hông thoải mái nên mua ít thuốc mà thôi.” Bì Bì nói.
“Tôi khuyên cô nên dùng thật cẩn thận, Tuyệt đối không thể đun nóng
hùng hoàng, sẽ biến thành chất kịch độc. Nếu cơ thể cô có ung nhọt độc,
tôi đề nghị cô dùng viên ngưu hoàng giải độc, thành phần của nó cũng
chứa hùng hoàng.”Anh ta lấy một hộp hàng mẫu từ trong quầy.
“Viên ngưu hoàng giải độc?” Cái tên này nghe quen quá. Bì Bì vẫn nhớ, trước kia bà nội bị mụn nước rất lâu, thường ăn viên ngưu hoàng . Lúc
còn nhỏ, chính cô cũng đã ăn qua.
“Hừm. Mỗi viên ngưu hoàng giải độc chứa hùng hoàng giá 50 hào, một
ngày bốn viên. Không được dùng lâu dài, dùng lâu dài sẽ làm cơ thể mất
sức đề kháng.”
“Cảm ơn, cho tôi năm hộp.”
“Cô có lấy bột hùng hoàng nữa không”
“Có. Hai thứ khác nhau mà.”
Ven đường có bán nước trái cây nóng, Bì Bì nuốt hai viên ngưu hoàng vào bụng, sau đó rẽ vào tiệm bán báo.
Người trung niên đẹp trai kia ngồi ở chỗ này, vừa nghe radio, vừa ngồi bên lò khoai nướng. Thấy Bì Bì đến liền vội vã đứng lên.
“Đây là tiền buổi sáng thiếu ông, cảm ơn.” Cô đem tiền nhét vào tay
ông, quay người đi, người nọ bỗng nhiên gọi cô lại: “Tiểu thư”.
“Sao thế ạ?”
“Bây giờ tiểu thư muốn đi gặp Tế Ti đại nhân sao?”
“Có vấn đề gì chăng?”
Gương mặt trắng nõn của người kia tái xanh: “Trên người ngài có chứa hùng hoàng.”
“Đúng, tôi vừa mới mua, thế thì sao?”
Cho dù chỉ là chuyện ngẫu nhiên, nghe giọng nói của Bì Bì thì cứ như
định làm chuyện xấu ấy, mặt người kia trắng bạch, vô thức lùi về sau một bước, nhỏ giọng nói: “Tế Ti đại nhân không thích đâu. Không phải là
ngài cố ý làm Tế Ti đại nhân tức giận chứ?”
“Tế Ti đại nhân sẽ dễ dàng tức giận sao? Tức giận, sẽ ăn tươi tôi sao?” Bì Bì trừng to mắt, sáng ngời nhìn ông.
“…”
Người nọ ngẩng đầu nhìn cô, muốn nói gì đó lại thôi. Đột nhiên cầm
cái túi để ở bàn bên cạnh, vội vàng tìm nơi để chìa khóa, nhét vào túi
tiền, sạp hàng cũng không kịp thu dọn, có vẻ đang muốn chạy khỏi đây.
Không thể tưởng tượng được, ông ta lại phản ứng kịch liệt như thế. Bì Bì vội nói xin lỗi: “Thật xin lỗi, tôi không cố ý. Ông không cần tránh
đi, tôi đi ngay bây giờ đây,”
“Tu hành của tôi thật sự chỉ có hạn, thứ lỗi cho tôi không thể tiếp
được cô.” Người kia nói xong, chớp mắt đã lẻn ra bên ngoài, cách xa cô
mười mét, biến mất trong biển người mênh mông ở công viên đối diện.
“Ô kìa… Đừng đi! Khoai lang của ông vẫn còn ở trên bếp lò.”
Trên đường về nhà, Bì Bì nhận được một cú điện thoại. Một người hàng
xóm đã lâu không gặp sắp xuất ngoại hai tháng, nhờ cô trông giúp con
mèo. Nhà của người hàng xóm đó cùng trạm tàu điện ngầm với chỗ của Hạ
Lan Tĩnh Đình, chẳng qua một người ở phía đông của trạm, một người ở
phía tây.
Hàng xóm là một cô gái họ Tạ, rất thân với bà nội của Bì Bì, bà nội
gọi chị ấy là Tiểu Thu, Bì Bì cũng gọi theo như vây. Nhà họ Tạ là một
trong những nơi được bà nội Bì Bì tặng tương đậu. Sau khi Tiểu Thu kết
hôn liền chuyển đi, ở một tiểu khu sang trọng ở phía tây thành phố, đã
từng mời cả nhà Bì Bì tới chơi. Ngày lễ ngày tết, chỉ cần nghe nói nhà
họ có trong thành phố, bà nội sẽ làm tương đậu, làm xong sẽ gọi điện
thoại kêu bọn họ tới lấy. Mỗi khi anh đào nhà họ chín cũng không quên
gửi tới cho Bì Bì ăn. Nhưng tính đi tính lại, cũng phải hai năm rồi chưa liên hệ gì với họ, nhưng bà nội Bì Bì lại rất thích nhà họ, lúc rảnh
rỗi luôn nhắc tới, nên khiến người ta cảm thấy như lúc nào bọn họ cũng
có mặt ở đây vậy.
Đương nhiên, bà nội còn có một nguyên nhân thực tế hơn để thích Tiểu
Thu. Trước khi Bì Bì thi đại học, Tiểu Thu từng phụ đạo tiếng Anh cho Bì Bì một thời gian, sau đó vì quá bận nên hai lần cuối cùng là chồng chị ta đi thay. Chỉ bằng hai tháng phụ đạo cấp tốc của hai vợ chồng mà Bì
Bì đạt được điểm cao bất ngờ, đứng thứ 3 toàn khối, nếu không Bì Bì còn
không đủ điểm cho ngành thấp điểm nhất. Chồng Tiểu Thu họ Vương, nghiêm
túc mà nói thì đó là người đàn ông anh tuấn nhất mà Bì Bì từng thấy từ
trước tới giờ. Hơn nữa lại là loại anh tuấn mà phụ nữ Trung Quốc đều yêu thích, không phải ngọc thụ lâm phong, không phải phong lưu phóng
khoáng, mà là trầm ổn, ý chí kiên định còn kèm theo một chút gì đó trong sáng, cao quý, rụt rè, thêm một chút dịu dàng gần gũi. Khuôn mặt có thể làm người mẫu như thế, bất kì phụ nữ nào, bất luận già trẻ nhìn thấy,
đều sẽ mặt đỏ tim đập, sức chống cự của Bì Bì có hạn, đương nhiên cũng
không ngoại lệ, hai lần Vương tiên sinh tới phụ đạo, Bì Bì cũng chỉ có
thể ngồi ngẩn ra bên cạnh, cái gì cũng không nghe vào. Sau đó gặp Gia
Lân, hỏi Bì Bì học phụ đạo như thế nào, Bì Bì còn ngượng ngùng đỏ mặt
một hồi.
Chuyện đã nhiều năm, ấn tượng của Bì Bì về Vương tiên sinh cũng trở
nên mơ hồ dần. Chỉ nhớ anh ta rất anh tuấn, kế đến là chân ta không tốt
lắm, lúc đi hơi thọt, hơn nữa hay bị bệnh. Mỗi lần tới nhà Tiểu Thu, chỉ một mình Tiểu Thu tới tới lui lui, anh ta hầu như chỉ ngồi trên ghế, dù nói rất ít, nhưng thái độ rất nhiệt tình. Nếu lỡ ngồi nói chuyện quá
khuya, anh ta sẽ kiên quyết đưa cả nhà Bì Bì về.
Nhìn từ xa, tòa biệt thư màu trắng trên lưng chừng