ân còn bón phân, nên các người năm nay phải hăng hái, không được thua kém nhá! Phải nở
nhiều nhất, đẹp nhất!”
Lá cây uyên ương đằng khẽ rung rung trong gió, dường như đáp lại thỉnh cầu của tôi.
“Đợi đến lúc các ngươi nở đẹp nhất, ta sẽ dẫn Cửu gia đến ngắm.” Tôi nhẹ
nhàng hôn vào một chiếc lá mới mọc, “Các ngươi phải cố gắng, ta cũng sẽ
cố gắng!”
Khi tôi vào đến Trúc Quán, chỉ nhìn thấy Thiên Chiếu
đang ngồi ghi chép gì đó bên bàn. Tôi vô cùng ngạc nhiên chỉ chỉ vào
chiếc xe lăn trống không trong vườn nhà hỏi: “Cửu gia đâu? Ra ngoài rồi
à?”
Thiên Chiếu cườu nói: “Đi Lan Phòng thăm ông nội của Tiểu Phong rồi.”
Tôi gật đầu, nhìn chiếc xe lăn, vẫn có chút băn khoăn khó hiểu.
Thiêu Chiếu, đặt bút xuống, đi đến bên cạnh tôi, nhìn xe lăn nói: “Một chân
của Cửu gia hoàn toàn không có sức đứng, chân còn lại thì vẫn đứng vững
được, dựa vào nạng tuy nói là không đi được xa, nhưng hàng ngày vận động thêm một chút, thân thể cũng khỏe hơn so với chỉ ngồi xe lăn.”
Tôi “ừ” một tiếng, Thiên Chiếu trầm mặc một hồi, nói tiếp: “Lúc bé, Cửu gia tuy đi lại không tiện, nhưng rất thích vận động, hễ thấy cái gì mới mẻ
đều tò mò hiếu kỳ, luôn thích đi chơi cùng bọn ta, nhưng bọn ta lúc ấy
không hiểu chuyện, cứ cảm thấy dẫn theo hắn làm gì cũng bất tiện, làm gì cũng phải đợi hắn, cho nên ngoài mặt dù không dám làm trái ý hắn, nhưng sau lưng lại luôn tìm cách làm sao bỏ mặc được hắn, đến mức ai đề ra
được chủ ý cao siêu nhất sẽ rất đắc ý, ta chính là đứa tưởng mình là
người thông minh nhất ấy. Dần dà Cửu gia cũng hiểu ý đồ của bọn ta,
người bắt đầu trở nên trầm tư, bắt đầu bỏ ra rất nhiều thời gian đọc
sách trong thư phòng, vì chỉ có những người bạn im lặng này mới không
chán ghét hắn. Có một lần Cửu gia giấu Lão thái gia tự mình chống nạng
ra ngoài, đến tối mịt vẫn chưa quay về, Lão thái gia nôn nóng đến mức
bọn ta đứa nào cũng bị mắng thậm tệ, bị phạt quỳ ở trên nền đá. Về sau
lúc Cửu gia quay về, y phục trên người rách tả tơi, mặt mày bầm tím,
trên đầu trên tay đều chảy máu. Hỏi hắn xảy ra chuyện gì, hắn một câu
cũng không nói, chỉ bảo là bản thân không cẩn thận, cầu xin Lão thái gia cho bọn ta đứng dậy.”
Thiên Chiếu nhìn chiếc xe lăn chằm chằm,
thở dài nặng nề, tôi im lặng không nói gì, cảm thấy lòng chau xót đủ
loại cảm xúc quay cuồng trong tim.
“Lần ấy bọn ta cảm thấy thật
sự hổ thẹn áy náy, đại ca đi hỏi tất cả các ngõ ngách ngang dọc khắp
thành Trường An mới tra ra được nguyên do. Hóa ra Cửu gia xem được luận
thuyết ‘Mặc Tử’ về việc chế tạo binh khí, nên đã lên đường đi tìm thợ
rèn, mấy đứa trẻ con bướng bỉnh không hiểu chuyện giống bọn ta cứ đi
theo sau Cửu gia hát ‘một chiếc nạng, ba cái chân, quay rồi quay, bước
rồi bước, người ta đi được một bước thì hắn đi được mười bước tìm nàng
dâu nào bị méo mồm’. Vừa hát vừa bắt chước cách đi lại của Cửu gia, làm
cho đám người xung quanh cười rộ lên. Cửu gia và bọn chúng đánh nhau một trận lớn, dĩ nhiên là Cửu gia thua thiệt, bị bọn chúng đánh cho chảy
máu. Đại ca tức giận đến nỗi lại cùng bọn đấy đánh nhau một trận. Từ đó
về sau, bọn ta luôn muốn dẫn Cửu gia ra ngoài chơi cùng, nhưng Cửu gia
không bao giờ dùng nạng trước mặt người khác nữa.”
Bấy giờ tôi
mới hiểu vì sao chiếc nạng lại được đặt ở một góc thư phòng, cũng hiểu
vì sao tuy bị đặt ở đấy nhưng một chút bụi bặm cũng không có. Cửu gia là thầy thuốc, tự nhiên sẽ hiểu lợi ích của việc vận động đối với cơ thể,
nhưng bài ca dao và sự chế giễu của đám người vô tình kia ắt đã khiến
Cửu gia chỉ có thể chống nạng khi không có mặt ai.
Thiên Chiếu nghiêng đầu nhìn tôi hỏi: “Ngươi có oán trách bọn ta không?”
“Có một chút! Nhưng mà bản thân Cửu gia còn không tính toán, ta cũng chẳng
thể làm gì, nếu không….” Tôi “hừ” một tiếng, vung vung nắm đấm.
Thiên Chiếu cười nói: “Ngọc nhi, tính cách của ngươi đúng là chỉ ghi nhớ và
tin tưởng vào cân đòn trong lòng mình, những cái khác đúng đúng sai sai
ra sao cũng không quan tâm.”
Tôi hơi hếch cằm lên hỏi: “Ta chỉ
muốn mình sống cho thật tốt, người mình quan tâm cũng sống thật tốt,
những người khác ta sẽ không vô duyên vô cớ mà làm tổn thương, chẳng lẽ
như thế là sai sao?”
Thiên Chiếu vội nói: “Không sai, không sai!
Ngươi đừng hiểu lầm lời ta nói. Ba huynh đệ ta cảm kích ngươi còn không
được ấy chứ! Cửu gia đi Thanh Viên một chuyến, lúc quay về đột nhiên lại dùng nạng mà không kiêng dè người ngoài nữa. Ngươi không biết đâu, đến
người điềm tĩnh như nhị ca khi nhìn thấy Cửu gia chống nạng trước mặt
bọn ta, mắt cũng hơi đỏ lên. Nỗi khổ của Cửu gia bao nhiêu năm, là tảng
đá lớn trong lòng bọn ta, cuối cùng cũng nhờ ngươi mà hóa giải được.”
Mặt nóng bừng, tôi cúi đầu nhìn mặt đất, thấp giọng trách mắng: “Tần Lực
được đấy, nhìn thì hiền lành nhút nhát, nhưng mồm mép lại chẳng kín đáo
tí nào.”
Thiên Chiếu phá lên cười: “Hắn không chỉ không kín miệng đâu! Ngươi mà nhìn thấy bộ dạng hắn bắt chước ngươi ngơ ngẩn trìu mến
ngắm nhìn Cửu gia, thì sẽ biết chưa gọi hắn đến làm ở phường hát của
ngươi quả là lãng phí! Mấy người bọn ta lúc ấy vui đế
