Châu Cẩn Du, giải thích hay là quanh co, nói
chung bất cứ điều gì đó đều tốt hơn sự im lặng lúc này.
Có thể trong tiềm thức cô vẫn đang trốn tránh để không làm tổn thương anh.
Chiếc điện thoại lại bị trượt ra rồi lại đóng vào, âm thanh kêu lách tách.
Đột nhiên Châu Cẩn Du rời khỏi chỗ ngồi và bóng anh cứ xa dần. Thiên Hạ
cười, có lẽ cô khiến anh vô cùng tức giận mà bỏ đi, một người lòng đầy
cao ngạo và tự tôn như anh làm sao mà có thể chịu được người khác lạnh
lùng với mình được chứ?
Cách đó khoảng mười mét, anh đột nhiên dừng chân lại, vẫn quay lưng lại phía cô, anh hét lớn: “Anh ấy ở Đan Mạch”.
Ánh trăng và ánh đèn đỏ như chiếu rọi vào cô.
Ngôn Thiên Hạ, mày đang làm cái gì thế? Tại sao mày lại làm tổn thương người quan tâm mày? Tại sao lại để một người vô tình làm tổn thương mình?
Đan Mạch, có thể nơi đó có chìa khóa giải đáp mọi ẩn số.
Thủ đô Đan Mạch – Copenhaghen, mùa xuân như chìm đắm trong hơi ẩm. Phong
cách kiến trúc Gothic cổ kính và hương hoa cỏ nồng nàn, giống như thành
phố cổ trong những câu chuyện cổ tích.
Vùng ngoại ô, trên tầng
hai của một quán cà phê đã được bao trọn. Khưu Lạc ngồi lặng lẽ trên ghế sofa và từ từ thưởng thức ly cà phê không đường, hương vị vô cùng thuần khiết. Anh đặt ly cà phê lên bàn, nhìn người đàn ông ngồi đối diện mình chỉ gọi ly nước lọc, anh cười: “Hương vị cà phê ở đây rất ngon, cha
không muốn thử sao?”
“Không”, người đàn ông đó cười, tuổi thật đã qua 50 nhưng do chăm sóc tốt cho nên nhìn thoáng qua cứ ngỡ là 40,
gương mặt vô cùng tuấn tú, đôi mắt màu xanh phỉ thúy, thêm mái tóc vàng, đúng là một người đàn ông đẹp trai trong những người da trắng: “Người
của giới thượng lưu không bao giờ uống cà phê”.
“Ồ, hóa ra là như thế”. Khưu Lạc cười, trong mắt anh hiện rõ vẻ quyến rũ nhưng lại chứa đầy sức hủy diệt.
“Ta không ngờ lại gặp được con… mấy năm nay con sống tốt không?” Người đàn
ông đó là Anders, là cha đẻ của Khưu Lạc, trong từng lời nói của ông đều pha chút hối hận.
“Mẹ lấy chồng khác, cha dượng đối với con rất
tốt. Chỉ là con luôn muốn tìm cha đẻ của mình”. Khưu Lạc dùng ánh mắt
đầy tủi thân và vẻ ngoài hiếu thuận nhìn ông khiến ông càng cảm thấy
mình tội lỗi bội phần.
“Xin lỗi, cha không hề biết gì về sự tồn tại của con, khi mẹ con đi không hề nói gì cho cha cả…”.
“Không sao, cha. Con không có ý định ngồi nói lại chuyện đã qua. Có thể gặp
được cha là con vui lắm rồi”. Anh cười vô cùng thoải mái.
“Khưu
Lạc…” Anders ngậm ngùi: “E rằng tạm thời cha chưa thể đón con về được,
vợ của cha hiện tại là con gái của quốc vương Na Uy, bà ấy không hề biết chuyện năm xưa của mẹ con với cha, cha sợ tạm thời bà ấy không chấp
nhận con… con của cha cũng không biết mình có một người anh ở bên Trung
Quốc, còn danh dự của cha nữa…”
“Con biết, cha”. Khưu Lạc ngắt
quãng lời ông, anh cười hiền lành: “Con biết cha có nỗi khổ riêng, không sao cả”. Trong lòng anh cảm thấy lạnh ngắt, cho dù năm đó ông ấy có
biết sự tồn tại của anh đi nữa thì ông ấy vẫn sẽ vì vợ, vì con, vì danh
dự… mà làm như không hề biết chuyện gì xảy ra.
“Vậy con hôm nay tìm cha…”, Anders thăm dò.
“Con nói rồi, con chỉ muốn gặp cha. Con đang ở trong một khách sạn nội thành phía nam Copenhagen, chắc sẽ ở lại đó khoảng mấy tháng rồi mới đi. Nếu
cha có thời gian thì có thể liên lạc với con, chúng ta gặp nhau nói
chuyện”.
“Thực sự con… đến chỉ để gặp cha?” Những lời ông nói đầy hoài nghi.
“Đương nhiên”. Anh cười, ánh điện như luồn qua từng sợi từng sợi tóc của anh,
trong mắt còn vương đầy sự ấm áp: “Đúng rồi, sinh nhật của nữ vương bệ
hạ sắp đến rồi, nếu cha chưa chọn được quà thì hãy tặng cái này đi”. Anh lấy ra một chiếc hộp, đưa đến trước mặt Anders và mở ra, sợi dây chuyền bên trong có mặt là viên Ánh Trăng long lanh: “Ánh Trăng là viên đá của tháng sáu. Viên đá này là hàng tuyệt phẩm trong các viên Ánh Trăng”.
“Được, cha sẽ tặng nó cho nữ vương. Vậy cha đi đây”. Hai người chào nhau và
đi, từ đầu đến cuối ông ta không hề động vào ly nước gọi ban đầu.
Chỉ còn lại mình Khưu Lạc ngồi cô đơn trên tầng hai. Anh vẫn cười và nhấp
ngụm cà phê. Khi đặt ly cà phê xuống thì nụ cười trên mặt anh đã tắt
ngấm, trong đôi mắt màu xanh phỉ thúy đầy tính toán.
Trò chơi, một lần nữa bắt đầu. Có thể lúc này Khưu Lạc mới cảm nhận được vị trí của Ngôn Thiên Hạ trong trái tim mình.
Phần 1: Trùng phùng kiểu khác
Câu lạc bộ Silver Wing được xây ngay bên cạnh vịnh Langilinic, Copenhaghen. Phong cảnh ven biển đẹp tuyệt vời, mỗi hành khách qua đây đều lưu luyến bước chân, tiền tiêu như rác, nhưng nó vẫn giữ được những nét quý tộc
độc đáo, ví như phụ nữ phải mặc váy khi vào trong. Ngay cả ngôi sao
Hollywood nổi tiếng người mặc quần mà bị cấm vào, cuối cùng bị ép phải
mặc váy mới được vào trong.
Bên trong câu lạc bộ Silver Wing được chia làm khu cổ điển và khu hiện đại, khu nhảy Tango, Rumba, những
người trung niên thường đến khu cổ điển để khiêu vũ, giao lưu, còn những thanh niên thì thường đến khu hiện đại nhảy Jazz, Popping, Locking.
Đêm tháng năm, Khưu Lạc đến khu hiện đại của câu lạc
