XtGem Forum catalog
Đại Nhân Sợ Hãi

Đại Nhân Sợ Hãi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322622

Bình chọn: 9.00/10/262 lượt.

lắm, nhiều quan sai như vậy đi điều tra, thể nào cũng có nghi ngò, nàng cũng cảm giác không an toàn, mà Đạo lang cũng đã nói qua ngày nàng phải rời khỏi Hạng phủ. Nàng đi dọc theo hành lang, đến chỗ gấp khúc, nghe hạ nhân đang quét rác thầm thì nói chuyện:

" Nghe lão Triệu bên sài phòng nói, Ôn sư gia muốn điều tra rõ, tại sao thích khách có thể trà trộn vào phủ chúng ta?"

Tên còn lại hỏi:“Tìm được cái gì không?"

" Bọn họ vẫn đang tìm, tám phần là không có.”

Quan Minh Nguyệt đương nhiên hiểu được, thích khách trong miệng họ chính là chỉ nàng.

Nàng không lo lắng, bởi vì hắn đã nói với tổng quản, chỉ cần nàng muốn về nhà, thì đến quản sự lĩnh bạc, rồi giả bộ như muốn về nhà đưa mẫu thân đi đại phu, cho dù là gác cổng Sâm Nghiêm, nàng cũng có thể thoát ra khỏi Hạng phủ, an toàn thoát thân. Trong phủ, rất nhiều quan sai được phân bố khắp nơi nhưng hai bên đường không có ai cản nàng, khiến cho Minh Nguyệt mừng thầm, nghĩ rằng chỉ cần ra khỏi đại môn thì sẽ không còn chuyện gì nữa.

Muốn bắt nàng? Hừ, mặc cho bọn hắn tìm hết cả phủ, thậm chí lục tung cả thành cũng không thể tìm ra Quan Minh Nguyệt nàng.

“An Thẩm, An Thẩm.”

Chưa tới cửa, phía sau có người gọi nàng, xoay người nhìn lại là một hạ nhân trong phủ.

“May mắn tới kịp, nhanh đi cùng ta.” Hạ nhân nắm tay nàng lôi nàng trở về .

" A..khoan nha. ngươi đưa ta đi đâu?"

“Tổng quản tìm ngươi.”

Không tìm lúc nào, lại nhằm lúc nàng đang bỏ trốn thì lại tìm, đáng giận mà!

Nàng mặc dù không muốn, nhưng không có biện pháp, dù sao hiện giờ thân phận của nàng vẫn là An Thẩm.

Hạ nhân lôi nàng đến nhắm thẳng hậu viện, qua mấy chỗ gấp khúc, lại qua cổng vòm, qua khỏi hoa viên, cuối cùng mới tối nội viện.

Tổng quản thấy nàng đến, bước lên phía trước.“An thẩm, mau đi cùng ta!.”

“Tổng quản tìm ta có việc gấp gì sao?” Lưu tổng quản thần sắc ngưng trọng, nhìn nàng thấp giọng nói:“Tối hôm qua có thích khách, ngươi cũng nghe nói rồi chứ?.” Nàng gật gật đầu, ra vẻ quan tâm hỏi:“Đại nhân không có việc gì chứ?”

“Trên thực tế, đại nhân bị người hạ độc.”

Nàng tỏ vẻ kinh ngạc, giống như không thể tin vào chuyện đó: “Trời ơi ..”

“Chuyện này không thể lộ ra ngoài, cũng đừng nói ra, hiểu không?” Tổng quản thận trọng cảnh cáo nàng.

“Dạ, tổng quản.” Nàng mặt ngoài nơm nớp lo sợ gật đầu, trong lòng lại cười trộm

“Đại nhân muốn tắm rửa thay quần áo, ngươi mau vàophục vụ đại nhân.” Nàng sửng sốt, trừng lớn mắt, chỉ vào chính mình.

“Ta?”

“Bình thường đều là ngươi phục vụ đại nhân, bây giờ không tìm ngươi thì tìm ai?"

Nàng trong lòng biết không ổn, vội hỏi:“Nhưng là ta phải trở về chiếu cố nương ta, đã xin ý kiến của tổng quản rồi!"

" Mẫu thân ngươi, ta sẽ tìm người khác chiếu cố, ngươi bây giờ nên đi hầu hạ đại nhân đi!"

“Không thể tìm người khác sao?”

“An Thẩm, ngươi cũng biết, đại nhân trừ ngươi ra, không thói quen để cho người khác hầu hạ, nhiều như vậy năm qua đều là như thế, đại nhân chỉ tín nhiệm ngươi, mau vào đi!.”

Kêu nàng hầu hạ Hạng Thiếu Hoài tắm rửa? Không thể nào?!

Vốn dĩ kế hoạch đến đây là kết thúc, lại bị nắm đầu quay về, nàng cảm thấy từ bây giờ sự tình không tốt chút nào.

Nam nhân lỏa thân nàng chưa bao giờ thấy, tuy rằng Từ Quý nương có cho nàng xem mấy thứ đó, như bây giờ tận mắt thấy nha, khiến nàng có chút khẩn trương.

Nàng trong đầu cố gắng kiếm ra một biện pháp thích hợp, chưa nghĩ ra đã bịt tổng quản tống vào phòng Hạng Thiếu Hoài.

“Là An Thẩm sao?”

Nàng cả người cứng đờ đứng trong phòng khách, nghiêng người nhìn vào phòng trong, nhịn không được hở dài một tiếng. Được rồi! binh đến tướng chặn, thủy đến thì thổ dấu....phải tiếp tục làm An Thẩm, nếu không nàng không còn đường lui.

“Đúng vậy, đại nhân.” Nàng đi vào trong phòng, thấy Hạng Thiếu Hoài đang nằm trên giường. Hạng Thiếu Hoài vừa thấy nàng đến, liền mệnh lệnh nói:“Ngươi tới vừa lúc, mau giúp ta cởi áo, ta muốn tắm rửa!"

" Dạ!"

Cái này có được tính là làm bậy không đây ta? Trốn bất thành, ngược lại biến thành vú già bình thường chăm hắn.

Mà chuyện hầu hạ, nàng chưa bao giờ làm qua, trước giờ toàn là Tụ Nhi giúp nàng, nhưng cũng nhớ chút ít, dù sao chỉ cần làm như Tụ Nhi hay làm thì chắc không có chuyện gì.

Bất đắc dĩ, nàng đành phải kiên trì, vươn tay, ngây ngốc thoát y cho hắn.

Tối qua, dù ban đêm nhưng có ánh trăng chiếu vào, nàng vẫn có thể mơ hồ cảm thấy hắn rất có dáng người, hôm nay càng chứng minh lời nàng nói là sự thật.

Nhìn nửa người trên trần trụi của hắn,tự dưng trong lòng nàng cảm thấy có chút không tự nhiên.

Nàng mặc dù sống trong thanh lâu, nhưng lại là bán nghệ không bán thân, nhìn ngực hắn rắn chắc, trong đầu nhịn không được nhớ tới những bức tranh nam nữ Quý Nương cho nàng xem. Nàng có chút ngượng ngùng, nhưng cuối cùng lòng hiếu kì còn to hơn sự ngượng ngùng! ^^

Nàng vốn không giống những nữ tử bình thường, trời sinh tính đã lớn mật lại sảnghoái, dù sao hiện tại nàng là An Thẩm, không liếc không xem thật phí, thuận đường chứng minh xem tim có đập nhanh, mặt có đỏ hay không? Nàng cũng muốn xem " nơi đó" của hắn có giốn