Cuộc Sống Trêu Trọc Chó Mèo Của Nhị Nữu

Cuộc Sống Trêu Trọc Chó Mèo Của Nhị Nữu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325524

Bình chọn: 9.00/10/552 lượt.

mỹ nam đều

chậm đi rất nhiều. Nhưng tạm thời vẫn có thể chắn cản hắc y nhân ra khỏi một vòng tròn vô hình. Ta đứng phía trong vòng an toàn đó.

Ta quan sát một chút. Đại biến thái và Lục mỹ nam cho dù không dùng nội

lực, chiếu theo thời hiện đại cũng thật là tuyệt đỉnh cao thủ. Còn những hắc y nhân này…hoàn toàn dựa vào số đông mà thủ thắng. Có vài người lợi hại nhưng trình độ cao nhất cũng chỉ đạt tới sáu bảy phần lực công kích của nhu đạo mà thôi. Ta dư sức ứng phó.

Lục mỹ nam trong tay cầm kiếm, Đại biến thái cũng có đoản đao. Trong lúc nhất thời, hắc y nhân vô phương đến gần. Ta đang lo lắng có nên…tìm cái gì làm vũ khí hay không. Lấy dtdd cầm tay ra muốn sử dụng Thần bí

thạch, ai ngờ, mò đến một nửa lại giống như có người dùng sức lôi kéo

Thần bí thạch trong người ta, không cho ta lấy nó ra. Ta dùng sức kéo

mạnh một cái, rốt cuộc rút ra được Thần bí thạch. Một hòn đá màu tím…béo phệ…rõ ràng đang giắt trên dtdd của ta không ngừng run rẩy, như là đang khóc…

Ta cuối cùng cũng hiểu tại sao Thần bí thạch không chịu biến trở về

nguyên hình – -, ách…Thành thật xin lỗi, ta quên ngươi cũng không thể

dùng linh lực…

Ta xoa xoa Thần bí thạch xem như an ủi nó. Lại lần nữa cất nó và dtdd vào trong người.

“Nhị Nữu!”

“Nhị Nữu!”

Đại biến thái và Lục mỹ nam khẩn trương đồng thời cất tiếng hô vang. Ở

chếch mé bên hông, một tên hắc y nhân hình như đã xông qua được vòng

tuyến phòng ngự của Lục mỹ nam và Đại biến thái, đang xông đến chỗ ta.

Tới đây! Ta hơi đảo về phía sau, tránh thoát công kích của Hắc y nhân,

thuận thế nắm lấy cánh tay hắn ném một cái, còn nhân lúc hắn xoay người

còn chưa kịp rơi xuống đất, lấy chân đá hắn bay ra ngoài vòng tròn.

“Quá đẹp!” Ta vỗ vỗ tay, tự tán dương bản thân. Không đợi Đại biến thái

và Lục mỹ nam phản ứng lại, ta vận ‘Mạc kế’ trong nháy mắt giải quyết

nốt hai tên hắc y nhân đang tập kích Đại biến thái và Lục mỹ nam – lúc

này vẫn đang ngẩn người nhìn.

“Đừng ở đó ngẩn người ra nữa, tự bảo trọng đi-. Ta không bảo vệ nổi hai

ngươi đâu!” Ta đi. Ta thừa nhận, lúc nói ra những lời này, … ta thật sự

vui thích quá đi, khá khá khá….

Lục mỹ nam và Đại biến thái đưa mắt nhìn nhau rồi lại lần nữa tiếp tục hỗn chiến.

Có ‘Mạc kế’ nên có ưu thế về tốc độ, đánh nhau so với trong tưởng tượng

của ta còn sảng khoái hơn nhiều. Trong lúc vung quyền múa chân, ta loáng thoáng nhớ đến thời hiện đại, lúc mang theo một đám thủ hạ hăng hái

chiến đấu. Không khỏi càng đánh càng thuận tay, một lát sau đã đảo ngược tình thế, đem đám hắc y nhân hạ gục vô số.

Tuy rằng hắc y nhân lực công kích không cao nhưng nhân số đông đảo. Tạm

thời, hắc y nhân không thể thương hại được chúng ta nhưng chúng ta cũng

không có cách tiêu diệt được bọn chúng. Hỗn chiến liên tục, ta đánh đến

nỗi toàn thân mệt rã, quay đầu nhìn về phía Đại biến thái và Lục mỹ nam. “Cứ như vậy cũng không phải cách hay, có cách nào phá được trận pháp

này không?”

“Mắt trận. Người bày trận trấn thủ tại mắt trận.” Lục mỹ nam vừa đánh vừa nói.

“Làm sao tìm được?”

“Không biết.”

“…”

Chỉ cần lâm vào trận pháp này, mặc kệ là linh lực, yêu lực hay nội lực,

chỉ cần thấy được sẽ tự nhiên bị mắt trận hấp thu toàn bộ.

Ta bỗng nghĩ ra, chỉ cần là năng lực có thể nhìn thấy, đều có thể bị mắt trận hấp thu toàn bộ.

Vậy không biết là ánh sáng do lực điện sinh ra có thể bị mắt trận hấp

thu hay không? Ta thầm tính toán trong lòng, lấy dtdd ra, bấm chỉnh

trạng thái chiếu sáng để cho chùm tia sáng chiếu thẳng lên bầu trời.

Trong giờ khắc này bỗng xảy ra chuyện quái dị. Theo nguyên tắc thì chùm

tia sáng sẽ phải chiếu thẳng lên bầu trời, nhưng đang chiếu đến giữa

không trung thì đánh vòng trở lại, chiếu vào trong một bụi cỏ ở phía xa

xa.

Thành công rồi!

Ta vui mừng khôn xiết. Chỉ vào chỗ chùm tia sáng chiếu đến, nói – lời nói có chút không mạch lạc: “Đó, sáng! Mắt trận!”

Nhưng Đại biến thái và Lục mỹ nam đều hoàn toàn hiểu được ý ta. Ba người đồng loạt hướng đến mắt trận đánh tới. Có được mục tiêu, tất cả đều rất thuận lợi, hợp lực của ba người, không cần bao nhiêu thời gian đã đến

được trước bụi cỏ. Tốc độ của ta nhanh nhất, lủi vào trong bụi cỏ liền

thấy một bóng người ngồi ở bên trong. Ta bay lên tung ra một chuỗi liên

hoàn cước, nhằm thẳng hướng bóng người đó tấn công.

“Ái A…!” Bóng người bị ta đá tới, té nhào xuống đất.

Chỉ trong khoảng khắc ta phá được mắt trận, ngoài bụi cỏ một chùm tiếng

kêu thảm thiết qua đi, không gian lại hoàn toàn yên tĩnh trở lại.

Ta đi đến trước mặt người bày trận đang quỳ rạp trên đất, một cước giẫm

đạp lên người hắn. Rốt cuộc cũng nhìn rõ người này là ai.

“Không ngờ lại gặp được người quen, Kiền trưởng lão!”

Không sai, chính là kẻ tại Linh Sơn đã thông gian cùng đồ đệ bị ta bắt gian tại trận – Kiền trưởng lão!

“Là ngươi đã làm hại Tiểu Chu Tước? !” Ta đạp mạnh chân xuống ngực hắn.

“Sao lại thế này! Đang tiếc, đáng tiếc a…Nếu không hôm nay đã có thể

giải quyết sạch các ngươi!” Kiền trưởng lão bị ta giẫm lên, ở bên dưới

giãy dụa nói.

“Là ai phái ngươi tới- ~!” Đã giải quyết xong tất cả hắc


pacman, rainbows, and roller s