Cuộc Sống Trêu Trọc Chó Mèo Của Nhị Nữu

Cuộc Sống Trêu Trọc Chó Mèo Của Nhị Nữu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325530

Bình chọn: 9.5.00/10/553 lượt.

a nhất định phải nghĩ cách lưu lại, muốn khôi phục trí nhớ, cần phải dựa vào lão già này!

Tới chân núi Linh Sơn, mấy người tùy tùng khác liền rời đi, lão già quốc sư cho ta một viên thuốc nhỏ bảo ta ăn vào.

“Đây là thuốc có thể hóa giải chướng khí chung quanh Linh Sơn, ngươi tạm thời ăn vào, lát nữa lúc tiến vào Linh Sơn ngươi phải theo sát ta. Nơi

này ta đã bày kết giới, nếu ngươi đi lạc có thể cả đời cũng không thoát

ra được.”

Mạng nhỏ quan trọng hơn, ta vội vàng gật đầu vẫy đuôi, hận không thể

trực tiếp túm lấy y phục của hắn. Trước mắt hiện ra một tòa thẳng hướng

đại núi Vân Tiêu, hợp với rừng đại thụ thành một vùng mênh mênh mang

mang, cảm giác ít nhất phải đi hơn ba, bốn ngày mới có thể vào núi,

nhưng không biết lão già đi thế nào mà chỉ một lát đã đến một cái như

cửa vào sơn cốc.

Lão già quốc sư dừng nơi cửa, đột nhiên kéo ta nói: “Lát nữa ngươi len

lén lẩn vào, đi về bên phải sẽ gặp người tiếp đãi ngươi tham gia cuộc

thi bái sư, người hãy nói với bọn họ là tự ngươi xông tới, ngàn vạn lần

không được nói là ta mang ngươi vào bất luận là với kẻ nào!” Sau đó hưu – – , đã không thấy tăm hơi = =

Gì? ! ! ! ! Ta há hốc mồm. Len lén- lẩn vào? Nghĩ hồi lâu, đây là cái mà ngươi gọi là “Cho phép” đó hả? !Đây là muốn gì? ! ! Quy tắc gì đây? ? ? ?

Ta bất đắc dĩ cũng đành chiếu theo lời lão nói mà làm, sau đó có người

hỏi ta làm sao mà vào được rồi an bài ta vào một căn phòng. “Thời gian

cách cuộc thi năm nay còn những nửa tháng, mời ngài trước tiên ở tạm nơi này đã, đến lúc đó sẽ có trưởng lão đến báo cho ngài cùng những người

có tư cách tham gia cuộc thi những việc cần làm. Trong lúc này, có gì

muốn biết hay có nhu cầu gì có thể nói với ta. Ngài có thể đến .. chỗ

lúc nãy gặp ta để tìm ta.” Người nọ giải thích.

Ta gật đầu, người nọ liền rời di. Ta nhìn căn phòng xem ra cũng thoải

mái, trong lòng nửa mừng nửa lo, lúc đầu còn tưởng có thể dựa vào quốc

sư chiếm vài điểm quan hệ, bây giờ mới biết là không được, ta…có thể

thông qua cuộc thi sao…

Ở trong này … nửa tháng, ta ngoại trừ gặp ..cái người… tiếp đãi ta kia

cũng không gặp được ai khác…Vốn đang muốn tìm cái lão già chết bầm kia

dò thám tình hình, hỏi thăm một chút nội dung thi, ai ngờ lúc ta đang đi theo người tiếp đãi kia có nhắc tới quốc sư đại nhân, hắn liền nhìn ta

đề phòng, thiếu chút nữa đã đuổi ta xuống núi T_T. Khiếp – ta không bao

giờ…ngồi lê đôi mách bất cứ chuyện gì với bên ngoài nữa, thời gian nửa

tháng thoáng cái đã trôi qua rất nhanh.

Một ngày kia…Người tiếp đãi đưa ta đến một đại đường, ta rốt cuộc cũng thấy được mặt mũi của các thí sinh khác.

Trầm Dược, một nam tử diện mạo hiên ngang đi vào ngay sau ta trên mặt,

ánh mắt đều lộ vẻ kinh ngạc, chẳng lẽ…hắn biết ta-? Không, phải là biết

Thần Vũ chứ?

Dương Thiên Phách, tên cũng giống như người…Ừm…Có khí phách! Khoanh tay, hai mắt luôn chếch bốn mươi lăm độ hướng về phía trước, thỉnh thoàng

còn lắc lắc đầu, ách…lão trừu ngươi lợi hại như thế còn tham gia cuộc

thi làm gì a…

Phù Dung, không bết tại sao khi nghe tên, khóe miệng ta mất tự nhiên

giật giật mấy cái, trừ ta ra, đây là nữ thí sinh duy nhất, trái lại

người cũng không tệ lắm, có lẽ bởi ta lâu ngày ngâm cứu diện mạo yêu

nghiệt của Đại Biến Thái nên cứ thấy nàng ta diện mạo cũng bình thường.

Chu Tinh Phát, lúc nghe được tên, khóe miệng ta còn giật mạnh hơn…Vì sao ta cứ thấy cái tên này rất quen thuộc, rất quen thuộc. Nhưng nhìn đến

người kia vóc dáng mập mạp, mặt mày dữ tợn, một thân đầu hổ mặt hổ, trên dưới một điểm ta cũng không có ấn tượng, hơn nữa hắn cũng không có vẻ

gì là biết mặt ta…

Tham gia cuộc thi lần này tính cả ta tổng cộng có năm người. Chỉ lát

sau, có một lão đầu mặc bạch y trường bào kỳ quái tiến vào, chắc là

trưởng lão nơi này.

“Bây giờ tuyên bố nội dung thi, phân ra làm hai hạng mục chính, đấu võ

và thi văn. Đấu võ chọn dùng xa luân chiến pháp, các ngươi mỗi người đều có cơ hội cùng đấu với đối phương, thắng một trận được một điểm, ngày

mai bắt đầu. Thi văn là thi bút pháp, nhạc khí, vũ đạo cùng mị thuật.

Mỗi người có thể chọn ba loại để biểu diễn, sẽ do trưởng lão Linh Sơn

làm giám khảo, mỗi môn đứng nhất được hai điểm, xếp cuối không điểm. Đấu võ cùng thi văn xong cộng điểm lại được bảy điểm thì đậu, sẽ được nhập

môn Linh Sơn bái ta làm sư. Ta biết, mọi người còn nghe nói Linh Sơn có

bài kiểm tra thần bí, chỉ cần thông qua có thể trực tiếp bái Linh Sơn

tôn giả làm vi sư, tại đây ta cũng có trách nhiệm thông báo cho các

ngươi biết, bài kiểm tra này…là tồn tại! Nhưng là, ta cũng khuyên các

ngươi không cần hy vọng hão huyền, ta cũng không biết nội dung thi cái

gì, nhưng ba trăm năm qua cũng chỉ có một người thông qua, nếu đã từng

hy vọng vào chuyện này thì cũng nên thôi đi. Còn có gì muốn hỏi không?”

Mọi người lặng ngắt như tờ…Vì sao…Còn có mị thuật…?

“Nếu không có hỏi gì thêm, mời mọi người bắt đầu rút thăm. Ở đây có năm

con số đại biểu cho trình tự ngày mai thi đấu võ, số 1 sẽ thi đầu tiên,

theo thứ tự khiêu chiến số 2 đến số 5, sau đó số 2 theo thứ tự khiêu

chiến


Old school Swatch Watches