p cô không cần nằm vùng nữa rồi, rốt cuộc không cần lo lắng mình đột nhiên biến mất ở xứ người rồi.
Mặc dù công việc liều mạng rất kích thích, còn có thể trải nghiệm những vui thú bất đồng trong cuộc sống, nhưng với điều kiện tiên quyết là bảo toàn tính mạng. Mạng đã mất, thì lấy cái gì mà chơi a.
Có ba trăm vạn Dollar, cô sẽ kêu Dịch Đình không cần liều mạng đóng cái điệu bộ như diễn tuồng rồi, người mẫu chó má gì chứ, vì giữ vóc người mà ba bữa cơm đều không được ăn. Một lần vì tham gia tranh tài quốc tế còn phải nhịn ăn, cuối cùng tuột huyết áp té xỉu nên không thể tiến vào vòng bán kết. Lúc ấy đã nói Dịch Đình không cần làm người mẫu nữa, nhưng cô ấy cố tình không nghe, nói mình trừ người mẫu ra cái gì cũng không biết làm.
Thật không hiểu nổi Dịch Đình, nhìn ngoài mặt thì quang vinh chói lọi , nhưng trên thực tế ngay cả ba bữa cơm cũng khó nuốt, khổ cực như vậy làm gì? Nhưng từ giờ không giống nữa, đã có ba trăm vạn Dollar, Dịch Đình không cần khổ cực như vậy, mình cũng không cần cả ngày lo lắng mạng nhỏ, càng không cần sợ già rồi không kiếm được tiền phải đi nhặt ve chai.
Trong khi Y Hi Nhi đang cầm chi phiếu bắt đầu ảo tưởng tương lai xinh đẹp, chi phiếu đã không cánh mà bay rồi.
Nháy mắt mấy cái, nháy mắt mấy cái nữa, " Chi phiếu đâu? Chi phiếu của tôi ở nơi nào?" Y Hi Nhi cơ hồ là nhảy dựng lên, tìm chung quanh, đây chính là sinh mạng của cô.
"Ai, chú hỏi con trước, con có nghe không? Đến tột cùng làm sao con nhìn ra được?" Đoan Mộc Thác buồn bực kêu lên , nha đầu này làm sao tiến vào thế giới của mình triệt để như thế, một khi bắt đầu thì như đi vào cõi thần tiên mặc cho người ta như thế nào cũng không được.
Y Hi Nhi căn bản không nghe lời nói của Đoan Mộc Thác, một lòng đặt ở tấm chi phiếu, nằm trên mặt đất liều mạng tìm kiếm."Chi phiếu chi phiếu, chi phiếu đâu?"
Vũ Văn Bác cực kỳ khó chịu, không biết vì sao, anh chính là không ưa con gái mình cầm tiền của người khác. Cảm giác kia so với lúc bị trúng đạn còn khó chịu hơn, con gái anh rất thiếu tiền sao? Tại sao không hỏi anh? Chẳng lẽ trong mắt Hi Nhi, một khi có chuyện không nghĩ đến anh trước sao? Mặt âm trầm, Vũ Văn Bác nhìn Đoan Mộc Thác, lộ ra hàm răng trắng noãn chỉnh tề , âm sâm sâm hỏi: "Cậu rất rảnh rỗi sao?"
Đột nhiên cảm thấy lão đại trở nên âm trầm kinh khủng, Đoan Mộc Thác cười nói: "Lão đại, không rảnh, tôi không phải có chuyện tới tìm anh sao?" Nói xong, lấy ra một cái hộp đưa cho Vũ Văn Bác.
Y Hi Nhi ngẩng đầu nhìn hai người, nhìn thấy Vũ Văn Bác cầm chi phiếu của mình, còn nữa, một chiếc hộp? Bên trong là cái gì? Đĩa phim?
Chi phiếu quan trọng hay nhiệm vụ quan trọng?
Chưa hoàn thành nhiệm vụ sẽ bị Nữ Ma Đầu đánh, nhưng không có chi phiếu sẽ bỏ lỡ cuộc sống nhàn nhã cả đời! Cho nên, chi phiếu quan trọng nhất. Tháp nhu cầu cũng đã chỉ rõ, thỏa mãn nhu cầu sinh lý cá nhân là cơ bản nhất. Không có chi phiếu cô lấy tiền đâu mua đồ ăn uống, không ăn uống cô làm thế nào sống tiếp tục? Sống không nổi, còn nói nhiệm vụ chó má gì.
Ý tưởng trong đầu chợt lóe lên, Y Hi Nhi quyết định thật nhanh, nhảy dựng lên đoạt lấy chi phiếu trong tay Vũ Văn Bác, cơ hội chỉ có một lần!
Trống không? Xem tay mình, Y Hi Nhi lập tức uất ức quay đầu nhìn Vũ Văn Bác, "Cha, đó là tiền của con. . . . . ." Nhanh trả lại cho ta!
Đoan Mộc Thác nhìn nha đầu này không đưa ra đáp án đã quảng cáo rùm beng là tiền của mình, chỉ sợ cô đổi ý không nói, vội vàng cắt đứt, "Con còn chưa nói đáp án."
"Hí!" thanh âm tờ giấy bị xé rách vang lên.
Vũ Văn Bác trực tiếp xé rách chi phiếu của Đoan Mộc Thác, sắc mặt không tốt trở về trước bàn đọc sách của mình.
"A! Đó là tiền của con, con còn muốn lấy đi mua phòng, mua LV, mua váy, mua nước hoa, mua son môi, mua thật nhiều đồ, ô ô. . . . . . Tiền của con, cái này là đang cắt thịt của con a!" Y Hi Nhi vô cùng đau đớn, vỗ ngực liên tục, cuộc sống tốt đẹp giống như trong khoảnh khắc hóa thành bụi rồi.
"Cho con!"
Trong khi Y Hi Nhi đang gạt lệ, trước mắt xuất hiện một tờ chi phiếu, nháy mắt mấy cái, nháy mắt mấy cái nữa, ngân phiếu khống a!
Vội vàng nhận lấy, cẩn thận nghiên cứu một phen, sau khi xác định thiệt giả, chỉ sợ Vũ Văn Bác đổi ý, vội vàng giấu ở trong áo lót.
Vũ Văn Bác lần thứ hai nhìn thấy Y Hi Nhi đem chi phiếu giấu ở vị trí kia, khóe miệng co giật một chút. Đó không phải là hành động của những phụ nữ không đứng đắn sao? Tại sao con gái đáng của anh cũng dính vào thói xấu này?
Vũ Văn Bác cầm lấy chi phiếu trước ngực Y Hi Nhi, giáo dục nói: "Không cho phép để ở đó, con từ chỗ nào học được thói xấu này?"
Đôi mắt Y Hi Nhi nhìn chằm chằm chi phiếu trong tay Vũ Văn Bác, chỉ sợ lại bay, trong miệng vội vàng nói: "Không cất không cất, con để chỗ khác." Vừa đưa tay lấy chi phiếu.
Đem chi phiếu trả lại cho Y Hi Nhi, nhìn cô nghiêm túc đem chi phiếu cất trong túi áo, sắc mặt của Vũ Văn Bác mới khẽ hòa hoãn một chút.
Vũ Văn Bác nhúng tay như vậy, Đoan Mộc Thác không đồng ý, thì thầm : "Hừ? Đây là chuyện gì xảy ra? Cháu gái, đáp án đâu?"
Giảo hoạt chuyển mắt, nhìn chiếc hộp trong tay Vũ Văn Bác, làm bộ n