ì sự an ủi trong phút chốc kia.
Phương Chính thấy vậy hơi sững sờ, ít nhiều cũng hiểu Trần Kình không chịu
buông tay. Anh ta theo bản năng muốn giơ tay lên lau nước mắt cho cô, bàn tay
ngừng lại mấy giây giữa không trung rồi rụt lại, lấy từ trong túi ra một chiếc
khăn tay kẻ ca-rô màu lam nhạt, đưa cho Lâm Uyển, nói: “Lau đi này, để người
khác nhìn thấy lại tưởng tôi bắt nạt cô đấy!”
Lâm Uyển nhận lấy lau khô nước mắt, nhìn chiếc khăn tay màu nhạt ướt đẫm một
mảng, nói: “Tôi giặt sạch rồi trả lại anh nhé!”
Phương Chính cười rồi giành lấy, thuận tay nhét vào trong túi, không thành
vấn đề, nói: “Chuyện nhỏ, tự tôi không biết giặt sao?” Rồi đứng dậy hỏi: “Có
muốn vào trong với tôi thăm cậu ta không, lúc này chắc phải tỉnh rồi.”
Lâm Uyển gật đầu, đứng dậy cùng anh ta rời khỏi bồn hoa nhỏ.
Hai người vừa đến tầng hai, liền nhìn thấy Hướng Dương đẩy cửa bước ra từ
phòng bệnh tạm thời đó, biểu cảm trên mặt rõ ràng đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Phương Chính hỏi: “A Kình tỉnh rồi?”
“Ừ.” Hướng Dương liếc nhìn Lâm Uyển phía sau, kéo dài giọng nói: “Điếu thuốc
này cậu hút khá lâu đấy.”
Phương Chính không thèm để ý sự kỳ quái của Hướng Dương, lúc đi ngang qua vỗ
vai anh ta một cái rồi tiến về phía trước. Hướng Dương kéo lấy cánh tay Phương
Chính, hạ giọng nói: “Vừa tỉnh, đuổi đám người này đi hết rồi, cậu vào đợi một
lát.”
Phương Chính “ừ” một tiếng, đến trước cửa lại dừng bước, nói với Lâm Uyển bên
cạnh: “Lúc này tính khí hắn không tốt lắm, cô cẩn thận đừng chọc tức hắn
nhé.”
Lâm Uyển gật đầu, trong lòng khó tránh khỏi lo lắng.
Nhưng hai người vừa tiến vào, phát hiện Trần Kình nằm đó hai mắt khép chặt,
Lâm Uyển liếc nhìn Phương Chính, hỏi nhỏ: “Không phải tỉnh rồi sao?”
Phương Chính nhìn lướt về phía giường, khẽ nói: “Có thể là ngủ rồi, chúng ta
đi ăn cơm trước vậy, đợi lát nữa lại tới.” Nói xong liền quay người đi ra ngoài,
thấy Lâm Uyển vẫn ngây ra đó, hắn liền vẫy vẫy tay.
Lâm Uyển lại liếc nhìn trên giường, thấy thần sắc của người đó hình như đã
thật sự khá hơn, rồi cô đi ra cùng Phương Chính.
Cửa vừa đóng lại, người trên giường liền mở mắt, trong mắt là một khoảng thất
thần. Bây giờ hắn không muốn gặp cô, nói cách khác là vẫn chưa chuẩn bị xong để
gặp cô. Lúc này trong đầu hắn có chút rối loạn, phải sắp xếp lại ổn thỏa một
chút.
Sáng sớm, lúc hắn trở mình thì phát hiện chỗ khuỷu tay trống trơn, duỗi tay
tìm kiếm mấy lượt vẫn không thấy cơ thể mềm mại kia, hắn lập tức tỉnh giấc. Vừa
nhìn sắc trời bên ngoài mới sáng lên, hắn xuống giường đi đến nhà vệ sinh và ban
công tìm một lượt, vẫn không có người. Nỗi bất an trong lòng bắt đầu lan rộng
một cách nhanh chóng, dường như trực giác kì lạ của đêm qua đang dần biến thành
sự thật.
Hắn chán nản vỗ đầu, tất cả mọi việc tối qua đều xảy ra quá hoàn mỹ, Lâm Uyển
hệt như đột nhiên thông suốt, thể hiện sự nhiệt tình trước đây chưa từng có,
khiến hắn chỉ biết hưởng thụ nhục dục, quẳng hết tất thảy lên chín tầng mây. Bây
giờ nghĩ lại, việc đó rõ ràng không bình thường, giống như ánh sáng lóe lên
trước khi người ta chết vậy. Nghĩ thế lại càng khiến bản thân hoảng sợ, hắn liền
thôi lo nghĩ vớ vẩn, vội vàng tìm quần áo mặc vào chạy ra ngoài.
Hắn ra hỏi bảo vệ, được biết Lâm Uyển quá thực đã đi từ sáng sớm, lòng hắn
bỗng lạnh cóng phân nửa, hỏi đại khái phương hướng xong liền vội vã đuổi theo,
hoàn toàn quên rằng nên thông báo cho tất cả mọi người cùng tìm. Hắn càng đi
càng lo, trước kia Lâm Uyển đã có tật xấu nửa đêm lén lút chạy ra ngoài, hắn còn
tưởng cô khỏi rồi, xem ra bây giờ căn bản là đã thăng cấp. Ở nơi lạ lẫm này cô
đi đến đâu cũng đều nguy hiểm, nếu gặp phải đàn ông không đứng đắn, hắn cũng
chẳng dám nghĩ tiếp nữa.
Càng đi ngã rẽ càng nhiều, hắn dựa vào cảm giác chạy được một lúc, vẫn không
tìm thấy người, rồi ma xui quỷ khiến thế nào hắn lại nghĩ ra một nơi. Đó là cái
hồ sâu nhất lớn nhất trong mấy chỗ ao hồ lớn nhỏ ở đây, vậy nên bình thường hắn
cơ bản sẽ không đến gần. Nhưng lúc này trực giác chết tiệt kia của hắn lại mách
bảo rằng, Lâm Uyển rất có thể đã tới nơi đó. Hắn vừa chạy về phía đó, vừa nghĩ
thầm, chỉ mong không phải sự thật, chỉ mong là do mình lo nghĩ quá nhiều, có lẽ
một lát nữa trở về sẽ nhìn thấy Lâm Uyển đang ở trong phòng, có lẽ cô chỉ vì đói
bụng nên ra ngoài tìm đồ ăn. Vừa nghĩ vậy hắn hận không thể lập tức quay
lại.
Hắn nhớ đến lần Lâm Uyển phản bội hắn, lúc hắn quay về tìm cô sau khi hai
người to tiếng cãi nhau, sự tức giận sau khi vô cùng hồi hộp mở cửa phòng vệ
sinh. Hắn hi vọng lần này cũng vậy, thậm chí hắn có thể cam đoan mình sẽ không
nổi nóng, không trách cô chạy đi lung tung. Nhưng khi hắn nhìn thấy một vệt màu
hồng đào trên mặt hồ, tất cả hi vọng trong nháy mắt đã tan thành mây khói.
[ Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn '>
Hắn mất tinh thần, lau mồ hôi trên trán, thị lực của hắn tại sao lại tốt như
vậy? Nếu không hắn đã có thể coi đó chỉ là cá hoặc bất cứ thứ gì khác, rồi tự
nói với mình Lâm Uyển không ở đây, quay người trở về đợi cô thôi. Nhưng hắn
không thể nghĩ nhiều, v
