng nhiên đón nhận một nụ hôn của hắn ở trên môi.

“Trêu cợt” biến thành “Giật mình”, lại biến thành “Vui mừng “, một loại vui mừng thư sướng cả thể xác và tinh thần.

Đem chăn đắp toàn thân, Liên Tống đưa lưng về sư phụ, cuộn lại như con nhộng: “Đồ, đồ nhi đau đầu, muốn ngủ một lát.” Thanh âm từ trong chăn truyền ra.

Kim Nhật Lãng khụ một tiếng, vỗ vỗ đầu nhộng: “Ngươi đừng buồn bực. Vi sư ra ngoài trước.”

Đóng cửa lại, hắn xoa xoa môi của mình, cho dù cố gắng thế nào cũng không ức chế được tươi cười. Bây giờ, không thể không đến Vân Điện, nơi đó còn linh đường của Hồng Mộ. Một mình đứng dưới tàng cây, hắn ngẩng đầu nhìn trăng rằm, thở dài một tiếng, tươi cười khi nãy trên mắt lui dần.

Ngày đó Hồng Mộ xuất quan, hắn cũng đứng trong viện này, cúng rượu với ánh trăng.