đề phòng bị kéo xuống ngồi bên giường.
“Thừa…Thừa tướng đại nhân! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !  ̄□ ̄|||” Giọng nói yêu nghiệt này. Ta làm sao mà không nhận ra ! ! ! ! !
“Nhị Nữu cuối cùng cũng nhận ra ta, sao ta lại không thương ngươi được – -” Trầm Dược, à không, là Đại Biến Thái, tiếp tục nói.
“Thừa…Thừa tướng đại nhân không sợ bị nhận ra sao? Nơi này chính là Linh Sơn đó.”
“Sao? Nhị Nữu lo lắng cho ta? Ta còn chưa hỏi Nhị Nữu, lâu như vậy không gặp, Nhị Nữu có …nhớ ta không a –?” Đại Biến Thái thuận thế ôm ta vào
lòng, ghé tai ta hỏi.
“Ách…Nhớ…Đương nhiên nhớ!” Mới là lạ! “Thừa…Thừa tướng đại nhân cứ như
vậy mà đến Linh Sơn, không có chuyện gì sao?” Chuyện kinh thành ngươi
cũng mặc kệ a? ! ! ! ! !
“Ha ha, không ngờ Nhị Nữu của chúng ta còn có thể thay ta suy nghĩ nữa, Ta thật đúng là nhiều việc đến chết – -!”
…Vậy ngươi còn ở đây loạn cái gì? Còn không mau quay về.
“Nhưng mà, ta nghe nói Nhị Nữu đã thành công thông qua cuộc thi nên đặc
biệt chạy đến khánh chúc Nhị Nữu. Nhị Nữu a, ngươi nói xem, phải như thế nào báo đáp ta đây?”
…T_T lại báo đáp, còn không để yên a.
“Lại nói, lần này, cuối cùng có thể vào được Linh Sơn, cũng may mà có Nhị Nữu ha.”
“Cái này…cần phải…Cần phải…” Chính là, ngươi có thể…thi đậu hay không liên quan gì đến ta?
“Ta trăm công nghìn việc vẫn đặc biệt bớt thời gian đến thăm Nhị Nữu,
Nhị Nữu cảm động không a?” Đại Biến Thái càng nói càng đẹp trai, ở bên
tai ta cọ cọ rồi cọ cọ khiến ta cả người đều không được tự nhiên, một
cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp người.
“Bớt thời gian? Ngươi không phải vẫn ở Linh Sơn sao?”
“Nhị Nữu thật khờ, ngươi không phát hiện Trầm Dược hôm nay với lúc bình thường không giống nhau a”
Phát hiện, phát hiện, ngươi vừa nói tới liền phát hiện…Van ngươi…Không cần cứ thổi gió bên tai ta có được hay không T_T…
“Được, không đùa ngươi. Cũng nói cho ngươi biết, Trầm Dược là người của
ta, ngươi có việc có thể tìm hắn. Đương nhiên Nhị Nữu nếu có nhớ ta cũng có thể nhờ hắn nói cho ta biết, ta nhất định bớt thời gian đến thăm Nhị Nữu – -!”
“Ừm, ta…Ta biết rồi, Thừa tướng đại nhân”…Là ngươi gọi người tới giám thị ta mới đúng a ! ! ! !
“Nhị Nữu thật lợi hại, không ngờ lại thuận lợi tại Linh Sơn bái sư.
Ngươi nói xem, ta nên thưởng cho ngươi cái gì a – -” Đại Biến Thái lại
áp sát, một tay nhẹ nhàng vuốt cằm ta, mập mờ nói.
“Không…Không cần!” Phần thưởng gì ta cũng không muốn, van xin ngươi, đi
nhanh đi…Đi nhanh đi ! ! ! ! ! ! !Cảm giác kỳ quái trong người càng ngày càng mãnh liệt.
“Nhị Nữu ngoan như vậy a, cho ngươi phần thưởng cũng không cần, sau này
Nhị Nữu cũng nên nghe lời như vậy nha, nếu không, ta cũng không dám cam
đoan ta – sẽ – làm – cái – gì – a!”
“Nghe lời! Nghe lời, ta nhất định nghe lời!” Ta gật đầu như giã gạo.
Đại Biến Thái lúc này mới chịu buông tha, trở về ngồi thẳng trên giường.
“Thừa tướng đại nhân…Ngài từ từ ngồi, không dám quấy rầy ngài!” Ta thừa cơ muốn lui ra.
“Mệt quá, rất muốn ngủ. Nhị Nữu ngủ cùng ta!” Đại Biến Thái thản nhiên ra lệnh.
“Phải…Không dám..tuân mệnh T_T…”
Đại Biến Thái hình như thật sự mệt mỏi, nằm xuống một lát đã ngủ thiếp
đi. Ta vốn rất hiếu kỳ muốn kéo mặt nạ của Đại Biến Thái ra xem thử,
nhưng lại nghĩ đến khả năng – hậu quả…Cũng đành thôi, nghiên cứu hồi lâu ta rốt cuộc cũng cảm thấy mệt mỏi, tìm một ngõ ngách trên giường cuộn
mình mà ngủ.
Khi tỉnh lại, Đại Biến Thái đã đi rồi. Ta đang muốn tìm chút gì ăn thì
có một người hầu đến gõ cửa thông tri, nói có chuyện khẩn cấp muốn tuyên bố, kêu ta theo hắn đi.
Người hầu hấp tấp đưa ta dẫn tới một đại sảnh hùng vĩ, đã có rất nhiều
người ở đó, có người quen cũng có người chưa thấy bao giờ. Hàng trên đầu có lẽ là các trưởng lão Linh Sơn, bởi vì có bạch y trưởng lão, cả hai
trưởng lão khác làm giám khảo cuộc thi hôm nọ cũng đều ở đó, nhưng Lục
mỹ nam lại không thấy. Sau hàng trưởng lão là rất nhiều người mặc y phục giống nhau nhưng khác màu sắc, chắc là các vị sư huynh sư tỷ tương lai
của ta, Trầm Dược cũng tới, thoáng gật đầu với ta một cái xem như chào
hỏi.
Ta tỉ mỉ xem xét tướng tá Trầm Dược từ trên xuống dưới. Cần phải xác
định chính là Trầm Dược thật, không phải Đại Biến Thái! Nhưng cứ nghĩ
đến ngày hôm qua ta cùng Đại Biến Thái ‘Đồng giường cùng chẩm’ (ngủ cùng một giường) là cả người lại không được tự nhiên…
Người trong đại sảnh ngày càng đông, tất cả mọi người không nói lời nào, đứng rất có thứ tự. Người đi vào càng ngày càng ít, cả đại sảnh cũng
càng ngày càng an tĩnh. Rốt cuộc là chuyện gì đây? Chẳng phải ngày mai
mới cử hành lễ bái sư sao? Hơn nữa vẫn không thấy bóng dáng Lục mỹ nam
đâu.
Nửa canh giờ đã trôi qua, trong đại sảnh hoàn toàn yên tĩnh. Lúc chân ta bắt đầu cảm thấy tê rần lên thì nghe thấy có người cao giọng gọi: “Cung nghênh Linh Sơn tôn giả…!”
Sau đó, tất cả mọi người đều đồng loạt quỳ xuống “Cung nghênh Linh Sơn tôn giả.”
Ách, mặc dù ta rất không muốn khấu đầu với cái … lão già chết bầm kia,
nhưng là…Đây là địa bàn của hắn, ta vẫn nên ngoan ngoãn một chút, hơn
nữa, ta còn có việc nhờ đến hắn.
Sau khi xong phần nghi l
