Insane
Cuộc Gặp Gỡ Kì Lạ Vạn Kiếp Yêu Em

Cuộc Gặp Gỡ Kì Lạ Vạn Kiếp Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210203

Bình chọn: 10.00/10/1020 lượt.

của sự lo lắng.

Cuối cây cầu nhỏ có một cây cột, chắc là nơi mà người chèo đò dùng để neo thuyền. Bì Bì lùi dần đến mép bờ, ôm chặt cây cột, lớn tiếng la

lên: “Đừng qua đây!”

Mặt trăng ló khỏi rặng mây, cuối cùng cô cũng thấy được khuôn mặt

anh, nhìn hệt như gương mặt tử thần trên quân bài poker, không có bất cứ biểu cảm gì.

Bất chợt, cô thấy thật hối hận vì đã gọi cú điện thoại vừa rồi, hối

hận khi ở khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời mình lại trông thấy người đàn ông này.

Anh bước nửa bước về phía trước, cô lập tức thét lên:

“Anh đừng đến đây!”

Cánh tay đang vươn ra lại được thu về, cho vào trong túi áo khoác.

Trên mặt anh bỗng hiện lên nụ cười bí hiểm: “Em hiểu lầm rồi,” anh nói,

“Tôi đến không phải để cứu em.”

Cô chế nhạo: “Vậy anh đến làm gì? Đợi nhặt xác?”

Anh im lặng nhìn cô, nghĩ nghĩ, rồi nói: “Ngoài hoa ra, tôi còn ăn những thứ tương tự.”

Sau đó, đưa mắt đánh giá cô từ trên xuống dưới.

Trời đã đủ lạnh, ấy mà nghe xong những lời này, Bì Bì vẫn nối da gà khắp người. Kế đó cô bỗng tỉnh ngộ:

“Anh còn … ăn thịt người?”

“Nói một cách cụ thể, là gan của con người.” Nụ cười kia càng thêm

sâu, còn mang theo chút đắc ý, thỏa mãn, “Bì Bì, bát tự của tôi thuần

âm, em bát tự thuần dương, chúng ta đúng là một đôi. Trong mùa đi săn

lại gặp được em, đúng là duyên phận trời định phải không?”

Hiểu rồi, hiểu tất cả rồi.

Bì Bì cười nhạt: “Tôi đã nghĩ, sao ngài lại tốt với tôi như thế chứ.

Tế ti đại nhân, tiên sinh hồ ly, hóa ra ngài vốn coi trọng lá gan của

tôi. Xin hãy kiên nhẫn chờ đợi, tôi sẽ đi tìm cái chết ngay thôi, đến

lúc đó, đừng nói là gan, ăn sạch cả người tôi, tôi cũng không ý kiến.

Chỉ xin ngài vui lòng đừng làm phiền tôi vào lúc này.”

Anh đưa tay lên bên tai, làm một động tác mô phỏng cái loa: “Làm phiền? Tôi làm phiền em sao? Là em gọi cho tôi trước đấy.”

“Được rồi, là tôi sai, tôi không nên gọi cho anh. Phiền anh không cần giống một con chó canh giữ ở đây như thế, anh rời khỏi đây trước đi,

đợi lát nữa hãy quay lại tìm tôi.

Anh tháo mắt kính xuống, chầm chậm lắc đầu: “Bây giờ em không thể chết được.”

Bì Bì tức giận: “Tại sao!”

“Có ai nói với em rằng khẩu vị của Tế ti đại nhân rất kén chọn?” Anh

nửa thật nửa giả giải thích “Gan của em chưa đạt đến trạng thái rốt

nhất, hơn nữa, tỷ lệ hooc -môn cũng không thích hợp.”

Nghe đến đây, Bì Bì giận dữ cười phản kháng: “Thật không ngờ, đại

nhân ngài còn là một chuyên gia dinh dưỡng. Ngược lại cũng muốn hỏi, Hạ

Lan tiên sinh, gan của tôi lúc nào mới đạt đến trạng thái tốt nhất?”

Anh không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt cô, ánh mắt tập trung chuyên chú một cách kỳ lạ. Thật lâu sau, mới chầm chậm nói:

“Đó là lúc em yêu tôi.”

Lúc em yêu tôi. Trên đời còn có chuyện hoang đường như vậy.

“Ha ha ha ha …” Bì Bì cười to như người bị thần kinh, tiếng cười vang vọng khắp mặt hồ mênh mông, “Ngài nghe cho rõ đây, tế ti đại nhân! Tôi

tuyệt đối không yêu anh! Anh sẽ không bao giờ thành công! Cả cuộc đời

này, trong thế giới này, Quan Bì Bì tôi vĩnh viễn sẽ không yêu anh!”

Bì Bì chưa bao giờ nói hai từ “Vĩnh viễn”. “Vĩnh viễn” là một trạng

từ đáng sợ, bởi động từ theo sau nó quy định một tính chất đáng sợ.

Nhưng hiện giờ cô có thể nói rồi. Đối với một người sắp chết mà nói, tại khoảnh khắc này, “Vĩnh viễn” đã thành thì tiếp diễn.

Nói xong những lời này, Hạ Lan Tĩnh Đình đột nhiên vươn tay ra.

Ngay lúc, đầu ngón tay anh chỉ tích tắc là chạm đến cô, Bì Bì đã nhảy xuống hồ.

Nước hồ buốt lạnh lập tức bao vây lấy cô.

Cô vùng vẫy vài cái, cơ thể bắt đầu tê cứng.

Nước trong hồ nồng nặc mùi, rong rêu mọc đầy, thật dài.

Có người nhảy theo vào nước, nỗ lực ôm lấy cô, bị cô cố giãy giụa

thoát ra. Người nọ lại cố gắng nắm lấy tóc cô, tóc cô lạ vừa mềm vừa

trơn, vuột qua khe ngón tay một cách nhanh chóng.

Sức nổi của nước nâng cô lên mặt nước, cô không nhịn được ngoi đầu lên, hít lấy không khí.

Ánh trăng yên bình, mặt hồ tĩnh lặng, cô có phần sợ hãi, nhưng lại âm thầm ra lệnh cho mình không được đấu tranh nữa. Áo lông hút nước trở

nên càng ngày càng nặng, khiến người cô lại chìm xuống một lần nữa. Làn

nước lạnh băng lại chôn vùi cô vào trong đó, màng nhĩ rung lên rè rè, cô hoảng hốt không lý do, nuốt liên tiếp mấy ngụm nước bọt, cả người đều

đã đông lạnh, gần như mất đi tri giác.

Đúng lúc này, một bàn tay bỗng nhiên bắt được cô. Kéo đầu cô lên khỏi mặt nước.

Cô dùng chút sức lực còn lại giằn co với anh. Nhưng bàn tay nọ mạnh

mẽ vô cùng, khiến cô không thể chống cự. Mà lúc này bản năng sinh tồn

của cô trỗi dậy, cô xem anh như cọng rơm cứu mạng[*'>, liều mạng ôm chặt

lấy anh.

[*'> Chỉ nguyện vọng, ước muốn sống sót của người trong nước.

Cô nghe thấy anh khẽ gầm lên một câu: “Bì Bì, em phải buông tôi ra …”

Cô không buông, trái lại ôm càng chặt.

Anh không hề khách khí tóm lấy tay cô, giữ vào trong tay mình, rồi mang theo cô bơi vào bờ, kéo cô lên như kéo một con cá chết.

Cô nằm vật ra đá nôn mửa, lạnh đến nỗi cả người co rút lại. Anh không nói gì, chỉ im lặng đứng bên cạnh quan sát.

Cuối cùng, cô cũng cạn kiệt sức lực, liền n