chỉ
vì thương hại anh mới đến đây sớm hơn thì anh đã không làm phiền em
nhiều như thế.
Thấy Hạo Du nhận lỗi mà cứ như trách mình, sự áy náy trong Tiểu Minh lại được thể dâng cao lên một bậc. Cô hướng ánh mắt tội lỗi lên nhìn Hạo
Du, mím chặt môi. Còn chưa biết nói sao thì cô lại chợt thấy tiếng Hạo
Du vang lên trước, giọng nói êm nhẹ mà…đáng thương vô cùng.
_Tiểu Minh, anh xin lỗi, xin lỗi em.
_Ơ, là lỗi của tôi nữa, không phải chỉ riêng tại… – Tiểu Minh nghe Hạo Du nói, cuống cuồng đáp trả.
_Không, anh xin lỗi em cả chuyện bốn năm trước nữa – Hạo Du vẫn dùng
chất giọng đó để tiếp tục nói, đôi mắt cậu cụp xuống dưới chứ không nhìn vào người đang nghe – anh có lỗi với em, rất nhiều, nhưng anh chưa bao
giờ dành cho em một lời xin lỗi. Anh biết bây giờ đã là quá muộn để nói
ra những lời đó, cũng biết em sẽ chẳng thể tha thứ cho anh, nhưng là anh nợ em. Anh xin lỗi, Tiểu Minh.
Nghe những lời này từ Hạo Du, từ cái người mà bốn năm trước cô đã yêu
say đắm, Tiểu Minh trong lòng bỗng xuất hiện nhiều cảm xúc rất lạ kì,
cảm xúc gì thì chẳng thể gọi tên, chỉ biết trái tim đang nhảy nhót trong lồng ngực chỉ muốn chạy ra ngoài. Cô cố giữ mình bình tĩnh, nói giọng
lạnh lùng:
_Tôi đúng là không thể tha thứ cho anh, tuy nhiên lời xin lỗi này tôi sẽ nhận. Nhưng anh cũng đừng nghĩ là một lời xin lỗi có thể bù đắp hết
những nỗi đau tôi đã phải chịu trong những ngày tháng sống cùng anh,
không bao giờ.
_Ừ, anh biết – Hạo Du buồn buồn nói – anh hiểu em hận anh đến mức nào mà… Nhưng Tiểu Minh này…
Hạo Du ngập ngừng. Thấy vậy Tiểu Minh liền thể hiện vẻ mặt “anh cứ nói đi” rồi lại im lặng chờ đợi nghe Hạo Du nói tiếp.
_Anh đã rất nhớ em.
_Bốn năm qua, anh chưa một lúc nào ngừng nhớ mong em.
_Anh thực sự đã yêu em, bây giờ cũng thế. Cho dù em có không tin anh, điều đó vẫn là sự thật, không gì có thể thay đổi được.
_Anh chẳng biết phải làm thế nào để em tin anh cả, mà cũng sợ có tin thì em cũng không thể chấp nhận nó. Nhưng anh cố gắng sống đến giờ cũng chỉ mong có ngày được nói cho em nghe điều gì đã làm em thay đổi nhanh đến
thế, có phải là vì Đình Phong, vì em đã cảm động trước tâm lòng của anh
ta, hơn là tình yêu anh dành cho em?
Tiểu Minh sau câu hỏi của Hạo Du chỉ lặng lẽ lắc đầu, sau một hồi im
lặng dành phần nói cho cậu. Sự oán hận bỗng từ đâu kéo đến tràn ngập
lòng cô, Tiểu Minh khẽ cười một cái đầy khinh bỉ, tuy chỉ là trong đầu.
Anh ta đang hỏi đến lí do cô thay lòng ư, anh ta phải là người rõ nhất
mới phải, ai là người đã làm cô phải tự tử đến hai lần chứ, ai là người
bỏ mặc cô chết, ai là người mà biết cô nằm viện cũng không một lần đến
thăm, là ai chứ, giờ còn muốn biết vì sao cô thay đổi sao, thật nực
cười.
_Vậy thì vì lí do gì đây, Tiểu Minh, chắc chắn là phải có chuyện gì đó
xảy ra em mới đối xử với anh như vậy, anh thật sự không hiểu.
Ánh mắt Tiểu Minh bỗng trở nên sắc lạnh, mặt đanh lại.
_Là chuyện quá khứ rồi Hạo Du, đừng nhắc lại làm gì nữa.
Hạo Du nghe thấy thế, còn nhìn vẻ mặt Tiểu Minh…trong lòng lại buồn vô
hạn. Cậu không nói gì, cứ cúi gằm mặt, hồi lâu mới ngước lên nhìn cô
bằng ánh mắt buồn thương không gì tả nổi.
_Tiểu Minh, em không muốn nhắc lại chuyện cũ nữa thì thôi nhưng…có thể trả lời anh một câu được không?
_Anh nói đi – Tiểu Minh vốn định không chấp nhận nhưng thế nào lại gật
đầu đồng ý, có lẽ tại vì ánh mắt và giọng nói bi thương của Hạo Du.
_Nếu không có chuyện đấy xảy ra, em…liệu người em chọn có là Đình Phong?
_Haiz, anh hỏi thế để làm gì, có hay không cũng chẳng thể thay đổi được hiện tại.
Tiểu Minh lạnh lùng đáp.
Hạo Du lòng lại buồn hơn nữa. Cậu thở dài một cái rồi mệt mỏi dựa lưng vào tường, sắc mặt nhợt nhạt dị thường.
Tiểu Minh nhìn thấy thế, lòng cũng chợt đau. Nhưng trong đầu cô lại oán
giận nghĩ rằng, cô đã cố chờ Hạo Du cho đến phút cuối, cho đến lúc Tiểu
Phần nói cho cô nghe Hạo Du sẽ không bao giờ đến… Cô đã cố chờ đợi, dù
là vô vọng…
Nhưng mà cái Hạo Du mang đến cho cô chỉ là sự tuyệt vọng.
Rồi đến khi cô đồng ý làm bạn gái Đình Phong rồi thì Hạo Du lại đến, lên tiếng trách móc cô, cứ như kiểu cô là người sai vậy.
Những chuyện ấy làm sao cô quên được.
Dù sao thì nó cũng xảy ra rồi, “nếu” để làm gì cho thêm đau lòng nhau.
_Anh tin em không phải người dễ thay đổi tình cảm, vì thế chắc chắn là
có chuyện gì đấy đã xảy ra, chứ anh không tin là em biết anh chọn em mà
lại gạt tình cảm của anh sang một bên để đến với Đình Phong.
Hạo Du có vẻ chắc chắn nói, môi lại càng thêm nhợt nhạt.
Tiểu Minh nghe Hạo Du nói lại không hiểu hết ý của cậu, trong lòng thực
sự muốn đáp lại “Bốn năm trước tôi không hề biết tình cảm của anh thì
làm sao có thể đến với anh được” nhưng lại thôi, cô đã nói là chuyện quá khứ thì không nên nhắc đến nữa, tốt nhất là như thế. Mà “chuyện gì đấy
đã xảy ra” là chuyện gì chứ, chỉ có duy nhất chuyện anh ta đã đối xử tồi tệ với cô thôi.
Tiểu Minh thở dài một cái rồi khẽ nói:
_Hạo Du, tôi đến đây không phải để ôn lại chuyện xưa, tôi quả thực chưa
quên nên không cần anh nhắc lại. Tôi đến đây chỉ để xin lỗi và