ược, chỉ đành dựa vào nàng.
Chuyện nương giao, nữ nhi nhất định làm được, nhưng là nữ nhi không
phải là không muốn trộm bí phương, mà không biết cách nào trà trộn vào
Như Ý tửu phường…” Nói đến đây, gương mặt thanh tú kia cố gắng bày ra bộ dạng tự hỏi, kỳ thật là đang nghĩ làm cách nào tránh được 1 kiếp.
“Chuyện này ngươi không cần quan tâm, ta đã sớm an bài tốt lắm, vừa
vặn Khương phủ cần tăng thêm vài nha hoàn, ta dùng tiền đã thông qua
quan hệ, ba ngày sau, ngươi phải đến Khương phủ báo danh.”
Ba ngày? Nguyên lai nữ nhân này đã sớm chuẩn bị tốt tất cả, còn nói
nhiều điều vô nghĩa như vậy, quả thật là gian trá không ai sánh bằng a!
Nàng có thể nói không sao?
Nàng có thể nói không sao?
Không, nào không thể, cũng không được, nàng có thể tưởng tưởng ra
những chuyện xấu xa mà nữ nhân này sẽ làm để bức nàng, kết quả là, nàng
vẫn phải khuất phục, nếu đã là như thế, chi bằng nàng đáp ứng nàng ta
trước, ít nhất trong thời gian nàng đi trộm bí phương, nữ nhân này tạm
thời sẽ đối xử tốt với đệ muội.
Một khi đã hiểu rõ, nàng không hề làm bộ giãy dụa, khuôn mặt làm bộ
kính cẩn nghe theo, lời nói ôn thuần, vô hại cùng với chân thành tươi
cười:
“Vâng, nương”
Trong lòng nàng, lại một lần nữa mắng nữ nhân này thứ một ngàn linh một, con hồ ly linh xấu xa!
***
Phòng thượng, một cỗ không khí trầm úc, giống như ngàn cân trọng thạch đặt trên ngực mỗi người .
Mọi người bao vây quanh kẻ đang quỳ trên mặt đất, có người khinh
thường, có người phẫn nộ, nhưng phần lớn đều là lắc đầu thở dài.
Còn nam tử đang quỳ trên mặt đất, run rẩy như gió thu lá rụng, vì
biết chính mình sắp phải chịu hình phạt riêng mà sợ đến xanh cả mặt, mồ
hôi lạnh chảy ròng ròng.
“Thiếu gia tha mạng a, tiểu nhân lần sau không dám nữa, thiếu gia tha mạng!”
Nam tử không ngừng dập đầu xin tha thứ, mỗi lần dập đầu, trán liền
đập mạnh xuống sàn, trải qua nhiều lần như vậy, cái trán đã bắt đầu chảy máu. Mọi người có mặt nhìn thấy cảnh này, cho dù tâm sinh đồng tình,
nhưng cũng không dám vì vậy lên tiếng biện hộ cho hắn.
Trộm tửu phường nhưỡng rượu bí phương, ở Khương gia là trọng tội lớn nhất.
Ngồi ở ghế trên gian thượng phòng, bọn họ là chủ nhân của Khương gia đại trạch, ba huynh đệ nắm trong tay Như Ý tửu phường.
Ba người đều mang khuôn mặt lãnh đam, không chút biêu tình, nhất là
nam tử ngồi ở giữa, gương mặt kiên cường lạnh lùng, dường như là dùng
đao điêu tạc ra, không mang theo một tia độ ấm.
Tuỳ ý nam tử dập vỡ đầu, Khương Thế Dung vẫn như cũ mặt không chút
thay đổi. Nam tử kia là cấp dưới của hắn, đã ở Như Ý tửu phường làm trâu làm ngựa hơn mười năm, trong mắt hắn biểu lộ, chính là cực độ lạnh
lùng.
Đối với kẻ phản bội, hắn tuyệt không lưu tình.
Trần Tam thân là Khương gia gia nhân, lại mưu đồ đào trộm nhưỡng rượu bí phương đem bán cho người ngoài, lại càng không thể tha thứ!
“Trần Tam, ngươi như thế nào lại phản bội chúng ta. Uổng công chúng
ta đối đãi ngươi như người nhà.” Hảo tính tình nhị thiếu gia Khương Thế
Hoài phẫn nộ chất vấn.
“Theo như tửu phường quy định, lấy trộm nhưỡng rượu bí phương, phải
chặt lấy hai tay trừng phạt” Tam thiếu gia Khương Thế Quảng, so với nhị
ca nhã nhặn, liền có vẻ tục tằng dũng cảm, có chuyện nói thẳng.
Bọn họ tuy rằng trong lòng có tức giận, nhưng nhất thời nhớ đến Trần
Tam ở Khương gia hơn mười năm, trong lòng có chút không đành lòng.
Khương Thế Quảng phát tay vịn ghế dựa. “Khương gia chúng ta đối đãi
ngươi không tệ, cấp cho ngươi ngân lượng cũng không ít, ăn uống quần áo
cũng không thiếu, vốn là thàng sau, đại ca còn tính tìm giúp cho ngươi
con dâu, ngươi lại làm ra cơ sự này, thật làm chúng ta thất vọng!”
Nói hắn phẫn nộ, không bằng nói hắn đau lòng, hắn và nhị ca cùng Trần Tam tuổi tác tương đương, có thể nói từ nhỏ vui đùa cùng một khối lớn
lên, thật sự không thể tin được, Trần Tam lại làm ra chuyện phản bội bọn họ.
“Ta sai lầm rồi! Nhị thiếu gia, Tam thiếu gia! Trần tam nhâté thời bị ma quỷ ám ảnh, mới có thể hồ đồ làm sai, thỉnh khai ân, tha Trần Tam,
ta… Ta lần sau cũng không dám nữa!”
Hắn nói xong lại tiếp tục dập đầu, khiến cho mọi người không khỏi cho tâm không đành lòng.
Trần Tam mặc dù đáng giận, nhưng dù sao cũng là lần đầu phạm lỗi, nhị ca, ngươi cảm thấy sao?” Khương Thế Quảng nhìn về phía nhị ca, trong
mắt truyền đến không đành lòng.
Khương Thế Hoài hiểu được tâm tình tiểu đệ, cùng với việc một khối lớn lên cùng Trần Tam, hắn cũng có chút mềm lòng.
“Hắn ở Khương gia chúng ta, mười năm cũng không phạm cái gì sai, cho
dù không có công lao cũng có khổ lao…” Lời này, kỳ thật là cố ý nói cho
người nào đó nghe, hai huynh đệ nhìn về phía đại ca khuôn mặt thuỷ chung lãnh đạm, không nói một câu nào.
Đại ca bọn họ Khương Thế Dung, nghiễm nhiên phụ thân bình thương uy
nghiêm, từ nhỏ đến lớn, bọn họ đối với đại ca vừa kính lại vừa sợ, sự
việc lần này, muốn nói tới người phẫn nộ nhất, phải nói tới đại ca, bởi
vì hắn hận nhất người khác phản bội hắn.
Hai huynh đệ nhìn nhau, cuối cùng vẫn là giao cho nhị ca mở miệng, nói không chừng còn có cơ hội.
“Khụ…đạ
