en rồi.”
Cô cười cười nói, không có tự chế giễu chỉ là nói ra sự thật.
“Tôi không biết những người kia là như thế nào không đúng, nhưng tôi có thể nói với cô, cô rất xinh đẹp cũng rất có hương vị phụ nữ, nếu như tôi không thích Mễ Mễ trước tôi nhất định sẽ thích cô.” Quách Yến Toàn thành thật nói với cô.
“Cám ơn, hôm nay anh khiến cho tôi lấy lại không ít lòng tin bản thân là phụ nữ.” Uông Bồng Khiết cười rồi nhìn anh ta. Cô đã nói, anh ta là một người tốt mà. “Được rồi, hôm nay tôi thật sự rất vui được quen biết anh, chúng ta có phải nên đi rồi không?”
Quách Yến Toàn nhìn xuống đồng hồ đeo tay, sau đó gật gật đầu.
“Cô đến bằng cách nào? Đi xe sao?” Anh ta hỏi.
“Ân.”
“Vậy tôi đưa cô về.”
“Như vậy sẽ không quá phiền anh chứ?”
“Giữa bạn bè tính cái gì phiền phức, trừ khi cô không coi tôi là bạn?”
“Vậy cám ơn anh.” Cô nháy mắt với anh.
“Không khách khí.” Anh trả lời.
Hai người nhìn nhau một cái rồi cười, Quách Yến Toàn đưa tay cầm lấy hóa đơn trên bàn, chuẩn bị đi trước thanh toán, lại ở lúc bước về phía trước một bước, bỗng nhiên nhìn thấy Uông Bồng Khiết đang đứng dậy đột nhiên mãnh liệt lay động, giống như muốn ngất xỉu, anh ta sợ đến nổi nhanh chóng đưa tay đỡ cô.
“Sao rồi, cô có khỏe không?!” Anh ta nhăn mặt quan tâm hỏi.
“Không sao, chỉ là có chút chóng mặt mà thôi, tôi đứng một chút sẽ không có việc gì.” Cô hơi cười lắc đầu. Gương mặt gầy guộc lại thêm sắc mặt trắng bệch cùng khẽ cười hình thành một loại khí vận điềm đạm đáng yêu khiến cho người khác muốn yêu thương.
“Sắc mặt của cô không tốt lắm, đợi lát nữa tôi nhân tiện đưa cô đến bệnh viện kiểm tra một chút được không?” Quách Yến Toàn mềm giọng hỏi ý kiến.
“Không cần anh đưa, tôi sẽ đưa cô ấy đi.” Một giọng nói rét lạnh đột nhiên xen vào.
Giọng nói quen thuộc khiến cho Bồng Khiết ngăn cản không được quay người bước đi, lại bởi vì động tác mạnh và chóng mặt lúc nãy còn chưa khỏi khiến cho cô đứng không vững thiếu chút nữa té xuống, Quách Yến Toàn ở bên cạnh lập tức đưa tay ôm lấy cô, nhưng sau một giây một quả đấm thép hướng về anh ta bay đến!
Một âm thanh lớn vang lên, ly chén trên bàn trong nháy mắt bị xô rớt xuống đất.
Uông Bồng Khiết chỉ kịp hít một hơi kinh ngạc, cả người liền đã bị Chương Kính kéo qua, bị anh ôm chặt eo, không thể nhúc nhích.
“Trời ơi, Chương Kính ai cho phép cậu ở trong tiệm của tôi động tay động chân?” Lâm Tranh kinh hô một tiếng, lập tức đi đến bên cạnh Quách Yến Toàn bị ngã xuống trên ghế, vẻ mặt áy náy đem anh ta nâng dậy.
“Xin lỗi, xin lỗi, tiên sinh, anh có sao không, có bị thương không?”
“Thả tôi ra, Chương Kính, anh phát thần kinh gì vậy, dựa vào cái gì loạn đánh người?” Uông Bồng Khiết sau khi kinh ngạc, giãy dụa tức giận kêu to.
“Hắn chính là tên họ Vương kia có phải không? Em lại dám đồng ý để cho hắn ở nơi công cộng như thế này động tay động chân với em, em rốt cuộc có biết xấu hổ không?” Chương Kính không thể kìm nén cơn giận trừng mắt nhìn cô, nghiến răng nghiến lợi trách móc.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, anh tuyệt đối không tin tưởng cô sẽ thay đổi nhiều như vậy, ngoại trừ bề ngoài, ăn mặc thay đổi, ngay cả tính cách cũng giống như biến thành một người khác vậy, hành động lớn mật, lẳng lơ lại không biết xấu hổ, đây là cô sao? Là Uông Bồng Khiết anh quen biết sao?
“Anh______bệnh thần kinh, bỏ tôi ra, bỏ tôi ra!” Cô giãy dụa, tức giận đến nỗi gần như nói không ra lời.
“Bỏ em ra để em lại nhảy vào ngực hắn ôm ấp sao?”
“Tôi muốn như thế nào liên quan gì đến anh? Bỏ tôi ra!”
“Anh đã nhận lời Uông Hạo chăm sóc em, cậu ấy bây giờ không ở trong nước, em tự nhiên chính là trách nhiệm của anh.” Cái tên Uông Hạo đáng chết kia nói cái gì ra nước ngoài nửa tháng, bây giờ đều đã qua lâu như vậy, cậu ta lại còn chưa trở về!”
“Cám ơn việc làm không cần thiết của anh, việc của tôi căn bản không càn anh quản, bỏ tôi ra.” C ô tiếp tục dùng sức giãy dụa.
Chương Kính không nén nổi tức giận trừng mắt nhìn cô, không hiểu cô vì cái gì lại thay đổi nhiều như vậy. Không giải thích anh quay người mang cô đi, mạnh mẽ ôm cô đi ra ngoài cửa.
“Anh muốn đưa tôi đi đâu?” Uông Bồng Khiết ngạc nhiên kêu lên, cô liều mạng giãy dụa, nhưng cánh tay sắt đang ôm trên eo cô lại cũng không nhúc nhích, vô kế khả thi cuối cùng cô đành mở miệng cầu cứu: “Quách Yến Toàn, cứu tôi!”
Tiếng kêu của cô làm cho Chương Kính đột ngột dừng chân lại, anh cúi đầu híp mắt trừng cô, thu vào từng chữ từng chữ một.
“Quách Yến Toàn? Hắn họ Quách không phải họ Vương?”
“Anh ấy họ gì liên quan gì đến anh, buông tôi ra!” Uông Bồng Khiết không ngừng giãy dụa.
” Đến cuối cùng là em qua lại với bao nhiêu người đàn ông? Lần trước họ Vương, bây giờ họ Quách, lần sau là họ gì nữa?” Rốt cuộc là bây giờ cô đang qua lại với bao nhiêu đàn ông?
“Anh bỏ tôi ra!”
“Trả lời câu hỏi của anh,” Gân xanh trên mặt anh co giật.
“100 người được chưa?” Uông Bồng Khiết vô cùng tức giận quát to với anh. “Thế nào, muốn tôi đem tên của bọn họ từng cái từng cái kể ra cho anh nghe không, Chương đại ca?”
“Em đã dùng thủ đoạn nà