Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Đại Hoàn Dư - Cho Ta Khuynh Thất Giang San

Đại Hoàn Dư - Cho Ta Khuynh Thất Giang San

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216440

Bình chọn: 7.5.00/10/1644 lượt.

ả hiền vương cao cao tại thượng cũng chỉ như vậy. Ta chẳng làm gì cả cũng đã đủ khiến ngươi mê loạn mất đi tự chủ. Thật đáng buồn! Thiên chi kiêu tử thì sao chứ? Còn không phải là một kẻ thuần phục ở dưới gấu váy của ta sao?”

Lời nói vừa dứt, khóe môi của nàng cũng nhếch lên đầy châm chọc, ánh mắt nhìn hắn cũng tràn ngập sự khinh bỉ.

“Lá gan của ngươi quả thực rất lớn, dám nói bản vương như vậy?” Hách Liên Ngự Thuấn quả nhiên dừng mọi hành động lại, từ trên cao nhìn xuống nàng, Khóe môi Sở Lăng Thường mặc dù đang nhếch lên đầy châm chọc nhưng trong mi mắt nàng đã bắt đầu ánh lên màn lệ.”

“Dù sao ở trong tay ngươi ta cũng chẳng sống được bao lâu, có gì không thể nói chứ? Chỉ là không nghĩ tới, thì ra Tả hiền vương cũng chỉ là kẻ háo sắc mà thôi, khó trách lại chiến bại nơi sa trường. Thuộc hạ của ngươi phơi xương trắng nơi sa trường, còn ngươi lại có tâm tư ở trên người địch nhân phong lưu khoái hoạt, thật sự khiến ta được mở rộng tầm mắt.” Vì để bảo vệ sự trong sạch, nàng chỉ có thể ra hạ sách này. Hắn là một nam nhân cao ngạo, nàng tình nguyện để hắn một đao giết chết mình còn hơn là bị lăng nhục thế này.

“Sở Lăng Thường, ngươi chán sống rồi có phải không?” Quả nhiên, ánh mắt của Hách Liên Ngự Thuấn dâng lên một tia lạnh lẽo, sắc mặt vốn bình tĩnh cũng trở nên xanh mét, bàn tay to hung hăng bóp chặt cổ nàng khiến nàng đau đến nỗi thiếu chút nữa không hít thở nổi.

Quá tốt rồi, đây mới là bộ mặt thật của hắn. Nét cười lạnh trong mắt nàng càng lúc càng trở nên nồng đậm, vẫn không nhúc nhích mặc cho hắn hung hăng túm lấy mình, khẽ nói, “Ngươi có bản lĩnh thì giết ta đi!”

Bầu không khí vốn đầy sự ám muội nhanh chóng bị một hồi lãnh khí cùng máu tanh và dữ tợn lấn át không cách nào thay thế.

Ánh mắt Hách Liên Ngự Thuấn không ngừng bắn ra những tia âm u lạnh lẽo tàn khốc tựa sói dữ, nắm tay vẫn chống ở một bên cạnh gương mặt nàng cũng siết lại đến nỗi khớp xương kêu răng rắc. Còn Sở Lăng Thường thì hoàn toàn ngược lại, nàng bình tĩnh nhìn thẳng hắn, giờ khắc này bộ dạng nàng cực kỳ thánh khiết tựa Thiên Sơn thánh nữ.

Một lúc lâu sau…

“Sở Lăng Thường, ngươi đang ước hiện giờ bản vương sẽ lập tức giết ngươi có phải không? Đáng tiếc, bản vương còn chưa muốn để ngươi chết sớm như vậy.” Hắn bất ngờ nắm lấy tay nàng, ý cười ôn hòa dâng lên trong mắt xua tan lãnh khí lúc trước, thanh âm nhẹ nhàng cũng theo đôi môi mỏng thốt ra…

“Bản vương sẽ giữ ngươi ở bên mình, để cho ngươi…sống không bằng chết!”

“Ta tuyệt đối sẽ không để ngươi được như ý!” Sở Lăng Thường cũng không phải mẫu người nhẫn nhục cam chịu, nàng tuyệt đối sẽ không trơ mắt nhìn hắn ức hiếp mình.

“Vậy bản vương sẽ chờ xem thế nào!” Nụ cười trên môi Hách Liên Ngự Thuấn càng trở nên đậm hơn, nét âm ngoan trong mắt cũng tăng thêm vài phần, ngón tay thon dài chậm rãi mơn man trên má nàng, sau đó từ từ dời xuống phần xương quai xanh tinh tế, “Ngươi yên tâm, bản vương nhất định sẽ khiến cho cuộc sống của ngươi sau này muôn màu muôn vẻ, khiến ngươi đau đến mức không thể chịu đựng nổi, phải quỳ xuống cầu xin bản vương tha thứ!”

Những lời lạnh lùng của hắn tựa như hàng vạn mũi dao nhọn xuyên thấu vào lòng Sở Lăng Thường.

Sở Lăng Thường vẫn lạnh lùng nhìn hắn như trước, mà hắn cũng dùng ánh mắt tựa ma quỷ nhìn lại nàng, bình thản đối mặt với ánh mắt quật cường của nàng.

Hai người họ vẫn duy trì ánh mắt như vậy cho đến khi…

“Vương gia, đồ ăn của Sở cô nương đã chuẩn bị xong cả rồi!” Thanh âm của Hổ Mạc vang lên từ bên ngoài trướng.

Sở Lăng Thường cực kỳ kinh hãi, không đợi Hách Liên Ngự Thuấn mở miệng đã vội vơ lấy áo lót, lại cuống quít túm lấy trường bào khoác lên người. Nàng biết đây là trường bào của hắn thông qua mùi xạ hương đặc trưng còn vương vấn trên đó, nhưng lúc này nàng đã không còn sự lựa chọn nào khác nữa.

Hổ Mạc chả biết có rình bên ngoài nghe lén hay không mà cứ xuất hiện đúng lúc căng thẳng thế không biết. Chỉ tội nghiệp anh vương gia, đang cao hứng thì bị nàng ý dội cho gáo nước lạnh. Hách Liên Ngự Thuấn vẫn lẳng lặng ngồi nhìn Sở Lăng Thường. Hắn cũng không hề giống như trong tưởng tượng của nàng, biến thái truyền lệnh cho Hổ Mạc bước vào bên trong trướng. Đợi khi Sở Lăng Thường mặc đồ chỉnh tề lại xong, hắn mới cất giọng trầm trầm ra lệnh, “Đem vào đi!”

Hổ Mạc tuân lệnh vén màn trướng bước vào, lại thấy trường bào mà Sở Lăng Thường đang khoác trên người thì cảm thấy hơi kinh ngạc nhưng rất nhanh liền khôi phục lại sự bình thản, đem một phần thịt nướng cùng mấy món ăn thôn dã bày lên.

Lúc đang chuẩn bị đồ ăn, Hổ Mạc còn nghĩ là Sở Lăng Thường đã chết rồi. Lúc vương gia đem nàng ôm vào doanh trướng, sắc mặt nàng trông cực kỳ không ổn, lúc nằm ở trên giường bộ dạng cũng hệt như người đang hấp hối. Nghĩ lại những gì nàng đã phải chịu đựng thì đầu tiên là bị trói chặt trên lưng ngựa không ăn không uống, tiếp đó lại bị vương gia hạ lệnh treo lên cao, cuối cùng thì bị đám thuộc hạ dìm xuống suối - những hình phạt đó cho dù là nam nhân cũng không chịu nổi, huống hồ một nữ tử yếu ớt như nàng.

Nhưng hiện giờ thấy nàng đã tỉnh táo lại, tuy