Old school Easter eggs.
Cuồng Thú

Cuồng Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323175

Bình chọn: 7.00/10/317 lượt.

hế sao? Lấy Tử An, nhưng câu kết với Tề Tuấn, lúc Cố Dĩ Mặc quay lại thì lại lao vào lòng nó? Phụ nữ nặng tình đầu, chẳng phải như thế sao?”

“Bà câm miệng cho tôi! Đừng có đánh đồng tôi và Cố Dĩ Mặc với các người” Lãnh Như Tuyết tức điên “Tôi và Tử An đã ly hôn! Bà cũng biết anh ấy là anh trai tôi, sao tôi có thể làm vợ chồng thật với anh ấy? Tôi và Tề Tuấn càng không có gì ngoài tình bạn. Bây giờ tôi và Cố Dĩ Mặc đều độc thân, chúng tôi quang minh chính đại qua lại! Năm đó Lạc Khải Toàn vì tài sản của mẹ Tử An mà cưới, bà cũng vì phiếu cơm dài hạn mà lấy cha, nếu hai người đã chia tay, tại sao không phủi sạch sẽ luôn? Tại sao sau khi có hôn nhân, con cái riêng, dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng, dây dưa với nhau? Tại sao còn sinh tôi ra”

“Bởi vì chúng ta yêu nhau, tình yêu không cố được nhiều như thế…”

“Thật thối” Lãnh Như Tuyết chỉ cảm thấy đầu choáng váng “Các người lòng tham vô đáy, dục vọng không đủ, hôn nhân khiến các người nhàm chán, cho nên muốn ra khỏi quỹ đạo, tìm sự kích thích, không phải sao? Nếu thực sự yêu, tại sao không ly hôn, nhất định phải lén lén lút lút nhiều năm như vậy sao? Đáng thẹn nhất còn liên kết muốn thâu tóm Lãnh Thị, các người quả thật không có chút liêm sỉ nào”

“Con quả thật là quỷ dữ, sao có thể nói cha mẹ mình như vậy! Lãnh Nguyên Đình rốt cuộc cho con thứ thuốc độc gì, mà con che chở cho hắn, căm hận chúng ta như vậy?”

“Bởi vì các người không biết xấu hổ là gì”

“Con thật láo xược! Lãnh Đình Nguyên dạy con không biết trên dưới như vậy à?”

“Đó là vì có người già mà không đáng kính, tự rước lấy nhục”

“Tuyết nhi, con thật sự không chịu tha thứ cho cho chúng ta?”

“Bà Tần, bà sống ngần ấy tuổi rồi, chẳng lẽ vẫn không hiểu có những thứ có thể sai phạm, cũng có những điều không thể tha thứ sao?”

Tần Hồng hoàn toàn suy sụp, bà không thể nghĩ con gái lại biến mình thành kẻ thù, điều này khiến bà điên loạn “Lãnh Như Tuyết, con không thèm để ý đến cha mẹ đẻ, không từ thủ đoạn che chở người đàn ông không máu mủ đó, chẳng lẽ con với hắn có quan hệ không thể nói ra sao?”

Lãnh Như Tuyết cứng đờ người, ánh mắt như tóe lửa.

Tần Hồng vẫn tiếp tục nói “Mẹ đã phải nghĩ ra sớm, ông ta thương con một cách bất thường như vậy, so với Lãnh Như Phong còn dịu dàng hơn, ăn cơm cũng chỉ gắp thức ăn cho con, đối với vợ như ta cũng như không thấy. Con cũng mười mấy tuổi rồi, buổi tối vẫn xem con ngủ có đạp chăn ra không, ai biết ban đêm các người có làm gì không…”

Bốp một tiếng, một cái tát nặng nề rơi trên mặt Tần Hồng.

“Cút” Lãnh Như Tuyết chỉ vào cửa “Bà cút đi cho tôi”

“Thế nào, chột dạ?” Tần Hồng ôm mặt nóng hừng hực, nghiến răng nghiến lợi “Chột dạ phải không? Nếu ta nói rõ những chuyện này với Cố Dĩ Mặc, cô thử xem nó nghĩ gì? Năm đó tại sao cô vứt bỏ nó…”

Bất chợt, một con dao gọt trái cây cắm vào thành ghế sofa cạnh Tần Hồng.

Tần Hồng kinh hoàng, im bặt.

“Bà còn dám mở mồm sỉ nhục một chữ nữa, tôi sẽ giết bà” Lãnh Như Tuyết ép đến trước mặt bà, tay vẫn nắm chặt chuôi dao.

Sự tức giận từ lồng ngực cô bung ra, sự kích động muốn giết người không gì ngăn cản nổi.

Tại sao có loại người xấu xa bẩn thỉu như vậy?

Lại còn là mẹ của cô.

Bà đã sỉ nhục chữ “mẹ”

“Cút! Vĩnh viễn đừng để tôi nhìn thấy bà! Từ giờ trở đi chúng ta đoạn tuyệt ân nghĩa”

Tần Hồng nơm nớp lo sợ đứng lên, bà biết Lãnh Như Tuyết thật sự muốn giết mình, đôi mắt khát máu của cô so với phim kinh dị còn đáng sợ hơn.

Chạy ra đến cửa bà mới quay đầu lại kêu “Ta đi, con có thể bất kể Lạc Thị, nhưng con cũng không quan tâm đến Lãnh Thị nữa sao? Khẩu vị của Cố Dĩ Mặc quá lướn, lần này hắn muốn một mũi tên trúng hai địch, nuốt cả Lãnh Thi”

Nói xong, bà cũng không dám dừng lại thêm, lảo đảo chạy đi.

Lãnh Như Tuyết nắm chặt hai quả đấm, ngồi thừ trên sofa cả một giờ, lồng ngực bị kích động mới dần dần hồi phục.

Còn nhớ trước đây cô từng đọc một câu “Không có sự vô sỉ nhất, chỉ có vô sỉ hơn”

Lúc ấy cô càm cảm thấy hơi nói quá, bây giờ cô đã thực sự hiểu, quả thật cảm thấy sống thật không bằng chết.

Sau khi bình tĩnh lại, Lãnh Như Tuyết mới có sức lực nhai lại những câu nói cuối cùng của mẹ.

Cố Dĩ Mặc cũng muốn thâu tóm Lãnh Thị?

Tại sao?

Rốt cuộc anh muốn làm gì?

Chẳng lẽ muốn… trả thù cô?

Vì những lời của mẹ mà tâm trạng u ám, khiến cô phỏng đoán những chuyện xấu nhất.

Lãnh Như Tuyết run rẩy ôm hai vai, rõ ràng trong nhà bật điều hòa ấm, sao cô càng lúc càng lạnh.

“Diệp Tử, gọi điện cho Dĩ Mặc giúp tôi, nói tôi muốn gặp anh ấy”

“Vâng” Chỉ chốc lát sau, Diệp Tử mang áo khoác của cô từ trên lầu xuống “Phu nhân, chúng ta đi thôi, tiên sinh đang ở công ty chờ chị”

Nửa giờ sau.

Lãnh Như Tuyết đi vào phòng làm việc của Cố Dĩ Mặc, khóa cửa lại, nhìn thẳng vào người đàn ông vẫn trầm ổn như thường “Dĩ Mặc, có thể nói chuyện một chút với em không?”

Anh cười “Dĩ nhiên”

“Gần đây anh bận rộn gì vậy?”

“Tập đoàn Beau đang chuẩn bị thành lập một công ty đầu tư ở Đài Loan, muốn thu hút vốn của địa phương, muốn hoàn thành trong một tháng có vẻ khó, cho nên mỗi ngày đều bận tối mặt”

“Anh thu hút vốn thế nào?” Lãnh Như Tuyết h