Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Đại Ca Xã Hội Đen “Cầm Thú Tinh Khiết”

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326624

Bình chọn: 8.00/10/662 lượt.

, tình yêu này thật đáng giá như thế chăng? Quá buồn cười, quá buồn cười, cũng được, đời sau đi lối khác là được.

Sau một lúc, Biệt thự nhà họ La lần nữa lọt vào yên tĩnh, ngoại trừ mùi máu tanh nồng nặc, nơi này giống như mới vừa rồi chưa từng xảy ra việc gì.

“Đại ca, một ngọn lửa thiêu hay.......?”

Nỗi hận trong mắt Lạc Viêm Hành vẫn không tiêu tán, đầu ngón tay đều là cảm giác lạnh lẽo cô gái truyền cho anh, khoảng khắc đó anh thật sự cho rằng cô sắp chết, chuyện như vậy anh không hy vọng xảy ra lần nữa: “Không cần, rút lui đi!” Răn đe, anh thật muốn xem sau này còn ai dám tới trêu chọc.

Bạch Diệp Thành nhún vai, kéo một người anh em nói: “Truyền việc này ra ngoài, nói là lời đồn đãi, cũng đừng cho rằng chúng ta làm!”

Ba giờ sáng, ở bên trong hành lang bệnh viện tư nhân Long Hổ Hội, vô số người ngã trái, ngã phải, ngồi nằm mặt đất, giống như chỉ có như vậy mới có thể bảo vệ an toàn cho bệnh nhân, Lạc Viêm Hành lặng lẽ đi xuyên qua đám người, rất sợ làm mọi người tỉnh giấc, không ngờ người của Phi Vân Bang trung nghĩa như thế, ngay cả ông già làm vườn cũng không chịu rời đi.

"Đại ca!"

"Hư!" Người đàn ông nâng lên ngón trỏ gát trên môi, gót chân nhanh chóng đi vào phòng làm việc của A Nam: "Thế nào?"

A Nam kỳ quái nhìn ánh mắt của người đàn ông, Hàn Dục nói anh không nhìn thấy, bất chợt nhìn, quả thật không có gì đáng nghi, cẩn thận chu đáo, nhưng vẫn có khác nho nhỏ so với người bình thường, câu đố nằm ở cặp mắt kính, dĩ nhiên, những thứ này không phải là chuyện anh ta trông nom, đại ca có nhìn thấy hay không cũng không liên quan đến anh ta, có một số việc biết được quá nhiều, đối với ai cũng không tốt.

"Là như vậy, thân thể chị dâu khôi phục rất tốt, ý niệm cầu sinh của cô ấy rất mãnh liệt, nhưng thai nhi này hình như cũng rất ương ngạnh, có thể. . . . . ." Cố làm ra vẻ khổ sở gãi gãi cái ót, thấy người đàn ông trợn mắt kinh ngạc liền nói tiếp: "Không sao, tôi đang lật xem ghi chép ca bệnh sư phụ đã xử lý trước kia, nhớ đã từng có cô gái mang thai bị thương nghiêm trọng, cuối cùng mẹ tròn con vuông, tôi sẽ tận lực tìm ra phương án giải quyết!"

Lạc Viêm Hành vốn đau lòng quá độ, trong như tro tàn, thoáng chốc vô cùng vui mừng hỏi "Cậu nói là. . . . . . Đứa bé vẫn còn ?"

"Ừm, về phần có thể giữ được hay không. . . . . . Tôi sẽ cố gắng!" Chân thành tha thiết giơ tay thề.

Lồng ngực người đàn ông phập phồng càng lúc càng kịch liệt, sau đó nắm thủ hạ dặn dò: "Không cần biết dùng phương pháp gì, nhất định phải bảo vệ nó, A Nam, tôi tin cậu !" Con anh vẫn còn, con anh vẫn còn, chưa bao giờ phấn chấn như vậy, khích lệ nói: "Cậu nhất định làm được, nếu đúng như lời cậu nói, nhất định sẽ có thưởng lớn!"

A Nam cười híp mắt, gật đầu nói: "Thật ra tôi không có gì tâm nguyện, chỉ hi vọng trở thành bác sĩ hàng đầu của Long Hổ Hội, có bệnh viện độc lập!"

"Cậu gánh vác nổi!" Lạc Viêm Hành vỗ vỗ bả vai thuộc hạ, xem như cậu ta không đề cập tới, có thể kéo Trình Thất từ Quỷ Môn Quan trở về, cũng phải cất nhắc thật tốt, hôm nay còn giúp anh giữ được con trai, ơn lớn như thế, suốt đời khó quên, thật giống như cải tử hoàn sinh, mọi người đều nói phụ nữ mất máu quá nhiều, đứa bé không có hy vọng, lúc này đã không biết nên bày tỏ cảm xúc như thế nào, thưởng thức nói: "Bác sĩ hàng đầu, hoàn toàn xứng đáng! Cám ơn cậu!”

Đưa mắt nhìn đi người đàn ông, A Nam sờ sờ cằm, từ lần trước sau khi giúp Khâu Hạo Vũ làm chuyện kia, đã thật lâu đại ca không có coi trọng anh, con người chỉ cần có một nghề thành thạo, tự nhiên sẽ không bị mai một.

Trình Thất nằm mơ rất lâu, rất lâu, trong cơn mơ có người mẹ chưa từng gặp mặt, có cha, còn có đứa con trai bỏ lỡ, sắp rơi vào địa ngục thì Lạc Viêm Hành nắm thật chặt tay của cô kéo ra khỏi diêm vương điện, chịu đựng nỗi khổ tháo xương xé da, đến hiện tại cũng giống như đặt mình trong bụi gai, từng động tác nhỏ cũng có thể mang đến đau đớn lớn lao.

Một bàn tay ấm áp đang vuốt trên trán trấn an làm cho cô gái dần dần bình tĩnh, mí mắt từng chút từng chút hé mở, người đàn ông thật giống như không hề nhận ra được, cũng gỡ xuống máy trợ thính và mắt kính, một tay đang vuốt tóc của cô, một tay sờ quyển sách không có chữ, tập trung tinh thần, đột nhiên cảm thấy tất cả tổn thương đều đáng giá, có thể đổi lấy thương yêu, quan tâm, lo lắng của người đàn ông có một không hai.

Tầm mắt rơi vào một cái vali ở cuối giường, một cô gái xa lạ, một tay đang chống đỡ cằm, hai chân bắt chéo chìm vào giấc ngủ, áo khoác đen mềm mại che lại khuôn mặt nhỏ nhắn hé mở, âu phục kẻ sọc màu đen, đồng hồ giá trị xa xỉ, cùng tư thế ngủ ưu nhã cao quý, đây chính là Mạc Băng, chị của cô sao?

Quả thật, so với mình có lẽ đối phương đã quen che đậy kín kẽ hơn nhiều, ngay cả ngủ cũng chú trọng như vậy, hấp dẫn, khoan hãy nói, đúng thật là cùng một khuôn khắc ra, nhưng quá đáng tiếc là bản thân cô vĩnh viễn không làm được nghiêm chỉnh như vậy, dường như lúc ngủ, trên mặt cũng viết ‘người lạ chớ vào, giết không tha!’

Lại nhìn về phía mấy cô gái trên ghế sa lon dài nơi xa, Ma Tử và Salsa cùng Tiểu Lan, khác nhau một t


Pair of Vintage Old School Fru