rất tốt, cho nên dù cửa có hé mở thì cũng không thể nghe rõ được người bên trong đang nói gì.
Mình từ bỏ việc nghe lén cuộc nói chuyện của bọn họ, cố gắng căng mắt trái để nhìn vào bên trong. A a a, đột nhiên DK kéo Ryan, đương nhiên là Ryan hất tay ra, bất ngờ DK tấn công mạnh mẽ, dồn sức kéo Ryan, Ryan chỉ có thể cựa quậy một chút liền bị DK ôm chặt trong lòng, dù Ryan có giãy giụa, thậm chí còn đánh lên lưng DK thì DK vẫn để yên chịu bị đánh, rồi bất ngờ ấn Ryan vào tường. . . . . .
Oh oh oh! Mình đang thấy cảnh rất kịch tính nha! Thật nhiệt huyết sôi trào! Tình yêu mãnh liệt! Hơn nữa mọi chuyện diễn ra đúng như mình mong đợi.
Ryan bị ấn vào tường cũng biết chuyện gì sẽ xảy ra, vì vậy anh ta liều mạng giãy giụa. Ryan thật là ngốc nha, chẳng lẽ anh ta không biết càng giãy giụa thì càng là cho đàn ông thấy hưng phấn hơn sao? Nhìn đi, quả nhiên DK đã lấy tay ôm lấy đầu Ryan, và đôi môi của DK đã chiếm đoạt lấy môi Ryan.
Hôn! Bọn họ hôn môi! Hai người đàn ông hôn môi! Ngay trước mặt mình!
Nụ hôn của DK chắc là rất ngang ngược, vì Ryan càng dần dần không giãy giụa nữa, cuối cùng còn ôm lấy cổ DK.
Mình lấy tay bịt chặt mũi, hai gò má nóng bừng, đại não ứ máu, thậm chí còn tưởng tượng ra những âm thanh phát ra từ nụ hôn của họ, ví dụ như tiếng hít thở dồn dập, âm thanh ái muội, thậm chí còn nghe được cả âm thanh trao đổi nước miếng nữa.
Quá đã, quả thật quá hay! Manga đam mỹ chẳng là gì, Tiểu thuyết BL cũng chưa là gì, phim AV cũng không thấm vào đâu. Hai người trước mặt này diễn mới hay làm sao. Chẳng cái gì có thể so được.
Đang lúc mình đè nén cảm xúc để ngắm nhìn hai trai đẹp hôn nhau, thì một đôi chân không phát ra tiếng động nào tiếng tới gần mình. . . . . .
Nếu như đã không phát ra tiếng động thì đương nhiên là mình không có cảm giác rồi, mà sao mình lại có thể biết được có người đứng sau lưng ư? Bời vì người đó dùng tay bịt miệng mình lại! Giống như bọn biến thái trước khi giết người phải bịt miệng mình lại để không thể kêu cứu được.
Nước mắt của mình cũng từ từ chảy ra. Cái này gọi là gì nhỉ? Gọi là báo ứng đi! Đây là báo ứng vì tội mình nhìn lén hai người đang hôn nhau!
Chẳng lẽ, ở tầng này có kẻ biến thái giết người à?
Chưa bao giờ biết từ sân thượng của tòa nhà Huyền Hiên này có thể nhìn thấy đồng cỏ bao la, cảnh tượng thật đẹp.
Đứng ở lan can nhìn xuống, từ độ cao của tòa nhà nhìn xuống, các con đường được thu nhỏ lại uốn lượn vòng quanh, người và xe cộ chạy trên đường giờ nhìn giống một đàn kiến đang chăm chỉ kiếm mồi.
Lúc này một cơn gió nhẹ thổi qua làm mình cảm thấy lành lạnh, hơi lạnh này không phải chỉ có riêng cơn gió này tạo nên, mà một phần do áp lực của người đang đứng phía sau mình.
"Phó, phó tổng, nhất định phải chờ đến khi mặt trời khuất núi mới có được về nhà sao?" Giọng nói nhỏ nhẹ, có chút ấm ức, nhưng không dám quay đầu lại.
Cũng biết hành động nhìn lén là không đúng, lần này không biết có bị phạt không? Có gặp báo ứng không? Có bị phó tổng giám đốc bắt lên đây ngắm cảnh hoàng hôn nữa không? Đáng đời mi!
Thật ra lúc này nhìn hai bóng người dưới đất rất xứng đôi nha. Đáng tiếc chỉ có thể nhìn bóng mà thôi.
"Quả Quả, tại sao nơi nào xảy ra chuyện bí mật thì y như rằng sẽ thấy bóng dáng cô lai vãng ở đó vậy?" Phó tổng đi thêm vài bước nữa đứng song song với mình ngắm nhìn mặt trời hồng hồng phía chân trời.
Hu hu, mình cũng rất muốn biết! Nếu như mình nói đều là do ngẫu nhiên, do duyên phận thì anh ta có tin không? Mình nghĩ là khó hơn lên trời.
"Vừa rồi, cô đã phát hiện ra bí mật của bọn họ rồi?" Giọng nói của phó tổng rất nhẹ nhàng, còn dùng câu khẳng định.
Phát hiện! Thật là một phát hiện lớn! Quan hệ giữa Ryan và DK đúng là đồng tính luyến ái.
Con người là vậy, suy đoán là một chuyện, tận mắt chứng kiến lại là chuyện khác. Cả công ty bao gồm cả mình, mặc dù âm thầm suy đoán quan hệ giữa Ryan và DK, cho dù có chắc chắn mối quan hệ của bọn họ không được thuần khiết nhưng dù trời sinh họ ra có là một cặp gay thì đã sao, miễn là mọi người không chứng kiến tận mắt thì đều không dám chắc chắn. Giống như bắt tội phạm vậy, nếu không có đủ chứng cớ thì ai dám đưa họ vào nhà đá ăn cơm tù chứ. Nhưng mà hôm nay! Vừa mới đây thôi! Mình thật may mắn khi được chứng kiến tận mắt một sự thật! Bọn họ đúng là một cặp gay. Mượn một câu nói trong Conan, đó là "chân tướng chỉ có một"!
"Biết phải làm sao rồi chứ?" Câu nói của phó tổng giám đốc giống như thờ ơ nhưng lại khiến người nghe cảm thấy lạnh tới thấu xương.
"Biết! Biết ạ!" Mình dù muốn hay không cũng phải nghiêm túc giơ ba ngón tay lên trời mà thề, "Tôi sẽ không nói cho bất kỳ người nào biết chuyện này. Chuyện xảy ra ngày hôm nay chỉ có anh biết tôi biết trời biết đất biết, vách tường của phòng uống nước biết!"
Bí mật, lại là bí mật, một người nhìn thấy quá nhiều thứ mà không thể nói ra, cứ ôm cái bí mật này chắc sẽ có ngày bị nghẹn quá mà chết.
"Thật ra thì cũng không cần. . . . . ." Đột nhiên phó tổng thay đổi ý định, "Quan hệ của bọn họ cũng không phải là chuyện bí mật gì, mọi người trong công ty đều