đêm ở ngoài nay rất nhiều muỗi, ta vội tới đốt chút nhang
muỗi cho mọi người!”Vừa nói vừa đem vòng nhang muỗi tách ra đốt trên
ngọn đèn trong xe ngựa.
Đốt nhang muỗi? Đại biến thái đột nhiên đi tới đọt lấy vòng nhang muỗi
đang được đốt trên tay Tranh Nhiên, sau đó quay đầu nhang đang cháy kia
dí vào lỗ mũi Tranh Nhiên.
“Vâng…A! Nhang này rất tốt nha…” Tranh Nhiên còn chưa nói xong đã ngã xuống đất ngất đi = =!
Đại biến thái hừ lạnh một tiếng, ném mê hương ra ngoài cửa xe ngựa, lại không nhịn được xuất chưởng tính giải quyết Tranh Nhiên.
“Thả dây dài câu cá lớn! Không nên bại lộ, không nên bại lộ!” Ta vội vàng trấn an.
Đại biến thái nhìn xuống Tranh Nhiên đang nằm té trên đất, hừ lạnh một tiếng, thu chưởng rồi trở lại giường.
Mãi đến giữa trưa ngày hôm sau Tranh Nhiên mới mơ mơ màng màng tỉnh lại. Mà chuyện đầu tiên sau khi nàng tỉnh dậy, cũng phi thường phi thường
tích cực, nói sẽ giúp chúng ta chuẩn bị cơm trưa!
…
Này…Đây là…Cơm? Ta nhìn thức ăn toàn một màu tối om óm trước mắt. Mặc dù nói giỏi việc nước thì không cần phải đảm việc nhà, nhưng là, cũng
không đến mức đem cơm chế thành ra như vậy được!
Ta bất đắc dĩ – không thể làm gì khác hơn là đưa tay toan bưng lên một cái chén thoạt nhìn coi như có thể gọi là ‘canh trắng’
“Có độc-.” Dương Chi Hách không cần nhìn vẫn nói.
Ta đang vươn tay ra lại vòng một vòng đánh tay trở về.
Đại biến thái trực tiếp tiếp nhận lương khô Thanh Y cho hắn, đồng chí
Tiểu Dương cũng không biết móc ra từ đâu hai cái bánh bao, còn tốt bụng
chia cho Tiểu Lôi một nửa. Ngay cả Tiểu Si cũng không biết từ lúc nào,
trong miệng đã ngậm một mẩu bánh.
Ta đưa tay muốn xin hắn một miếng.
“Ngoại trừ canh này…, mấy món khác đều không có độc.” đồng chí Tiểu Dương mang chút vui vẻ, cự tuyệt cho ta bánh bao.
“Ngoại trừ canh này, mấy món khác cũng giống như có độc!” Ta nộ!
“Không nên bại lộ…!” giọng nói xinh đẹp của Đại biến thái vang lên.
Ta…Nhẫn!
Cơm trưa qua đi, Tranh Nhiên nhảy vào xe ngựa, cẩn thận quan sát chúng
ta, sau một lúc lâu mới yếu ớt hỏi ta: “Nhị Nữu tỷ, ngươi…có…hay không
cảm thấy có nơi nào đó không thoải mái?”
Đầu ta đầy vạch đen – trả lời: “Không có!” Chính là rất – không – thoải – mái a T_T~
Tranh Nhiên thất vọng rúc vào một góc xe, sau đó…Ta xem thấy nàng len
lén móc từ trong ngực ra một bình thuốc nhỏ, dùng ngón út dính một chút
thuốc bột, do dự dùng đầu lưỡi…nhẹ nhàng liếm một cái! = =!
Kế tiếp chỉ thấy nàng cả người như phê thuốc, co quắp một thoáng rồi lại hôn mê bất tỉnh…
đồng chí Tiểu Dương vừa cùng Tiểu Lôi chơi cờ, vừa hờ hững bắt mạch cho Tranh Nhiên rồi tuyên bố: “Không có chết.”
Mọi người lại tiếp tục phần việc của mình.
…Đường phân cách – Không thể nhịn được nữa…
“Ta nói…các ngươi không có ai trông nom, mặc kệ nàng sao! ! ! !” Trên
trán ta nổi lên một sợi gân xanh, rút ra cây châm nhỏ đâm dính trên cánh tay.
“Không nên bại lộ ~!”đồng chí Tiểu Dương nhại theo ngữ khí của Đại biến thái mà nói.
Suốt hai ngày nay rồi! Từ lần trước Tranh Nhiên nhiều lần cố gắng hạ độc tập thể thất bại, lại bắt đầu thay đổi chiến lược, tựa hồ muốn đánh bại từng người một, mà mục tiêu đầu tiên của nàng lại chính là ta = =! Cho
nên, suốt hai ngày nay, luôn luôn có những thứ khó hiểu đột nhiên ‘kẹp’
phải người ta, ‘đâm’ trúng người ta, ‘rớt’ xuống người ta.
Lúc mới bắt đầu, ta còn dùng khinh công tránh tránh. Vấn đề là! Ta bây
giờ ngay cả ngủ cũng bị mấy món đồ khó hiểu ‘đâm’ tỉnh! Nộ! Lạy ngươi
luôn đó Tranh Nhiên, ngươi nếu muốn hại người…trước hết đi về luyện lại
kỹ thuật cho thuần thục một chút rồi hẵng trở lại có được hay không, có
được hay không! ! ! ! ! !
Vừa nghĩ đến lại ‘hưu – -’, lại bị một vật đâm vào đau nhói, ta bất đắc dĩ cúi đầu nhìn, lại nữa, lại là một cây châm nhỏ.
Ngao gào khóc gào khóc…! Tranh Nhiên bạn học, ngươi muốn đâm sao? Ngươi
muốn đâm sao? Ngươi tới cùng vẫn muốn đâm sao? Nói cho ta biết, ta tự
đâm có được hay không…! ! ! ! ! Ta tức giận – nhổ cây châm đang cắm ngay ngực ra ném mạnh đi.
“Không…Không nên bại lộ.” Tiểu Lôi thấy ta cơ hồ muốn chạy lẹ, nhu nhược nhắc ta
Trong nháy mắt…ta nhụt chí ~
“Tiểu Tranh tỷ tỷ, những… cái này đều là của ngươi sao?” Trong tay Tiểu
Si đột nhiên xuất hiện một xấp dầy những cây ngân châm nhỏ, ngơ ngác hỏi Tranh Nhiên.
Tranh Nhiên nhìn thấy ngân châm liền biến sắc, đào bới mò tìm trong tay áo hồi lâu, sau đó gật đầu.
“Ừm.” Tranh Nhiên giơ tay muốn nhận lại ngân châm.
Lúc này xe ngựa đột nhiên lại xốc mạnh, Thân thể Tiểu Si lao về phái
trước, hai tay vừa lúc quay ra cửa sổ xe, sau đó chỉ nghe một tiếng ‘rắc rắc’ (tiếng gãy vỡ) đống ngân châm đãbị văng khỏi xe ngựa.
Tiểu Si…làm tốt lắm! ! ! ! ! ! Ta kích động quay qua Tiểu Si giơ ngón tay cái lên (number one)
“A! Ta, ta không cố ý-, Tiểu Tranh tỷ tỷ.” Tiểu Si thấy bản thân hình như đã gây họa, kinh hoảng – xin lỗi Tranh Nhiên.
“Không…việc này, thôi bỏ đi.” Tranh Nhiên đau lòng nhìn ra ngoài cửa sổ, cắn răng trả lời.
“Tiểu Tranh tỷ tỷ, ngươi không có việc gì sao lại mang theo nhiều ngân
châm như vậy làm chi?” Tiểu Si ngh