XtGem Forum catalog
Đặc Công Hoàng Hậu Nữ Đặc Công Xuyên Qua Thành Thiên Kim Thủ Phú

Đặc Công Hoàng Hậu Nữ Đặc Công Xuyên Qua Thành Thiên Kim Thủ Phú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211693

Bình chọn: 10.00/10/1169 lượt.

vào lúc đang bùng nổ như thế, lại nổi lên tin tức Tứ Vương Gia Đông Phương Tuyết cấu kết với trọng thần kéo bè kết phái.

Sau khi tin tức truyền ra, Thái Tử đảng cùng Tứ Vương Gia đảng ở trên triều đình tranh luận không dứt. . . . . .

Những tin đồn này giống như mọc thêm cánh ào ào loan truyền khắp cả Đế Đô.

Trong thời gian ngắn, dân chúng bắt đầu châu đầu kề âm thầm truyền tin, hơn nữa tin tức có khuynh hướng càng truyền càng mãnh liệt.

Nhưng bất kể là Thái Tử đảng hay Vương Gia đảng, từ đầu đến cuối đều không có chứng cứ rõ ràng xác thực chuyện xảy ra.

Cuối cùng, tin đồn đã bị cơn thịnh nộ của Hoàng đế trấn áp được chung cuộc.

Trải qua sự việc lần này, quan hệ giữa thái tử và Đông Phương Tuyết lại càng thêm phân chia rõ ràng.

Lúc trước ám đấu*, từng bước chuyển thành minh tranh**. (*ngấm ngầm đấu đá, ** quanh minh chính đại tranh giành)

Trên đường từ phố trở về Vương phủ, dọc theo đường đi nghe được những lời đồn này, Nguyệt Trì Lạc có phần mơ hồ không rõ.

Hoàng đế sủng ái Đông Phương Tuyết như vậy, mà năng lực Đông Phương Tuyết cũng không thua kém Đông Phương Tường, vì sao Hoàng đế không dứt khoát lập Đông Phương Tuyết làm thái tử cho xong?



Là vì tổ chế quy định lập con trưởng, hay bởi vì Đông Phương Tường là do hoàng hậu sinh ra?

Những việc này, Nguyệt Trì Lạc chỉ có thể ở trong lòng âm thầm rối rắm, nàng không nghĩ ra cũng đoán không nổi, nên dứt khoát không nghĩ nữa.

Trong khoảng thời gian gần đây, Đông Phương Tuyết bắt đầu càng lúc càng bận, có khi đến tận khuya mới trở về.

Nguyệt Trì Lạc nhìn vẻ mệt mỏi trên mặt hắn, thường hay âm thầm thở dài.

Làm Vương Gia như hắn cũng không có nhẹ nhàng gì!

Cúi đầu nhìn qua những nguyên liệu nấu ăn tự mình mua, Nguyệt Trì Lạc cong lên khóe miệng giống như con mèo nhỏ, nở nụ cười.

Hôm nay nàng dự định tự tay nấu chút gì đó cho A Tuyết, rất lâu rồi không có nấu ăn, đúng lúc đã có thể thử tay nghề một chút.

Thập Thất đi theo phía sau nhìn bóng lưng của nàng, vui vui vẻ vẻ!

Ánh sáng mặt trời rất cường đại, ánh sáng màu vàng dập dờn chói lọi.

Xe ngựa màu xanh dương đậm lẫn trong ánh mặt trời đang chạy đến, chầm chậm dừng lại ở cổng Vương phủ.

Đầu tiên là một bàn tay đầy đặn nổi rõ khớp xương, ngón tay vén nhẹ lên rèm che, sau đó là một dung mạo xinh đẹp làm cho người ta hâm mộ.

Sóng mũi cao thẳng, bờ môi mỏng hơi mím, đôi mắt đen thẳm cộng thêm nốt Chu Sa diễm tuyệt giữa trán, từng đường nét hình dáng đều là bậc nhất.

Đông Phương Tuyết vừa xuống xe ngựa, liền nhìn thấy khuôn mặt nhỏ xinh của người con gái đang cười tủm tỉm vui mừng chạy về phía hắn.

Ánh mặt trời bao phủ quanh người nàng, nàng chạy đến cả người mang theo hơi thở thoải mái trong sáng.

Đôi mắt chứa ý cười, khóe miệng cong cong, mái tóc đen thật dài ở sau lưng nhoáng lên từng cái theo mỗi bước chân nàng chạy, điệu bộ thật là đáng yêu.

Trong phút chốc, sự mệt mỏi nhợt nhàn giữa trán Đông Phương Tuyết không tự chủ chuyển thành muôn vàn cưng chiều thương yêu.

"A Lạc, sao lại ra đây?" Hắn không nén nổi tình cảm cong lên khóe miệng, hình dáng đôi mắt lạnh như băng mang theo ý cưới nhu hòa.

Nguyệt Trì Lạc lôi kéo tay hắn, ngẩng đầu nhìn hắn, đôi con ngươi chói lọi như ngọc lưu ly kèm theo nụ cười thản nhiên, hợp tình hợp lý mà nói: "Ta dĩ nhiên là tới đợi ngươi." Không phải đợi hắn, nàng đứng ở đây làm gì!

Đông Phương Tuyết nhíu mày, đón nhận ánh mắt của nàng: "Nếu như đến tối ta mới về, thì nàng làm thế nào?"

"Thì ta vẫn cứ ở đây đợi ngươi, đợi đến lúc ngươi về mới thôi." Nguyệt Trì Lạc cắn cắn ngón tay, hàm răng trắng muốt cắn nhẹ lên đầu ngón tay mịn màng.



Đông Phương Tuyết nghe nói vậy, biểu cảm trên mặt chợt tắt, yêu thương vuốt vuốt mái tóc bay tán loạn của nàng, tiểu sinh* nỉ non nói: "A Lạc, A Lạc, ta sẽ không để nàng đợi quá lâu . . . . . ." Rất nhỏ giọng nói mấy chữ, nói xong lời cuối cùng đã gần như không còn tiếng nữa. (*vai nam trẻ (trong hí khúc) kg tìm đc từ nào đồng nghĩa nên mình để nguyên)

Nguyệt Trì Lạc nhất thời bừng tỉnh tinh thần, trước khi lẩm bẩm có nghe được tên mình.

"A Tuyết, vừa rồi ngươi nói cái gì, ta không nghe rõ?" Nàng hỏi đầu cũng không ngẩng lên.

Hắn nhíu lên hàng lông mày như tranh vẽ, cười một tiếng mang theo đầy hương vị mê hoặc, nhẹ giọng nói: "Không có gì, ta nói ta đói bụng rồi."

Nguyệt Trì Lạc bất ngờ bị hắn mê hoặc làm cho ngẩn người, đã rất lâu không có nhìn thấy biểu cảm này của hắn, mà căn bản cũng không thấy được mấy lần, chỉ có trước lúc cưới từng thấy được biểu cảm đầy mê hoặc này, vì vậy trong lúc nhất thời nhìn thấy nên tim có chút đập mạnh và loạn nhịp.

Nguyệt Trì Lạc liếc mắt nhìn hắn lần nữa, nhưng biểu tình kia đã không còn tồn tại.

Nguyệt Trì Lạc đột nhiên nở nụ cười, Đông Phương Tuyết thấy nàng cười, khóe miệng không kiềm được cũng giương giương lên.

Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi tới đại sảnh.

Ngay giữa đại sảnh để một cái bàn gỗ lim bát tiên, trên bàn bày biện nhiều thức ăn tinh xảo đẹp mắt.

Thức ăn vẫn đang từ từ bốc lên hơi nóng, từ xa Đông Phương Tuyết đã nghe được mùi thơm của thức ăn.

Nhìn ng