u quả chính là để cho cô biết, đắc tội với đại ca không phải tốt như vậy, làm nhiều chuyện bị phá hỏng
danh tiếng của Long Hổ như vậy, tự cầu nhiều phúc đi.
"Ồ!"
Một cô gái nào đó thần bí gật đầu, nhìn Hàn Dục cười tà âm dương quái khí
nói: "Hàn Dục, thật ra phải đi là anh chứ?" Trong lời nói như nhắn gởi.
Quả nhiên, Hàn Dục nhíu mày, không đợi cô gái tiếp tục mở miệng, cánh tay
mạnh mẽ nhanh chóng kéo tới một góc, giống như rất lịch sự cười cười:
"Chuyện đó. . . . . . Chuyện đó đã qua, lúc ấy đại ca không hề nhìn đến
tôi, cho nên. . . . . ."
Không nhìn thấy? Không thể nào a, Trình
Thất nhớ lại quá trình lúc đó, chẳng lẽ do lúc đầu thân thể mình chặn
lại? Tại sao trí nhớ vô cùng hỗn loạn, không cách nào chấp vá chỉnh tề,
có lẽ là không thấy chứ, nếu không cũng sẽ không trúng gian kế của Hàn
Dục, càng nghĩ nụ cười càng mở rộng: "Tốt, tên nhóc anh đủ âm hiểm đấy!"
"Người không vì mình, Trời Tru Đất Diệt!" Hàn Dục nói như vậy xong, nịnh nọt
nói: "Như vậy đi, cùng lắm thì về sau ở trước mặt đại ca tôi nói tốt dùm cô mấy câu? Để cho anh ấy quên chuyện ngày đó? Cô yên tâm, có tôi ở
đây, anh ấy không tìm cô gây phiền toái!" Vỗ ngực một cái.
Hết
cách rồi, bị người ta tóm lấy nhược điểm, không thể không cúi đầu a, vốn tưởng rằng đêm đó Trình Thất uống nhiều không nhớ rõ, không ngờ cô gái
này uống không ít rượu, lại nhớ rất nhiều.
Trình Thất thoải mái
cười to mấy tiếng, hào sảng vỗ bả vai, Hàn Dục đột nhiên nghiêm túc:
"Anh cảm thấy có khả năng sao? Trại lính? Phạt đi làm lính hả? Anh biết
quá trình làm lính sao? Rất khổ sở, anh nói nếu như Bạch Diệp Thành biết do anh hãm hại anh ta sẽ như thế nào? Tôi nghĩ anh ta nhất định sẽ tìm
người bạo hoa cúc của anh!" Thống hận một người, lại không muốn anh ta
chết, đây cũng là trừng phạt tàn nhẫn nhất.
Cô tin tưởng Bạch Diệp Thành làm được.
Hàn Dục đần độn, lại có thể có suy nghĩ giống anh ta, nói cách khác, một
khi sự việc đã bại lộ, lỗ đít của mình. . . . . . Lắc đầu một cái điều
chỉnh tốt suy nghĩ, cũng không làm bộ làm tịch, lạnh lùng nói: "Cô muốn
như thế nào?"
"Tôi muốn. . . . . . Tôi muốn. . . . . ." Trình
Thất ngoẹo cổ, suy nghĩ hồi lâu sau đó nhún vai: "Bây giờ còn chưa có
nghĩ kỹ, chờ tôi nghĩ xong sẽ nói cho anh biết!" Khi dễ cô ngu à? Hiện
tại Bạch Diệp Thành mới chịu tội một chút? Nói không chừng còn chưa đi
đến trại lính, tự nhiên muốn chờ tên kia khổ không thể tả lúc trở lại uy hiếp.
Hơn nữa, hiện tại quả thật cô không có chỗ nào phải dùng
tới Hàn Dục, đường lui này để đến khi nào từ nước ngoài trở về, vô cùng
tự tin lướt qua, đi thẳng tới văn phòng công ty.
Hàn Dục nhắm mắt chụp ót, bị cô gái này nắm đầu không thả cũng không phải là chuyện tốt, anh ta suy nghĩ muốn tìm được biện pháp mau sớm cứu ra anh em.
"Cốc cốc cốc!"
"Hội Trưởng, Trình tiểu thư đến rồi!" Xinh đẹp nhân viên tiếp tân lễ phép dẫn cô gái vào nhà, sau khom lưng chào, thối lui khỏi.
Trình Thất thưởng thức được cảnh hoành tráng của văn phòng làm việc, cách bố
trí TV căn bản giống như văn phòng làm việc của lão tổng, màu đen và xám tro làm chủ, vô cùng đơn điệu, có câu nói là kẻ thù gặp nhau, hết sức
đỏ mắt, hồi lâu mới bình luận: "Tục khí!" Không phải là chỗ làm việc
sao? Tại sao rực rỡ như vậy?
"Phốc!"
Lạc Viêm Hành còn
đang chờ cô gái gào khóc thảm thiết, ôm bắp đùi cầu xin tha thứ, nhưng
lại đi thăm quan phòng làm việc của anh, rồi chê tục khí? Có biết bên
trong thiết bị bao nhiêu tỷ hay không? Ngẫm lại, cô gái đến nay ngay cả
văn phòng làm việc cũng không có, liền không nhịn được nở nụ cười: "Tại
sao tôi nghe được mùi vị chua nặng như vậy?"
Một cô gái nào đó
trừng mắt liếc, có cái gì mà đắc ý? Cao ngạo kéo qua ghế trượt ngồi đối
diện người đàn ông, dứt khoát nói: "Đêm đó tôi thừa nhận tôi uống không
ít rượu, tuyệt đối không phải cố ý, đặc biệt tới nói xin lỗi!"
"Ơ, Trình bang chủ đến nói xin lỗi là loại thái độ này?" Tâm tình của Lạc
Viêm Hành cực độ tồi tệ, nhưng không biết tại sao cô gái tự mình tới cửa nói xin lỗi, trong lòng rất sảng khoái, nhớ tới thô bạo đêm đó, chậc,
chậc, chậc, cuối cùng tìm về một chút tôn nghiêm của đàn ông rồi.
Quả thật Trình Thất không hề có ý hối cãi: "Tôi là người làm việc tương đối thẳng thắn, không thích quanh co lòng vòng, ghét nhất dài dòng dây dưa, có lỗi thì phải lấy ra thành ý, anh cũng đừng nghĩ tìm cách làm khó
tôi, như vậy đi, làm một giao dịch!"
"Nói một chút coi!"
"Không phải vẫn muốn thu mua Phi Vân Bang của tôi sao? ok, thành toàn cho anh!" Đem một xấp tài liệu ném tới.
Quả nhiên, người đàn ông im lặng, hấp dẫn này anh không có cách nào từ
chối, sau khi nghe Hạo Vũ đọc xong tài liệu, cười nói: "Người biết thời
thế mới khôn ngoan, không tệ!" Nhìn như lười biếng nhưng đôi tay đã nắm
tài liệu thu mua vào trong tay, vừa muốn ký tên. . . . . .
Trình
Thất nghiêng người nằm sấp thân thể, đè lại bàn tay muốn viết xuống:
"Xem ra Lạc Nhị gia khôi phục không tệ, như vậy đêm đó đối với anh không hề tạo thành uy hiếp quá lớn làm cho tôi có chút không cam lòng!"
"Cô đùa bỡn tôi?" Người đàn ôn