à, vậy thái tử kia sẽ đăng cơ trở thành tân đế, vậy nữ nhân trước mắt bà ta không phải sẽ thành thái hậu hay sao?
Không được, Bạc hoàng hậu nhất định phải nghĩ cách bảo vệ vị trí của mình, tuyệt đối không để cho kẻ khác có cơ hội mơ tưởng, nếu không kết cục của bà ta sẽ rất thảm…
Dùng thái độ thản nhiên nhìn thẳng về phía Lật phi với dung mạo được trang điểm kỹ càng khiến gương mặt càng thêm ngời sáng, ngay cả sự đắc ý của bà ta cũng được Bạc hoàng hậu thu hết vào trong tầm mắt. Cố gắng nén xuống sự khó chịu trong lòng, Bạc hoàng hậu lại nhếch môi nở nụ cười lạnh lẽo…
“Muội muội cũng đừng nên đắc ý sớm như vậy. Làm tỷ tỷ như ta đây không ngại khuyên muội một câu, đừng có vọng tưởng trèo cao như vậy. Hoàng tử ở Hán cung này không phải chỉ có một mình Lưu Vinh. Tạm không nói đến mấy phi tần, mỹ nhân đã sinh con trai cho hoàng thượng, chỉ nói ngay người bình thường vẫn luôn hờ hững với mọi chuyện như Vương phu nhân kia, con trai bà ta cũng không còn nhỏ nữa rồi.” Thấy nụ cười trên môi Lật phi cứng lại, oán khí tích tụ trong lòng hoàng hậu mới giảm bớt đôi chút, ánh mắt nhìn về phía Lật phi lại có thêm vài phần châm biếm, “Thập hoàng tử Lưu Triệt cả ta và muội đều đã gặp rồi. Tuổi còn nhỏ mà đã thông minh lanh lợi, bản cung có thể nhận thấy hoàng thượng cực kỳ thích nó. Muội muội, thế gian này không có chuyện gì tuyệt đối, cho nên đừng để cố gắng của mình bị hỏng mất.”
Nói xong, bà ta che miệng cười rồi xoay người bỏ đi.
Tuy bà ta là hoàng hậu nhưng Lật phi lại là người được Cảnh Đế sủng ái nhất, cho nên ngoài việc có thể dùng lời lẽ để châm chọc khiến bà ta nhụt chí thì Bạc hoàng hậu cũng không dám hành động gì thêm.
“Cô…” Lật phi bị mấy lời vừa rồi làm cho giận đến nỗi toàn thân run rẩy, hung hăng giậm chân thình thịch, trong đôi mắt cũng bắn ra những tia âm u độc địa. Không được, bà ta phải tìm gặp Sở Lăng Thường để hỏi cho rõ ràng. Lời của hoàng hậu cũng không phải không có lý, Lưu Triệt kia tuy tuổi còn nhỏ nhưng thực sự được hoàng thượng yêu thích, Vương phu nhân kia thực sự không thể không đề phòng.
***
Đêm xuống, cả Trường Lạc cung như được bao phủ bởi ánh trăng.
Bên trong điện mặc dù cực kỳ yên tĩnh nhưng cũng không tránh khỏi không khí có chút nghiêm trọng. Mùi đàn hương thoang thoảng cũng nhẹ nhàng lan tỏa khắp không gian.
Đậu thái hậu ngồi ngay ngắn trên trường kỷ, dưới ánh nến hai bên chiếu vào khiến mái tóc được búi tỉ mỉ của bà hơi lộ chút hoa râm, nhìn về phía Sở Lăng Thường đang lẳng lặng đứng ở phía xa, đôi mắt có chút tiều tụy.
“Xem mấy tấu chương trước mặt ai gia đi!” Đậu thái hậu lấy một cuộn thẻ tre trên bàn chậm rãi mở ra, nhìn hàng chữ dày đặc được viết trên đó hệt như những lưỡi dao nhỏ muốn lấy mạng người khiến bà hơi nhíu mày, “Đều là của các đại thần buộc tội ngươi. Bề ngoài họ nói thẳng ngươi làm hoàng thượng hôn mê bất tỉnh, nhưng cũng là âm thầm chỉ trích ai gia đã dung túng.” Nói xong, Đậu thái hậu khép tấu chương lại, thở dài một tiếng.
Sở Lăng Thường ngẩng đầu lên, dưới ánh nến lung linh phản chiếu, gương mặt nàng có chút biến đổi, như dòng nước nhẹ nhàng chảy trong khe núi. Nàng sao lại không hiểu hàm nghĩa tiếng thở dài của thái hậu chứ? Bà dù sao cũng là nữ nhân, cho dù có là một thái hậu cao cao tại thượng, thì cũng chỉ là nữ nhân mà thôi. Cả Hán cung lớn thế này là thiên hạ của nam nhân, mà một nữ nhân như bà chẳng những phải trấn an chốn hậu cung, còn phải đem hết cả tâm tư của mình đặt ở giang sơn xã tắc mà tiên đế đã dốc bao tâm huyết. Một nữ nhân có thể chịu được bao nhiêu áp lực đây? Là một nữ nhân, quả thực bà đã gánh vác quá nhiều.
Trong thế giới của nam nhân, sao có thể dễ dàng chấp nhận việc quyền lực bị nữ nhân phân chia chứ? Nàng vì hoàng thượng chẩn trị chỉ là chuyện nhỏ, nhưng nếu lỡ xảy ra chuyện gì thì không những nàng gặp nguy hiểm mà ngay thái hậu cũng trở thành cái đích để người ta chỉ trích, bị các đại thần lên án, sao nàng lại không hiểu chứ?
Trầm mặc một lúc lâu, Sở Lăng Thường mới nhẹ nhàng lên tiếng, “Xin thái hậu yên tâm, sáng mai hoàng thượng nhất định sẽ tỉnh lại.”
“Ai gia chưa từng nghi ngờ y thuật của ngươi. Nếu hoàng thượng có thể tin ngươi, sao ai gia lại không thể tin ngươi chứ?” Đậu thái hậu chậm rãi lên tiếng, thanh âm vẫn rất rõ ràng, có lực, “Chỉ là trong cung này có quá nhiều quy tắc, có những lúc, cho dù bản thân ở địa vị cao thế nào cũng có chuyện không thể tự quyết được.”
“Thái hậu đã lo quá rồi. Các đại thần cũng chỉ là lo lắng đối với y thuật của Lăng Thường mà thôi. Bọn họ một lòng vì hoàng thượng như vậy thực sự là phúc lớn của Đại Hán.” Thanh âm của nàng cũng trở nên nhu hòa. Đúng như sư huynh đã từng nói với nàng, con người sống trên đời dù địa vị cao thấp thế nào cũng không tránh khỏi những nỗi lo lắng muôn thuở. Trong cung thực ra không phân biệt người tốt hay kẻ xấu, chỉ phân biệt ở phương thức duy trì lợi ích mà thôi.
Thái hậu nghe xong lời nàng, lắc đầu cười, nhìn về phía cung nữ vẫn hầu hạ bên người, “Xuân Đào, các đại thần sao rồi?”
Xuân Đào cung kính bẩm báo lại, “Bẩm thái hậu, nô tỳ đã tìm hiểu được mấ
