c kia, gan to bằng trời mới dám tỏ tình với vợ của anh trước mặt anh như vậy. Hắn huýt sáo, sải bước bỏ
đi.
Nhắc đến Chính Tường, cậu ta như khúc gỗ đứng trơ ra, hai bên lỗ tai lùng bùng, cậu hết đường sống rồi, bây giờ mới nhận ra, mấy ngày qua mình bị Lục giáo sư ác ma đày đoạ là vì nguyên nhân này, cuộc đời
ĐH của cậu thế là hết. Cậu thề, nếu biết Cố Thanh Vũ là vợ của Lục giáo
sư ác ma, có chết cũng không dám động đến.
Anh lái xe đưa cô ra
khỏi trường, trong xe, mặt anh bí xị, không nói tiếng nào. Cô ngồi bên
cạnh, chắc không phải anh giận vì cô không nói cho anh biết đấy chứ,
nhưng chính anh cũng có hỏi đâu. Cố Thanh Vũ, hết cách lên tiếng trước
"Ngạn tử, anh giận đấy à?"
"Không." Một câu trả lời cộc lốc.
Cô dịu giọng nói "Em có giấu anh đâu?"
Ai đó hừ mũi "Thằng nhóc đó, gan to bằng trời."
Cô an ủi "Thôi, vợ mời anh ăn cơm nhé."
Lục Tử Ngạn không trả lời, Cố Thanh Vũ hết kiên nhẫn, nói "Không thì đừng hối hận."
Anh vội vàng la ó "Anh có bảo không đi đâu?"
"Thế sao không trả lời."
"Anh bận suy nghĩ nên ăn gì."
Cô "...."
Ngồi trong nhà hàng, Lục Tử Ngạn lại vui vẻ như lúc đầu, ngẫm nghĩ một lúc, cô hỏi "Ngạn tử, nếu em ngoại tình anh sẽ làm gì?"
Ai đó đang ăn, suýt chút bị sặc, cô vội nói "Em chỉ hỏi thôi."
Anh nhìn cô, con ngươi híp lại, nghiêm túc nói "Nếu em ngoại tình, anh sẽ
chạy đi thiến thằng đó, rồi chết trước mặt em, cho em vừa lòng."
Cố Thanh Vũ bật cười, anh có cần nghiêm túc thế không? Cô cười nghiêng
ngả, sao lúc này cô thấy tội cho anh. Lục Tử 'Ngạn cúi xuống tiếp tục
anh, mặc kệ cô ngây ngô cười. Vì anh mà cô phải bỏ
tiết về nhà, buổi chiều, Lục Tử Ngạn đang nằm dài xem TV điện thoại gọi
đến, anh lười biếng bấm nút trả lời để loa ngoài, cất tiếng "Tôi nghe."
Bên kia là một giọng khá già, cô ngồi bên cạnh nên nghe rất rõ giọng nói
này hình như đã từng nghe qua "Tử Ngạn, cậu đến trường gặp tôi một
chút."
Anh vừa nhai trái cây vừa trả lời "Trời lạnh, tôi lười ra đường. Mai hẵng nói."
"Chuyện của cậu và cô sinh viên Cố là thế nào, cả trường đang đồn ầm lên, tôi
là hiệu trưởng mà cậu cũng không nể mặt sao? Mau đến gặp tôi." Sau đó là tiếng "Tít...tít..."
"Là hiệu trưởng!?" Cố Thanh Vũ giật mình, không ngờ lại tới tai hiệu trưởng.
Lục Tử Ngạn vẫn bình thản như thường, đứng lên đi thay đồ, miệng còn lầm
bầm "Để ông biết đứa nào làm ầm ĩ lên, ông "xử" cả nhà mày."
Sau đó đi ra, mặt mày tươi tắn "Anh đi nhé vợ."
Cố Thanh Vũ níu tay anh "Có ổn không?"
Anh cười "Em lo gì." rồi đi khỏi.
Cô tự hỏi , sao anh có thể bình thản như vậy, có khi nào hiệu trưởng tìm
anh để đuổi việc? Ngồi ở nhà chờ anh, cô thấy không an tâm, cứ thấp thỏm không ngừng, vội chạy đến trường.
***
Đã xế chiều, sinh
viên trong trường hầu hết đã rời khỏi, Cố Thanh Vũ gấp rút chạy đến
phòng hiệu trưởng, đúng lúc anh vừa đi ra cùng hiệu trưởng, Cố Thanh Vũ
thở không ra hơi nhìn anh, Lục Tử Ngạn chậm trãi bước đến, anh cười "Em
chạy đến làm gì?"
"Chuyện đó...."
"Hiệu trưởng có gửi thiệp mừng này." Anh giơ phong bì màu đỏ, lắc lắc trước mặt cô.
Hiệu trưởng cười ôn hoà "Tôi về đây."
"Chào thầy." Cố Thanh Vũ gật đầu chào ông. Anh nắm tay cô bước đi, cô hỏi "Vậy là sao?"
"Chuyện nhảm nhí ấy mà." Anh ngắm nghía cái phong bì, cười nham hiểm "Hà hà, để xem được bao nhiêu."
Cô "...." Chuyện người khác xem là hệ trọng thì đối với anh chỉ là chuyện nhỏ như con kiến sao??
***
Anh lái xe, vừa đi vừa ngân nga hát nhỏ, cười hắc hắc "Thanh Vũ, anh còn
tưởng chuyện gì to lớn, không ngờ ông ta chỉ nói vài câu rồi chúc mừng."
"Anh bảo thế nào?"
"Anh bảo: Nếu thầy còn làm ầm ĩ, tôi sẽ nói với cả trường là thầy bị hói. Thế là ông ta im luôn, hahaha..."
Cố Thanh Vũ ngẩn người "Sao anh biết thầy ấy bị hói?"
"Lần trước lúc vào phòng, anh vô tình thấy ông ấy đang chỉnh bộ tóc giả của mình, haha...anh còn cười chảy cả nước mắt cơ."
Cô câm nín, nếu để anh biết điểm yếu của ai, coi như người đó tới số... Chia buồn với thầy...
Sau việc bị cả trường biết cô là vợ của Lục giáo sư, Cố Thanh Vũ rất lười
đến trường, Lục Tử Ngạn nhìn vợ anh cơm như mèo mướp, cất tiếng "Em
không muốn đến trường à?"
Cố Thanh Vũ gật đầu "Em không thích bị bàn tán."
Anh cười, vẻ mặt vô cùng thoả mãn "Nếu có trách thì trách cậu ta dám có ý
với vợ của anh." Sau đó đứng dậy lấy áo khoác, cùng khăn quàng choàng
cho cô "Anh đưa em đến trường."
Cô bị lôi đi trong khi chưa ăn xong, chén bát cũng chưa dọn, nhíu mày nhìn "Anh định làm gì?"
"Pháp luật không cấm giáo sư và sinh viên kết hôn thì ai dám phản đối?" Lục
Tử Ngạn vừa lái xe vừa nói "Em yên tâm, anh đều có cách giải quyết."
Cố Thanh Vũ hết cách, đành để mặc anh, nói cũng nói rồi, cô còn làm được gì?
Đến trường, Cố Thanh Vũ ngồi im trong xe không bước xuống, Lục Tử Ngạn cất tiếng "Mau xuống thôi, sắp đến giờ lên lớp rồi."
Cô ậm ừ, liếc nhìn qua cửa xe thấy mọi người nhìn chằm chằm, càng không
muốn ra khỏi xe. Lục Tử Ngạn nói "Cố Thanh Vũ, em định ngồi trong đây
luôn sao? Anh không ngại, việc gì em phải ngại?"
Cố Thanh Vũ trừng mắt nhìn anh "Em không mặt dày như
