ng tồi, chỉ tiếc trời sinh phúc mỏng...” Nhưng cô không nghe thấy gì
cả.
Khi đó, cô vừa khóc vừa chạy về nhà, bà ngoại gặng hỏi cô mới trả lời
sự thật. Bà bảo cô, đó là kẻ điên nổi tiếng ở gần đây, cả ngày ăn nói lung tung,
không cần quan tâm. Nhưng mấy hôm sau, bà ngoại nhân lúc cô ngủ, cắt một cọng
tóc của cô, còn giấu cô bó người giấy lại đem đốt. Cô từng nghe nói, cái đó gọi
là thế thân.
Lâm Uyển nhớ lại chút chuyện cũ, không kìm được càng thêm xót xa. Xem
ra thế thân kia cũng không thể ngăn cản vận rủi của cô, nếu số mệnh sớm đã an
bài, thì cứ như vậy đi. Chỉ có chút luyến tiếc là lẻ loi vùi thân dưới đáy hồ
nơi đất khách quê người, không ai hay biết, không ai tới nhận xác, không ai chia
buồn, lại càng không ai rơi lệ vì cô... Cứ nghĩ như vậy, cho đến lúc đầu óc cô
trở thành một mảng trống rỗng.
Dường như lại nghe thấy có người hét: “Uyển Uyển!” Lâm Uyển mơ hồ nghĩ, lần
này nhất định là Thượng Đế rồi. Có lẽ ông ta chê tốc độ của cô quá chậm, bèn
thêm vào một luồng ngoại lực, tăng nhanh sự chìm xuống của cô. Nhưng, hướng chìm
xuống này lại khiến cô lần nữa nhìn thấy ánh sáng, thậm chí cô còn nhìn thấy mặt
trời, hào quang chói lóa chiếu rọi làm mắt cô đau nhức, đau đến mức muốn chảy
nước mắt. Thì ra không phải hôm nay là ngày sương mù.
“Mẹ kiếp, em tỉnh lại cho tôi!” Một tiếng hét giận dữ khiến cô thức tỉnh từ
trong hỗn loạn. Cô nhìn thấy một gương mặt vô cùng phẫn nộ, trước tiên là kinh
ngạc, sau đó là muốn khóc, cảm giác đau rát từ hai má cuối cùng truyền đến đại
não, hắn lại đánh mình rồi? Người đàn ông không nói năng gì, kéo cô bơi về phía
trước, nhưng phát hiện tất cả nỗ lực đều vô ích, đột nhiên hắn lặn xuống mặt
nước. Lâm Uyển sợ đến mức muốn hét ầm lên, nhưng không có cách nào lên tiếng,
chỉ có thể trừng mắt nhìn hắn chìm xuống. Rất nhanh cô liền phát hiện cơ thể
mình trở nên nhẹ bẫng, ngay sau đó người đàn ông nổi lên mặt nước, lại lần nữa
ôm cô bơi về trước.
Lâm Uyển vừa thử thả lỏng tứ chi cứng đờ, vừa nhìn người đàn ông bên cạnh.
Hắn cau mày, nhếch miệng làm hiện lên vẻ kiên nghị, ngũ quan không khác so với
bình thường, nhưng lúc này xem ra lại khiến người ta yên tâm đến lạ. Hắn, tại
sao lại xuất hiện? Hắn làm thế nào tìm được đến đây? Tại sao hắn phải cứu mình?
Thậm chí cô hoài nghi cảnh tượng này cũng là ảo giác, cứ cho là ảo giác đi, có
một người theo cùng cũng tốt, vừa nãy cô thật sự đã cô đơn đến sợ hãi.
Nhưng cảm giác đau nhức trên mặt và cái lạnh trong nước, còn cả cảm giác được
hắn ôm, đều nhắc nhở cô đây là sự thực. Càng ngày càng gần bờ, cô nhìn thấy thảm
cỏ xanh ngát trước mặt, còn có bụi cây xanh đậm, cô đã nghe được tiếng chim hót
từ không trung truyền tới, còn cả tiếng hô hấp nặng nề bên tai. Lâm Uyển quay
đầu nhìn thử, sắc mặt Trần Kình không tốt lắm, lông mày nheo lại như muốn thắt
nút ở giữa, đồng thời cô cũng cảm thấy hắn bơi càng ngày càng chậm. Cũng phải,
hắn gánh vác trọng lượng của hai người, sáng sớm chưa ăn cơm, đêm qua còn tiêu
hao thể lực... Lâm Uyển cảm thấy xấu hổ vì trong tình cảnh này mà mình còn có
thể nhớ lại những chuyện đó, nhận ra cẳng chân đã không bị chuột rút nữa, cô bắt
đầu quẫy đạp nước để giảm bớt gánh nặng cho hắn.
Cuối cùng, khi tiếp xúc với đất bùn mềm ẩm trên bờ, Lâm Uyển không thể miêu
tả được cảm giác trong lòng, vừa muốn cười lại vừa muốn khóc. Lúc này phát hiện
trong bụng toàn là nước, dạ dày cùng sắp trương đến nổ tung, cô vội cúi đầu,
vươn tay ra vỗ lưng để tự mình ộc nước. Một lúc sau, mũi và miệng đều phun nước
ra, thảm hại vô cùng. Nước ộc ra khá nhiều mới cảm thấy khá hơn, cô mệt mỏi thở
gấp yếu ớt, dùng mu bàn tay lau mặt, bỗng thấy khó hiểu, sao Trần Kình lại yên
lặng như vậy? Cô quay đầu nhìn hắn, nhưng bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ hãi
sững sờ.
Trần Kình nằm sấp trên mặt đất, chỉ lộ ra nửa gương mặt, mắt nhắm chặt, sắc
mặt tái xanh, đôi môi cũng trắng bệch, chóp mũi và cằm đều dính bùn, im hơi lặng
tiếng như đã chết. Bàn tay duỗi ra của hắn ở ngay cạnh chân cô, vẫn giữ nguyên
tư thế vừa nãy kéo cô lên. Lâm Uyển cẩn thận chạm vào liền lập tức rụt tay lại,
bàn tay hắn lạnh đến ghê người.
Trong lòng Lâm Uyển cũng chợt lạnh, tại sao lại như vậy? Cô gọi hắn một
tiếng: “Trần Kình!”
Không ai đáp lại.
Cô bò đến với tay dò xét trước mũi hắn, cảm thấy có hơi thở mới yên tâm. Hắn
nhất định đã mệt rồi, muốn nghỉ ngơi chút, chắc chưa đầy một lát nữa sẽ nhảy
dựng lên mắng cô, hoặc đánh cô. Đúng, hắn nhất định đang tích trữ sức lực chuẩn
bị trừng phạt cô đây, có lẽ cô nên mau mau chạy trốn, tránh việc bị hắn hành
hung một trận trong cơn thịnh nộ.
Nhưng lần xây dựng tâm lý này không thể thuyết phục bản thân, vì sắc mặt Trần
Kình bất thường rõ ràng, hơn nữa dường như hô hấp của hắn quá yếu ớt. Lâm Uyển
lại thử sờ mặt hắn thăm dò, lạnh lẽo hệt như tay hắn. Cô không nhịn nổi đánh hắn
vài cái, muốn gọi hắn tỉnh dậy giống khi nãy hắn đánh cô, nhưng vẫn chẳng hề đáp
lại. Sức từ tay cô không nhỏ, nhưng gương mặt hắn không hiện lên chút vệt đỏ
nào.
Lâm Uyển ngẩn ngơ, rốt cuộc làm