hư một con mèo nhúng nước. Mặt nàng úp vào lòng Bách, nên qua hình chỉ có thể rõ ràng danh tính anh. Khoảng thời
gian này, Duy Thức chưa đóng một vai lớn trong cuộc sống nàng, nên phái
người theo chân nàng chỉ có thể là...
- Gia Tĩnh. - Duy Thức hớp một ngụm cà phê, thích thú nhìn gương mặt Gia Tú đông cứng lại vì suy nghĩ bị đón đường.
- Vì sao Gia Tĩnh không bao giờ răn đe chuyện ta phóng túng? Nếu anh ấy
đã luôn biết... - Gia Tú quay đầu sang bên. Mắt nàng chớp liên hồi, mong dập tắt màng long lanh vừa kéo đến che kín tầm nhìn.
- Một công chúa trưởng thành phải phục tùng lễ giáo cung đình. Nên Gia
Tĩnh đã cho nàng tận hưởng đầy đủ nhất cuộc sống khoáng đạt, để khi trở
lại lồng son, nàng có cái để nhớ. Dù vậy, Gia Tĩnh vẫn luôn bất an, phải phái người trông chừng, bảo vệ nàng, nhằm chắc rằng cái tự do thái quá
sẽ không tổn hại nàng. - Duy Thức từ tốn.
- Nếu đã yêu thương ta như vậy, sao anh ấy còn chọn cái chết? - Gia Tú
quay sang Duy Thức bằng đôi mắt rưng rưng, đượm những giọt căm hờn.
- Chẳng ai biết được. - Giọng Duy Thức vẫn êm đềm. Anh hướng mắt nhìn bầu trời màu xám nhạt ngoài cửa sổ, dùng mây mù u ám tạo nét buồn bã trong
mắt mình - Chuyện xảy ra trong xe Gia Tĩnh hôm ấy, vĩnh viễn chẳng ai
biết được. Có thể là một phút quẫn cảm xúc. Có thể Gia Tĩnh đã nghĩ lại
nhưng quá trễ. Có thể...
Gia Tú giơ ngửa một bàn tay lên gần mặt, lệnh cho Duy Thức ngừng nói. Đôi
mắt nàng đỏ hoe nhưng khô rang, dán chặt vào tách cà phê nguội đang nổi
lên những váng sữa. Duy Thức nhìn nàng vài giây, rồi lại hướng về phía
bầu trời dày mây. Một ý nghĩ bông đùa lóe lên trong anh: "Lẽ nào ngôi Đế Vương có phúc lành, đủ quyền năng biến thời tiết chuyển theo tâm trạng
người ngồi trên ấy?". Đây không phải lần đầu tiên anh chứng kiến một bầu trời èo uột, song sinh với thần sắc Gia Tú.
Nhiều đêm liền
Gia Tú mơ đi mơ lại một giấc mơ. Trong mơ, nàng mặc chiếc váy đơm đầy
pha lê ngồi trên ngai vàng, chân mang giày ngọc, đầu đội vương miện. Rồi nàng từ tốn bước xuống những bậc thang dẫn từ ngai vàng xuống sảnh Đại
Điện. Nàng càng bước, đôi giày càng rộng ra, khiến những bước đi cứ chấp chểnh. Trong một lần bước, bàn chân nhấc lên và vuột khỏi chiếc giày
khiến nàng mất đà, Vấp ngã. Và lần nào cũng vậy, trước khi kịp lăn xuống những bậc thang, nàng choàng tỉnh, cảm giác nơm nớp vẫn rõ mồn một.
Đêm nay, giấc mơ kỳ quái ấy lại tiếp tục cắt xẻ giấc ngủ của Gia Tú. Chẳng
ngủ lại được, nàng ngồi bó gối trên giường, bé nhỏ trong không gian đen
đặc, thơ thẩn trong mớ suy tưởng hỗn độn...
Giày mới mua bao giờ cũng vừa vặn, nhưng mang một thời gian sẽ rộng dần.
Giày rộng không gây đau, nhưng buộc người mang luôn phải chú tâm kẻo
vuột mất giày mà hụt chân ngã nhoài. Chân mang giày rộng, thế nào cũng
có lúc trượt ra mất, chân đi, giày ở lại.
Bách như một đôi giày. Thưở ban đầu, anh khiến nàng thoải mái, nhưng nay anh không còn vừa vặn. Những lời thầm thì, những bản tình ca vẫn khiến nàng xao động, nhưng cảm giác chỉ như con sóng nhẹ vỗ bờ rồi bị hút nhanh
vào cát. Những lo nghĩ của anh, với nàng, quá cỏn con. Những lo nghĩ của nàng, với anh, quá vời vợi.
Những ngày gần đây, nhìn Bách, nghe Bách, ôm Bách khiến nàng sung sướng mà lạ lẫm. Nàng đã thân thuộc với việc không chạm được vào anh. Đằng đẵng và
ngậm ngùi là niềm hạnh phúc nho nhỏ của nàng. Tình cảm nàng đã già đi.
Lý trí nàng đã lấn át: thời gian nàng bên anh rất xinh đẹp, nhưng vĩnh
viễn neo lại ở quá khứ. Nấn ná bên nhau, cái hố khoảng cách giữa anh và
nàng sẽ nở to ra, cho đến khi tất cả tàn dư yêu thương rơi tõm vào đây
rồi mất hút. Nấn ná bên nhau, những trật tự cuộc sống hiện tại của riêng anh, riêng nàng sẽ xổ ra hết, rối tung lên rồi cuộn thành một mớ hỗn
tạp.
Nếu không đột ngột xa Bách lúc tình yêu đang mãnh liệt nhất, liệu nàng có
mãi đau đáu? Tình yêu như một bình ga. Nếu bật bếp thật lớn, lửa thật
to, bình ga sẽ nhanh chóng cạn. Nếu bật bếp riu riu, bình ga sẽ bền lâu, lửa tình có khi cháy trọn một đời con người.
Mắt Gia Tú xoáy sâu vào nụ cười sáng ngời và hạnh phúc của Gia Tĩnh trong
tấm hình chụp hai anh em. Nàng giật mình, chẳng biết mình đã rời giường
đến phòng làm việc từ lúc nào, đang co gối lọt thỏm trong chiếc ghế bên
bàn làm việc. Sau vài giây tĩnh tâm, nàng nhấc lấy chiếc khung hình bạc ở góc bàn. Trong hình, nàng chỉ mới 14 tuổi, đang được anh trai cõng trên lưng. Hai anh em cười tít mắt, ấm êm và an bình.
Ngón tay nàng di di trên tấm hình, quanh nụ cười sáng ngời và hạnh phúc của Gia Tĩnh. Nàng thấy xót, vẻ mặt vui tươi ấy,
thời khắc thân mật ấy vĩnh viễn đọng thành một chấm cố định trên đường thẳng thời gian. Anh trai nàng, những ngày bên Bách, nàng công chúa tự do tự
tại, Bangkok đun sôi trong nắng... Dù có trân quý hơn mọi châu báu trên
trần gian, nàng cũng đành bất lực để những chấm ấy lại phía sau.
Đặt khung hình lại chỗ cũ, Gia Tú bước đến chiếc máy đĩa, bật lên một giai
điệu thướt tha, rồi nhón chân nhảy múa quanh căn phòng. Nàng vừa múa vừa khóc, cảm nhận thân thể nhẹ bẫng dần. Cảm giác rờn rợn của gi