Nguyệt đi rồi, ta cả người hoàn toàn trầm tĩnh lại, ngâm mình trong bồn tắm thư giãn. Ngâm một hồi lại cảm thấy mí mắt nặng nề sụp xuống,
không đúng, sao lại bỗng nhiên…buồn ngủ như vậy…buồn ngủ…như vậy…hô…
……..Ta là đường phân cách…………..
“Sao….Sao lại là ngươi!”
Ta bị một tiếng kinh hô đánh thức-.
Bất mãn giãy dụa mới phát hiện…không thể động đậy! Ta mở mắt, Nhổ vào! Lão nương sao lại bị bọc lại như thế này? !
“Trẫm rõ ràng đã chọn thẻ bài của Tiếu phi, như thế nào lại đem ngươi
tới đây?” Trong giọng nói của hoàng thượng đã bớt đi chút kinh ngạc,
thay vào đó là vài phần nghiền ngẫm. Ánh mắt cũng mập mờ nhìn ta.
“Ta làm sao biết, ta đang tắm, tắm tắm một hồi lại đột nhiên cảm thấy
rất buồn ngủ…!” Chẳng lẽ: “Rượu kia có vấn đề! ! ! ! !” Ta nghiến răng
nghiến lợi.
“Rượu?” Hoàng thượng nghi vấn.
“Chính là rượu do mẫu thân ngươi ban cho! Tiểu Si giúp ta uống, hắn cũng bị hôn mê!”
“Chính ngươi lúc ấy cũng không có phản ứng, chẳng lẽ là…muốn lấy cớ ấy
để bò lên long giường?” Hoàng thượng càng lúc càng hăng hái nhìn về phía ta.
“Có thể là thể chất của mỗi người khác nhau, hoặc là…” A, ta đột nhiên
nhớ lạị trước kia sư phụ đã nói với ta. Dùng mê cổ để luyện thành thuốc
cứu mạng chính là chế ra được một loại thuốc có một không hai. Ngoài
việc có thể cải tử hồi sinh, sau khi ăn vào còn có thể tạo nên kháng thể rất mạnh, nếu trúng độc có thể làm yếu đi đại đa số dược tính, trì hoãn thời gian độc tính phát tác. Nhưng lúc ấy ta cảm giác chỉ là giảm bớt,
chứ không phải là bách độc bất xâm, cũng không biết sẽ dùng vào việc gì
được, huống hồ cũng không phải là có công hiệu với tất cả các loại độc
nên liền không để ở trong lòng.
“Lúc ta ở Linh Sơn, quốc sư từng bào chế cho ta một loại thuốc, sau khi
ăn vào có thể giảm bớt độc tính và tốc độ phát tác của đa số các loại
độc, cho nên, so với Tiểu Si ta bị hôn mê muộn hơn!” Nhớ ra việc này ta
vội vàng giải thích.
“Nhưng vấn đề bây giờ là, ngươi hiện tại đang ở trên giường của trẫm.” Hoàng thượng khiêu khích.
“Cho nên a, ngươi mau mau giúp ta tháo ra, sau đó đưa ta trở về. Chuyện
này tất cả đều do lão phù…ách….là quỷ kế của mẫu thân ngươi!”
“Trẫm, tại sao phải đưa ngươi trở về?” hoàng thượng đột nhiên đè thấp thân thể, nói bên tai ta.
“Như thế nào, ngươi không muốn trẫm cưng chiều ngươi. Chẳng lẽ trẫm còn
không hợp nhãn Thánh Nữ sao?” Dứt lời, còn đưa cái mặt đến trước mắt ta
đu đưa a đu đưa a, đu đưa đến nỗi ta ngẩn ra mê muội.
Thật lòng mà nói, kỳ thật, tên…hoàng thượng này dáng vẻ quả thực rất
khá, hơn nữa ta cứ mơ hồ cảm thấy hắn hao hao giống với một người nào
đó, nhưng lại không nghĩ ra được là giống ai. Nếu hắn không phải là
hoàng thượng, ta khẳng định sẽ không chút do dự mà ra tay. Vấn đề là,
thằng nhóc này chính là hoàng thượng!
Hoàng thượng là ai?
Là người có hơn ba nghìn hậu cung giai lệ, còn thỉnh thoảng lại muốn thu hoạch nơi này nơi khác đưa tới vài cô công chúa hay quận chúa.
Hoàng thượng là ai?
Là người mà ngươi một khi đã ăn hắn rồi, nếu còn muốn ăn ai khác nữa thì chẳng khác nào đang tìm vào đường chết!
Hoàng thượng là ai?
Là người tùy thời đều có thể vì chính trị mà hy sinh người thân- kể cả chí thân.
Hoàng thượng là ai?
Tóm lại, hắn là người mà một nữ xuyên không tuyệt đối kiên quyết không thể đụng vào!
Cho nên ta kiên quyết không thể để cho quỷ kế của lão phù thủy thực hiện được.
“Ngươi không phải cũng không….có chút cảm kích nào sao? Ngươi liền cam
tâm để mặc cho mẫu thân ngươi sắp xếp sao?” Quân chủ…chính là uy nghiêm
nhất – không thể khiêu khích, những lời như vậy thông thường đều …rất
hữu hiệu.
Thật vậy, hoàng thượng thoáng sửng sốt vài giây, sau đó lập tức thẳng người đứng dậy.
“Ngươi sai cung nữ mau tới thay y phục cho ta, bên trong ta … cái gì cũng không mặc.” Ta yếu ớt thỉnh cầu.
Hoàng thượng suy nghĩ một lúc, sau đó vỗ nhẹ tay, thét lên: “Người đâu.”
Ta thấy hoàng thượng đã bị ta thuyết phục liền thở phào nhẹ nhõm. Nhưng, đợi chừng một phút đồng hồ mà trong tẩm cung vẫn im lặng, cũng không có cung nữ hay thái giám nào lên tiếng đi lại.
Hoàng thượng cau mày, lại lần nữa hô lớn: “Người đâu!”
Năm phút sau, vẫn không có ai đến.
“…” Ta yên lặng cùng hoàng thượng bốn mắt nhìn nhau.
“Hình như, mẫu thân ngươi chuẩn bị cũng rất chu đáo nha.” Ta trâm chọc, phá vỡ bầu không khí trầm tĩnh đến buồn bực.
“Ngươi chờ một chút!” Hoàng thượng nói với ta, có chút tức giận. Bất đắc dĩ khởi hành đi ra ngoài phòng.
Qua một lúc lâu, hoàng thượng mới trở về, tháo mở nút thắt vải bọc quanh thân thể ta, sau đó ném trên người ta một bộ y phục kiểu nam. “Đây là
thường phục của ta, trong tẩm cung của ta không có nữ sam, ngươi…cứ mặc
tạm trước vậy.” Sau đó xoay người đi ra phòng ngoài.
Ta thay nam trang, ách…có chút không vừa, rộng thùng rộng thình bám víu
trên người. Ta cuốn ống ta áo lên, đi ra gian ngoài. Hoàng thượng đang
nhàn hạ ngồi trước bàn văn án.
“Cái kia…Ta đi trước đây!”
Hoàng thượng không nói gì, chỉ cười lạnh.
Ta khó hiểu – xoay người, đi tới trước cửa, sau đó mới biết vì sao hoàng thượng lại cười