Old school Swatch Watches
Đại Hiệp Dữ Thần Y

Đại Hiệp Dữ Thần Y

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323230

Bình chọn: 9.5.00/10/323 lượt.

i ôm nhau hôn nồng nhiệt.

Lúc này sắc trời cũng dần dần tối, nhưng trên lôi đài vẫn là rất sáng, nguyên lai bốn phía thả khỏa dạ minh châu, bốn phía cũng đều thắp sáng lên đèn lồng màu đỏ, có thể thấy được Thiết minh chủ danh tác (tác phẩm danh giá) , tất cả mọi người nhìn xem tán thưởng không thôi.

Tiếp theo có lên thêm mấy người nữa, đều bình thường, cũng có chút cô nương tuổi trẻ cùng tiểu tử, đều hoan hỉ vui mừng ngồi xuống “tân nhân tịch”. Nhìn phu phụ Thiết minh chủ mỉm cười gật đầu không thôi.

Trong lúc đó Tiêu Vô Cực lại đi ra ngoài mua đồ ăn vài lần , chỉ thấy chung quanh hai người qua vỏ trái cây cùng túi giấy đã muốn chất lên thành hai hòn núi nhỏ, còn có người bốn phía xung quanh, vài người chung quanh đều nhịn không được mắng “Trư a! Ăn nhiều như vậy! Giống như quỷ đầu thai!” Nhưng biết được Tiêu Vô Cực nội lực thâm hậu, đều biết người này công lực cũng không bình thường, cũng không dám trêu chọc bọn họ, chỉ có thể ở trong lòng âm thầm mắng.

Không bao lâu sau, trăng đã lên giữa trời, Thiết minh chủ nhìn thấy thời gian không sai biệt lắm , liền hướng Thiết Oánh Oánh gật gật đầu, Thiết Oánh Oánh lập tức hiểu ý. Chậm rãi đi đến giữa đài, trên nền dạ minh châu, một thân được ánh trăng chiếu vào làm cho Thiết Oánh Oánh có một vẻ đẹp diễm lệ vô cùng, giống như một trái đào chín mọng.

Tất cả mọi người nín thở nhìn, biết được tiết mục đêm nay thật sự bây giờ mới bắt đầu –

Chỉ thấy Thiết Oánh Oánh thân thể tuyệt đẹp vái chào nói:“Các vị anh hùng, tiểu muội ta gọi là Thiết Oánh Oánh, năm nay mười tám, chưa hôn phối, mượn cơ hội đêm nay cũng muốn tìm một vị hôn phu như ý , thỉnh chỉ giáo.” Nói xong hướng mắt nhìn Lãnh Đường Phàm bên này, thẹn thùng cúi đầu.

Mọi người thấy vậy cũng không dám thở mạnh.

Tuy rằng mọi người đều rục rịch, nhưng là không ai lên đài. Có người tự biết không xứng với nữ nhi của Thiết minh chủ, tuy rằng trong lòng muốn, nhưng không muốn bước lên đài cho mọi người nhục mạ. Còn có ít nhiều người động lòng, tâm dương (ngứa ngáy) khó nhịn, nhưng ngại cho Lãnh minh chủ, chậm chạp không dám lên đài, đều muốn chờ có người nào lên trước, sẽ đem hắn đánh bại, cố trước bình tĩnh xem biến.

Thiết Oánh Oánh đợi thật lâu cũng không thấy ai lên đài, không khỏi cũng có chút nôn nóng.

Thiết minh chủ khụ khụ, đang chuẩn bị mở miệng nói vài câu.

Đã thấy Thiết Oánh Oánh bỗng nhiên ngẩng đầu, hướng tới Lãnh Đường Phàm lớn tiếng nói:“Nếu không người chỉ giáo, kia không biết các vị anh hùng có hay không để cho tiểu muội ta điểm danh khiêu chiến?”

Đang ngồi đều là giang hồ nữ nhân, khí khái thẳng thắn, nên cũng không cảm thấy có vấn đề gì. Vì thế đều khen “Thật sự là không thua gì đáng mày râu”“Thiết minh chủ chi nữ quả nhiên thẳng thắn đáng yêu” gì đó, liên tục khen không ngớt.[ đây là đãi ngộ khác biệt giữa mỹ nữ cùng sửu nữ a!'>, ai cũng hồi hộp khẩn trương chờ xem mình có phải là người được chỉ hay không.

Tiêu Vô Cực đột nhiên dâng lên một cỗ dự cảm bất hảo.

Quả nhiên –

Chỉ nghe Thiết Oánh Oánh lớn tiếng nói:“Như vậy…… Ta nghĩ thỉnh vị kia Lãnh Đường Phàm, Lãnh công tử!” Nói xong đưa đưa ngón tay ngọc nhỏ dài hướng Lãnh Đường Phàm đang ăn bánh bao chỉ chỉ.

Lãnh Đường Phàm cũng mặc kệ, không thèm để ý, tiếp tục chiến đấu hăng hái.

Tất cả mọi người nhìn theo ngón tay nàng, lại không thấy có ai đứng ra, người lại rất nhiều, nàng cứ chỉ như vậy cũng không biết rõ là người nào, huống hồ mọi người cũng chưa từng nghe qua cái tên Lãnh Đường Phàm, vì thế đều nói:“Thiết cô nương là chỉ vị ấy?”

Thiết Oánh Oánh thấy người đã bị nàng điểm danh, Lãnh Đường Phàm cũng không đứng ra, tự nhiên thấy khó chịu, vì thế cả giận:“Cái người đang ăn bánh bao — nga không, là người đang ăn thạch lựu hoa tô, Lãnh Đường Phàm, Lãnh công tử!” Nguyên lai nàng mới nói được một nửa Lãnh Đường Phàm đã đem bánh bao hoàn toàn nuốt vào bụng lại ăn tiếp thạch lựu hoa tô Tiêu Vô Cực đưa qua.

Tiêu Vô Cực nghiến răng nghiến lợi căm tức nhìn Thiết Oánh Oánh, hắn ngại cho mặt mũi Thiết minh chủ, cũng không ở chỗ này phát tiết, làm cho nữ tử kia khó xử, chỉ có thể cố nén lửa giận.

Mọi người thế mới biết nàng chỉ người nào, đều nhìn về phía Lãnh Đường Phàm bình thường vô cùng, không dám lớn tiếng, chỉ có thể cùng nhau nhỏ giọng nghị luận :

“Con mẹ nó, tiểu tử này có chỗ nào tốt?”

“làm bộ làm tịch, tác phong nhìn thấy thật đáng ghê tởm!”

“Ta thao, tiểu tử thúi toàn thân không mấy lượng thịt, Thiết đại tiểu thư cũng thích?”

“……”

Mọi người bốn phía đều nói nhỏ:

“Thao! Ăn từ nay đến giờ, mẹ nó toàn bộ đủ cho dân chạy nạn!”

“Đúng vậy đúng vậy, tính tình như vậy còn muốn trèo cao Thiết đại tiểu thư?!”

“Mụ nội nó , cóc mà đòi ăn thịt thiên nga!”

“Chính là chính là……”

“……”

Lời lẽ càng nói càng quá mức, cái gì “Gầy tong không cơ bắp , vừa thấy chỉ biết mẹ nó là bệnh liệt dương!”“Chính là, tính phúc Thiết đại tiểu thư liền như vậy làm hỏng!” cùng với những lời nói hạ lưu, đều nói ra khỏi miệng, nói xong còn ha ha cười.

Tiêu Vô Cực càng nghe càng nóng, rất muốn xả hạ mặt nạ Lãnh Đường Phàm để cho mọi người xem là ai không xứng