ình nói, nên anh ấy nhờ cô ấy mang
tới.” Mới vừa rồi nhớ lại, trước trận đấu cô có nói qua mình bị cảm. Hơn nữa, Quay Về Phía Đông chính là Tôn Nghiêm Đông.
Phó Xuân Xuân nghe xong, “Ồ” một tiếng, cũng không nói thêm cái gì nữa.
Ngược lại, Mạnh Hiểu Diêu mẫn cảm phát hiện ra có chút bất thường, chạy
nhanh đi đến cạnh giường Chu Mông Mông, nhìn Mông Mông âm thầm chỉ chỉ
Phó Xuân Xuân, rồi làm vẻ mặt rối rắm. Chu Mông Mông lập tức hiểu ra,
hướng Phó Xuân Xuân nói: “Xuân Xuân, cậu đừng hiểu lầm, là ông nội của
mình dặn anh Nghiêm Đông chăm sóc cho mình, không có ý khác đâu.”
Phó Xuân Xuân thở dài, quay đầu miễn cưỡng bày ra khuôn mặt tươi cười:
“Mình không hiểu lầm. Cậu có muốn uống si-rô gừng trước rồi mới ngủ
không?”
Chu Mông Mông nhấp miệng, nói: “Mình chẳng có khẩu vị gì cả, các cậu giúp
mình uống đi, mình ngủ một lát.” Nói xong, nằm xuống ôm chăn ngủ.
Lúc này, Phó Xuân Xuân nhìn tờ giấy trong tay, là tờ giấy cô lấy từ túi
giấy kia, chữ viết tinh tế mạnh mẽ rắn rỏi, tựa hồ nhìn qua cũng có thể
đoán được tính cách người viết sau những hàng chữ này, trầm ổn điềm
tĩnh, hơn nữa dáng vẻ khá đẹp. Nhưng mà, chữ này không phải do Tôn
Nghiêm Đông viết. Bởi vì Tôn Nghiêm Đông là chủ nhiệm lớp bọn cô, dạo
trước cô có thấy chữ anh viết trên bảng, căn bản không có tinh tế đẹp
mắt như thế này.
Tuy rằng, chữ Tôn Nghiêm Đông thuộc dạng bình thường nhưng Phó Xuân Xuân lại nhớ kỹ.
Cô thuận tay đặt tờ giấy lên bàn, nghĩ rằng, chữ này hẳn là của cô gái kia vừa rồi viết, chẳng qua chữ này cũng khí phách ngang ngược quá thì
phải! Thường nói nhìn người không thể xem tướng mạo, thật quá chuẩn.
Vào buổi tối, người còn lại cùng phòng ký túc xá Đào Vàng Ngọc từ thư viện
trở về, thấy cái bàn lộn xộn liền dọn dẹp lại một chút, mấy thứ không
dùng được đều ném vào thùng rác, trong đó bao gồm cả tờ giấy kia.
Ngày hôm sau, Chu Mông Mông cả người vô lực, đành phải nhờ Phó Xuân Xuân
giúp cô xin phép. Bữa sáng cũng chưa ăn, nằm ở trên giường lại ngủ hai
mấy tiếng đồng hồ. Trong lúc mê man cô đột nhiên nghe thấy có tiếng mở
cửa, vốn định mở mắt ra nhìn, nhưng mí mắt thật sự rất nặng, chân tay
cũng chẳng hơn không có chút sức lực nào.
Lát sau, một bàn tay lạnh lẽo đặt trên cái trán nóng bỏng của cô, chỉ nghe
thấy một giọng nói quen thuộc, thở dài: “Ngày hôm qua đưa thuốc em không uống sao?”
Giọng nói cùng cảm giác này giống như người kia cô từng để ý. Trong lúc nhất
thời, Chu Mông Mông ủy khuất bướng bỉnh lắc đầu, khóe mắt nhắm lại cũng
dần dần ướt: “Anh cũng không cần em, em không uống!”
Người đàn ông bất đắc dĩ: “Anh đưa em đi bệnh viện.”
Chu Mông Mông mơ mơ màng màng, vốn định kháng cự, nhưng giây tiếp theo đã
bị một người ôm vào trong lòng, cô mơ hồ có thể ngửi thấy từ trên người
anh truyền đến mùi vị quen thuộc, trong trẻo lạnh lùng mà khô mát. Trong nháy mắt, cô liền bật khóc.
“Chú, em rất nhớ anh.”
“Ừ, anh biết.”
…
Sau khi Chu Mông Mông hôn mê tỉnh lại, phát hiện xung quanh đều là màu
trắng, xa lạ khiến cô nghĩ rằng mình trọng sinh. Nhưng sự thật là, cô
chỉ bị người ta đưa đến bệnh viện.
Hơn nữa, ngồi bên cạnh là một người đàn ông hết sức quen thuộc.
“Tỉnh rồi? Cảm thấy đỡ hơn chưa?”
Chu Mông Mông nghe anh hỏi, mở đôi mắt to kích động, cô vừa muốn ngồi dậy,
đã bị người kia giữ vai lại: “Em muốn đi đâu? Bác sĩ dặn em phải nghỉ
ngơi cho tốt, đừng lộn xộn.”
“Em…” Chu Mông Mông mất tự nhiên cắn môi dưới, cố gắng lấy dũng khí, hỏi:
“Anh Nghiêm Đông, bác sĩ có nói cho anh biết cái gì không?”
Tôn Nghiêm Đông cũng mới đến bệnh viện vài phút, nhờ Phó Xuân Xuân đưa cho
anh đơn xin phép, anh mới biết Mông Mông bị sốt, vốn định qua ký túc xá
nhìn xem, ai ngờ anh vừa bước vào ký túc xá nữ đã được bác gái giữ cổng
kể lại tình hình, nói rằng cô đã được một người đàn ông đưa đi bệnh viện .
Mà cách H đại gần nhất, chỉ có bệnh viện tư nhân do nhà giàu nhất nhì Khúc gia đầu tư toàn bộ. Anh bước vào, hỏi y tá lễ tân, mới tìm được phòng
bệnh này.
Nhìn cô gái nằm trên giường, khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch, tâm trạng Tôn
Nghiêm Đông vốn khẩn trương cũng giảm bớt xuống, cười nói: “Bác sĩ mới
đi ra, ông ta nói phải bắt em uống thật nhiều nước ấm, gắng nghỉ ngơi,
qua vài ngày nữa sẽ khỏe lên.”
Chu Mông Mông vẻ mặt lại rối rắm, nhớ tới những lời nói trong mơ lúc mình
mê man, cảm thấy đó không phải là một giấc mơ, cô nghi hoặc không thôi:
“Là anh đưa em đến bệnh viện à?”
Tôn Nghiêm Đông kinh ngạc, đang định nói gì đó. Lúc này, một cô y tá đi
vào, nói: “Ai là người nhà của bệnh nhân, đi ra ngoài làm thủ tục một
chút.”
Anh vội vàng đứng dậy, nhìn Mông Mông nói: “Em nghỉ ngơi một lát, anh đi ra ngoài làm thủ tục cho em.”
Chu Mông Mông gật đầu, sau khi nhìn thân ảnh cao ngất đi ra ngoài, cô mới
cảm thấy bản thân thật khờ bạo, lại nghĩ rằng người kia đưa mình vào
bệnh viện. Anh ấy ở nước Mỹ bận rộn như vậy, sao có thể về nước tìm cô?
Nghĩ như thế, đột nhiên cô che mặt bật khóc, gần đây cô luôn thấy cảm xúc
mình không ổn định, cũng không biết có phải là do rất nhớ người đó hay
không?
Khóc rồi kh
