đôi chút, cô hoàn toàn không nỡ trách cứ chị.
Hàng hóa ở tòa nhà phía đông trì hoãn mấy ngày mới tới được chỗ hẹn.
Đơn hàng tiếp theo cũng cùng lúc kéo tới. Mọi người cùng ngồi trong
phòng nghiên cứu thảo luận: “Hai ngày trước, tôi chạy qua tòa nhà phía
đông nghe công nhân bên đó nói lô hàng vừa rồi đụng phải côn đồ, hàng
hóa bị đập tan nát, phải trở về làm lại”.
Một đồng nghiệp khác kinh ngạc: “Thật không? Báo cảnh sát chưa?”.
Người kia nhún vai: “Ai biết, không nghe nhắc tới”. Chị ta uống một
ngụm trà, nhìn Diêu Ngạn: “Này, điện thoại di động của em đổ chuông nãy
giờ. Em không nghe à?”.
Diêu Ngạn nhìn hai chữ lóe sáng trên màn hình, cô nhíu mày ậm ừ. Cô
duỗi ngón tay nhấn tắt điện thoại, không hiểu cô có số di động của Tưởng Nã từ lúc nào?
Ở một chỗ khác vào lúc này, Tưởng Nã thấy màn hình điện thoại tối
xuống, anh tức tối ném di động sang một góc, cáu kỉnh cào tóc. Nhìn cây
bút đen cạnh máy vi tính, anh thừ ra vài giây rồi xốc lại tinh thần.
Hứa Châu Vi mở cửa bước vào, anh ta cáu kỉnh: “Rõ là làm từ thiện!
Chiếc xe đó sửa chữa mấy ngày là xong chúng ta cần gì đổi xe mới cho họ. Đã làm từ thiện lại còn công cốc, không được gì hết!”.
Tưởng Nã liếc anh ta: “Lỗ có bao nhiêu đâu, chú ít nói lại đi!”. Anh hỏi: “Sao? Thẩm Quan vẫn tìm đám đó chuyển hàng?”.
“Chuẩn!” Hứa Châu Vi đứng cạnh máy điều hòa hứng gió, “Vẫn đám lần
trước. Nhưng anh Nã, có đáng để chúng ta tiêu tốn công sức vậy không?
Tổng cộng chỉ có mấy chiếc xe. Tuy chạy đường dài nhưng em thấy kiếm
không được bao nhiêu. Anh nói em biết đi! Em nghĩ không ra, thật sự nghĩ không ra. Tại sao không có mối làm ăn của anh ta thì không được?”.
Tưởng Nã di di con chuột vi tính, chẳng buồn trả lời anh ta. Hứa Châu Vi khó hiểu nhìn anh. Bắt gặp sắc mặt Tưởng Nã không tốt, anh ta càu
nhàu đi ra ngoài.
Hoàng hôn buông xuống, bà Diêu dẫn Diêu Yên Cẩn đi dọn hàng, còn Diêu Ngạn đưa cơm vào bệnh viện. Côn trùng bay lờn vờn suốt đường cô đến
bệnh viện. Cây
cối xanh mướt rủ xuống, cả mặt trời cũng lẩn vào mây, để lại chút sắc đỏ phơn phớt trải dài trên nền trời đang sẩm tối.
Ông Diêu múc hết cơm ra ngoài, rồi giục Diêu Ngạn mau về nhà: “Bố thấy trời sắp mưa, con nói mẹ con dọn hàng về đi”.
Diêu Ngạn gật đầu nghe lời. Cô gọi điện bảo bà Diêu về nhà, dọn dẹp
một chút, cô định đi rửa cặp lồng. Hộ lý liền giành lấy, cô ta cười nói
với Diêu Ngạn: “Để em làm. Chị nghỉ ngơi đi ạ”.
Diêu Ngạn ngại ngần: “Không cần, để tự tôi làm”.
Hộ lý cầm cặp lồng trách cô: “Trời ơi, hôm qua sếp Tưởng mắng em một
trận. Mấy chuyện kiểu này để em làm, sếp Tưởng trả lương cao, em không
muốn bị đuổi!”.
Diêu Ngạn đứng bất động, cảm giác quái gở trong lòng cô càng lúc càng mãnh liệt. Hộ lý rửa sạch cặp lồng, cô ta trả lại Diêu Ngạn. Diêu Ngạn
nhận lấy, nói cảm ơn. Trông thấy sắc trời bên ngoài cửa sổ u ám, cô dặn
dò ông Diêu rồi đi về.
Dưới tầng nườm nượp người đến người đi. Chỗ đậu xe gần như đã kín. Tưởng Nã kêu tài xế xuống xe: “Chú tan ca đi”.
Tài xế nói giọng do dự: “Lẽ nào anh lái xe về?”.
Tưởng Nã nở nụ cười, nói với anh ta: “Không sao. Tôi nghĩ hôm nay trời mưa, cảnh sát giao thông không làm việc đâu”.
Tài xế chỉ mong được vể nhà sớm. Anh ta cũng vờ khách sáo, xuống xe đi về.
Tưởng Nã ngồi trong xe thấy Diêu Ngạn xuất hiện ngoài cửa bệnh viện,
anh nhấn ga lướt đến chỗ cô. Diêu Ngạn sợ hết hồn, cô cuống quýt lui
lại, trố mắt nhìn chiếc xe Jeep lao đến chỗ mình.
Tưởng Nã nhoài ra ngoài cửa sổ nói: “Lên xe!”.
Diêu Ngạn cắn răng mắng thầm trong bụng, cô cất giọng nhàn nhạt: “Chuyện gì?”.
“Không có gì, chỉ muốn xem điện thoại di động của em có bị hỏng hay
không, làm sao gọi mãi không được, tôi mang đi sửa giúp em!” Tưởng Nã
vừa bóp còi inh tai vừa giục cô: “Mau lên xe!”.
Diêu Ngạn mỉm cười, cô nói: “Điện thoại di động của tôi hỏng chút
xíu, nhiều khi không nhận được cuộc gọi, không cần làm phiền đến anh.”
Dứt lời, cô lập tức nghiêng người tiến về trước.
Tưởng Nã chạy xe lên trước một mét, cản cô lại. Anh nhíu mày, tiếp tục thúc giục: “Bảo em lên thì lên đi!”.
Diêu Ngạn không muốn nói nhiều với anh, cô vòng sang một bên, bước nhanh về phía trước.
Tưởng Nã chửi khẽ một câu. Anh mở cửa nhảy xuống xe đuổi theo, túm
cánh tay cô kéo đến ghế lái phụ. Diêu Ngạn hoảng hốt: “Anh làm gì thế?
Tôi không lên xe!”.
Tưởng Nã xốc nách cô lôi lên, tỏ thái độ không hài lòng: “Còn nhỏ mà
ương ngạnh ghê. Đừng ép tôi mạnh tay!”. Đẩy Diêu Ngạn vào xe thành công, anh cấp tốc khóa cửa.
Diêu Ngạn hoảng loạn đẩy cửa, sau đó lại trườn người đến cửa bên kia. Tưởng Nã ngồi vào xe, nhấn người cô về chỗ cũ, “Ngoan ngoãn ngồi
xuống!”.
Diêu Ngạn phẫn nộ: “Anh muốn cái gì? Tôi muốn xuống xe!”.
Anh khởi động xe, “Sửa điện thoại di động cho em!”. Tiếng động cơ vang lên, xe vụt đi.
Diêu Ngạn kéo tay anh kêu dừng, anh lạc tay lái, xe lao về phía người đi đường, Diêu Ngạn hét lên, vội vàng thả tay. Tưởng Nã nhanh chóng
đánh tay lái, vòng xe trở về giữa đường. Người đi đường sợ hết hồn, với
theo xe mắng chửi xối xả. Tưởng Nã chạy xa dần, liếc nhìn Diêu Ngạn trợn mắt há