Cuộc Sống Trêu Trọc Chó Mèo Của Nhị Nữu

Cuộc Sống Trêu Trọc Chó Mèo Của Nhị Nữu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327125

Bình chọn: 7.00/10/712 lượt.

a nhiệt tình hỏi.

“Ờ…Lúc ta đi, Thánh Nữ đã lên Linh Sơn rồi!” Ta nói cho có lệ.

“Sao, vậy thì đáng tiếc! Thánh Nữ Linh Sơn a ~! Ta nếu có thể nhìn thấy

một lần, có chết cũng không tiếc! Nào Nhị Nữu, chúng ta tiếp tục uống!”

Lưu quản gia lại rót cho ta một chén đầy.

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, ngươi đừng uống!” Tiểu Si khẽ khàng kéo tay áo ta.

“Nhị Nữu ấy à-, ngươi đừng khách khí, Nhị Nữu là người mà Lưu mỗ …bội

phục nhất! Hôm nay nhất định phải uống cho đã, nào, ngươi cũng uống một

chén!” Nói xong cũng rót cho Tiểu Si một chén đầy. Lưu quản gia đã hoàn

toàn tự cho mình là chủ rồi.

“Còn tin tức lớn thứ hai nữa, chính là Dương Chi Hách của Đan Mai Lâu,

hắn đã rút khỏi cuộc thi đại hội thưởng cúc rồi!” Lưu quản gia rót rượu

cho Tiểu Si xong liền nói.

“Cái gì? Hắn rút lui khỏi trận đấu?” Vậy Nguyệt quang châu của ta làm sao bây giờ? Ta giật mình nhìn Lưu quản gia.

“Ừm. Bao nhiêu cô nương đi xem đại hội thưởng cúc đều một lòng hướng về

phía hắn. Hắn vừa rút khỏi, chính là xem thường tấm lòng hâm mộ của họ

rồi. Nhưng ta còn nghe nói, hắn rút lui khỏi trận đấu cũng là có liên

quan đến Tư Đồ thừa tướng!” Lưu quản gia lại bắt đầu ra vẻ thần bí.

“Nghe nói vào cái ngày mà Dương Chi Hách tuyên bố rút lui khỏi trận đấu, có người từng nhìn thấy Tư Đồ thừa tướng đi tìm hắn! Ta nghĩ nói không

chừng là Tư Đồ thừa tướng yêu thích vẻ đẹp của Dương Chi Hách, sau đó…”

Lưu quản gia ý vị thâm trầm dừng lại, sức tưởng tượng cường đại lại một

lần nữa bộc phát.

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, không còn sớm, chúng ta nên trở về thôi. Ngày mai còn phải đi nữa!” Tiểu Si lại bắt đầu nhao nhao.

Ta cũng không muốn tiếp tục dây dưa buôn chuyện với Lưu quản gia, thuận

thế nói: “Lưu quản gia, ngày mai chúng ta còn có việc, hôm nay không nên ở lâu,…xin cáo từ!”

“Nhị Nữu nếu thật có việc vậy thì dừng ở đây thôi, ngày khác, nhất định

phải ghé lại tìm ta a!” Lưu quản gia lưu luyến không rời.

“Cái…này…Nói sau vậy, à còn tiết mục kể chuyện kia…”

“Nhị Nữu yên tâm, nhất định dừng, nhất định dừng!” Lưu quản gia vỗ ngực cam đoan.

Sau khi rời khỏi quán rượu, ta mới phát hiện quả thật trời đã không còn

sớm, bèn dẫn Tiểu Si trở về khách sạn. Đương lúc gió thổi mơn man, ta

lại có cảm giác đôi chân có chút nhẹ hẫng, thân thể cũng như hơi lơ lửng bay bay. Không xong rồi, vừa nãy không chú ý bị Lưu quản gia chuốc quá

chén, bây giờ mới có tác dụng đây!

Vì vậy, ta cố gắng bình tĩnh quay qua hỏi Tiểu Si: “Tiểu Si, ngươi có nhớ đường về khách sạn không?”

“Ừm!” Tiểu Si gật đầu.

“Vậy ngươi nhất định phải đưa ta an toàn trở về!” Nói xong, ta gục xuống ngay lập tức. Trong quá trình té xuống đất, ta nhìn thấy trên bầu trời

có ba vòng trăng sáng đang xoay tròn tròn, nghĩ thầm, rượu này tác dụng

chậm nhưng cũng quá lợi hại!

Mặc dù ta ngã xuống đất rất dọa người, nhưng thật không ngoa, giờ khắc

đó ta vẫn còn có chút ý thức. Bởi vì ta còn nhớ rõ, kế tiếp Tiểu Si cũng rất sảng khoái cõng ta trên lưng. Ừm, không ngờ nha, bờ vai của Tiểu Si cũng thật rộng. Ừm, cổ Tiểu Si cũng trắng nõn mịn màng-, …Lắc đầu, ta

đang suy nghĩ cái gì vậy! Ta mặc dù là một lang nữ, nhưng cũng là một

lang nữ có chút đạo đức, làm sao có thể có suy nghĩ đồi bại như thế đối

với một đứa trẻ si ngốc đáng thương, cầm thú cũng không bằng mà! Quay

mặt vào tường, tự phạt ~. Ừm, nhưng mà lưng Tiểu Si cũng thật sự quá

thoải mái-…Cọ cọ…

“Nhị Nữu…”Tiểu Si nãy giờ vẫn im lặng cõng ta đột nhiên lại mở miệng.

“Ửm ~? ! Chuyện gì?” Lạ thật, do ta say quá mức hay sao mà nghe được giọng nói Tiểu Si sao lại hay ho thế nhỉ?

“Kỳ thật ta…” Tiểu Si muốn nói lại thôi.

“A~? !” Ngươi muốn nói cái gì? Không được, ta mệt lắm, để ta ngủ một giấc đi z Z ZZ…

………….Đường phân cách tà ác – làm ngứa lòng người…………….

Ách…Đau đau đau đau…Đau đầu quá! Đây là cảm giác đầu tiên khi ta tỉnh

lại. Vì vậy ta theo bản năng nghĩ muốn chuyển mình một chút, giãy dụa

đứng lên, ửm? Sao không cử động được?

“Đừng lộn xộn!” Giọng nam trầm thấp.

⊙_⊙, ta từ từ lưu chuyển đầu óc, sau đó lại chậm rãi ngẩng đầu – lúc này đang nằm sát bên … đầu Tiểu Si! Điểm chết người chính là, Tiểu Si

hắn…hắn…hắn đang nhiên cũng quàng tay qua ôm-!

“Tỷ tỷ, ngươi đừng lộn xộn, người ta ngủ không được ~!” Ngữ điệu thật không giống vừa rồi.

“Ta…Ta…Ngươi! Ngươi!, sao ngươi lại ở trên giường ta! ! ! ! !” Ta nuốt xuống tiếng thét chói tai đang cuồn cuộn trong cổ họng.

“Ừm ~ là ngày hôm qua tỷ tỷ lôi kéo ta nhất định không cho ta đi a!” Tiểu Si vô tội giụi giụi mắt

Ta chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng đảo lộn. Chẳng lẽ ta…xuất thủ

với…Tiểu Si? Thôi xong, thôi xong, ta còn mặt mũi nào nói cái gì..đạo

đức a, ta phải ăn nói làm sao với Lý bá bá bây giờ? !

“Tiểu, Tiểu Si, ngươi nói cho tỷ tỷ nghe, tỷ tỷ tối qua đã làm cái gì

với ngươi!” Ta hít sâu một hơi, hai tay nắm lấy hai cánh tay Tiểu Si vội vàng hỏi.

“Ừm ~, tỷ tỷ ngày hôm qua đầu tiên là lôi kéo không cho ta đi.” Tiểu Si bắt đầu nhớ lại.

T_T, tự tát một ngàn cái a một ngàn cái!

“Sau đó, đẩy ta nằm xuống giường, hôn ta…ở chỗ này!” Tiểu Si vừa nói vừa chỉ xuống bờ môi của hắn.

Ta khinh khủ


XtGem Forum catalog