pacman, rainbows, and roller s
Cướp Vợ

Cướp Vợ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323435

Bình chọn: 7.5.00/10/343 lượt.

i trẻ nào cũng chịu sống ở nơi rừng núi heo hút này."

Will nhìn Nga, trong đáy mắt nâu đen lấp lánh những tia sáng nhẹ.

Nga cười, khuôn mặt hơi ửng hồng dù chưa uống ngụm rượu cần nào.

"Có lẽ, một phần vì tôi thích sự bình lặng ở nơi này. Thật thẹn, khi

phải thú nhận rằng, tôi đến đây cũng giống như một sự trốn chạy"

Ánh mắt đen láy nhìn xa xăm, trông Nga có vẻ trầm tư. Will đoán, ắt hẳn

Nga là một cô gái vốn có nhiều nỗi niềm sâu thẳm, nhưng lại luôn cố gắng che mắt mọi người xung quanh bằng nụ cười tỏa nắng.

Will nhìn Nga, trong khóe mắt nghi vấn nhiều câu hỏi. Nhưng vì lịch sự,

anh không tiện nói ra. Có những nỗi niềm rất khó chia sẽ cùng ai, nó âm ĩ như những vết sẹo chưa kịp lành, chạm nhẹ vào cũng có thể rơm rớm máu.

Anh không muốn khơi gợi lại, vì điều đó có thể vô tình chạm vào nỗi đau

của Nga. Khi nào cô muốn thổ lộ, anh sẽ luôn sẵn lòng.

Tuy nhiên, anh vẫn không tin Nga đến đây vì trốn chạy. Nếu có thì cũng

chỉ là một phần lý do. Anh nhìn thấy sự nhiệt thành của cô trong ánh mắt trìu mến và ấm áp dành cho bọn trẻ, qua từng cử chỉ dạy bảo ân cần mà

anh bắt gặp, mỗi khi đứng kín đáo ngoài cửa sổ quan sát cô.

Nếu nói trốn chạy, có lẽ người đó chính là anh. Có phải anh cũng đã trốn chạy sự thật phũ phàng để đến đây? Anh đủ nhân đạo để đến giúp đỡ buôn

làng này, nhưng không biết anh có đủ can đảm và sự thành tâm để ở lại

vùng đất này như Nga không?

Nhưng ngay lúc này đây, anh chắn chắn một điều rằng, anh sẽ quay lại nơi này!

...

..

.

Bên đống lửa cháy bập bùng, có một sợi dây định mệnh vô hình đang kéo hai tâm hồn đồng cảm xích lại gần nhau hơn...

Không có cuộc đối thoại nào sau đó. Chỉ có những ánh mắt trao nhau chất chứa triệu thâm tình...

Xung quanh Nga và Will giờ chỉ còn lại không gian tĩnh lặng và bình yên.

Họ đang đứng bên nhau, trong thế giới riêng biệt của hai người.

Và thầm cầu mong cho thời gian lắng đọng lại, để kéo dài giây phút ngọt dịu này mãi mãi....

-----Anh gặp em giữa mùa đông buốt giá, mắt ta nhìn tựa đã quen từ

lâu. Em cười tươi như mặt trời cuối đông, nụ cười đó, làm sao anh

quên...----


Phía bên kia đống lửa trại, ngăn cách bởi ngọn lửa bùng

cháy mạnh mẽ. Tuấn đang chăm chú quan sát Will và Nga tự bao giờ. Ánh

mắt họ nhìn nhau khiến lòng anh chùng xuống, nỗi lo sợ bắt đầu trào

dâng. Cơn ghen len lõi vào từng mạch máu, lộ dần qua ánh mắt đỏ ngầu.

Lúc này, trông anh thật đáng sợ. Vẻ ngoài tốt bụng và hiền hòa thường

thấy đã biến mất như chưa bao giờ tồn tại.

Lan Anh tiến đến cạnh Tuấn, dõi theo hướng mà anh đang nhìn, không khó

để cô đoán ra sự tình. Nụ cười đắc chí hiện ra trên khóe môi. Cô tinh

ranh nắm lấy cánh tay Tuấn như cố lấp khoảng trống vô hình trong lòng

anh.

Từ phía xa, Sa Ni đã bị lỗi nhịp múa tự bao giờ...

----

Đây là lần đầu tiên Nga say. Dù trước đây, cô vẫn thỉnh thoảng uống rượu trắng cùng bố Thiên. Bữa cơm, ông cho các cô con gái uống một ly nhỏ.

Nga và các em sợ bố uống nhiều rượu thì sanh bệnh nên nhiệt liệt hưởng

ứng.

Ở Ba Tu, có hội hè là các cô gái trong buôn lại ép Nga uống rượu cần.

Tửu lượng cô vốn không đọ được với các cô, nên Nga chỉ uống lấy lệ. Đêm

nay, Lan Anh lại là người "chủ xị". Cô ta lanh trí bày ra trò chơi rượu phạt.

Mọi người ngồi thành một vòng tròn, bình rượu cần to được đặt chính

giữa. Khi ống rượu cần quay trúng hướng người nào, người đó sẽ phải

uống. Xui xẻo thay, ống rượu tre be bé màu vàng nhạt cứ trúng ngay hướng Nga và Tuấn.

Vì hi sinh uống thay Nga, Tuấn say vật vã ngay tại chỗ. Nga cũng không

khá hơn chút nào, ngồi gật gù như con gà mắc mưa. Hai má cô đỏ hồng

trông thật buồn cười. Đã thế, khi say cô lại càng xấu tính, hát hò in ỏi cá tiếng Việt lẫn tiếng Tây...

Will ngồi bên cạnh nhìn cô tủm tỉm cười. Bất thình lình, anh nhận một

cái tát vào mặt từ Nga, làm anh choáng váng hết cả mặt mày. Kèm theo sau đó là tiếng nhè nhè của người say.

"Shut up! cười gì?"

Nga nhìn Will bằng đôi mắt lờ đờ nặng trịch. Không lâu sau đó, cô lại

gục đầu vào vai anh ngủ ngon lành trước sự ngỡ ngàng của mọi người.

Còn Will chỉ cười trừ, ra bộ thông cảm cho Nga. Dẫu sao, cô cũng đã quá

say, không điều khiển được hành động đường đột của mình. Nhưng quả thật, cái tát mạnh của cô khiến mặt anh đau điếng. Cô ghét anh đến vậy sao?

"Không sao... Thỉnh thoảng khi say, tôi cũng có những hành động nông nổi như thế này nên tôi có thể thông cảm."

Lan Anh lắc đầu, chống cầm lẩm bẩm, con gái con lứa kiểu này trai nhìn

thấy chỉ còn nước xách dép chạy mất. Vậy mà, Tuấn của cô lại âm thầm yêu nó, khiến cô đau cả ruột gan. Từ những ngày đầu đến đây, cô đã mơ hồ

nhận ra tình cảm của Tuấn dành cho Nga. Nhưng lúc đó, cô không dám chắc. Cô cố trấn tỉnh với lòng rằng, đó chỉ là tình cảm đồng nghiệp.

Mấy năm trời, cô đeo đuổi Tuấn mà anh chẳng đoái hoài. 5 năm du học cũng không giúp cô nguôi ngoai phần nào. Rồi giờ đây, ông Trời xuôi khiến,

đưa cô đến nơi khỉ ho cò gáy này, cô gặp lại anh. Trái tim hồng tưởng đã nguội lạnh, giờ lại lỡ nhịp.

Lan Anh cứ ngỡ, sau khi Will bị ăn cái tát nảy lửa đó, anh chỉ