oại gửi gắm, gửi gắm những nguyện vọng tốt
đẹp trong lòng bà, vậy ngăn cản thì có gì tốt. Thế nên khi về nhà, mẹ
Giản Tình muốn cô đi cúng bái, cô cũng rất ngoan ngoãn nghe theo.
Đại gia đình cùng lên chùa Cam Lộ là hoạt động mừng năm mới cố hữu
hàng năm của nhà họ Giản. Năm nay có thêm Phương Khiêm và vợ chồng Diệu
Ngọc, đội ngũ càng trở nên đông đảo.
Ăn sáng xong, đoàn người chia ra làm hai xe, chậm rãi xuất phát hướng về phía chùa Cam Lộ.
Từ nhỏ Phương Boss đã được giáo dục bằng hình thức phương Tây, cho
nên anh rất hứng thú với những địa điểm giàu bản sắc dân tộc như thế
này. Dọc đường đi, anh không ngừng yêu cầu Giản Tình giới thiệu cho
mình.
Nhìn đôi vợ chồng son âu yếm một cách lộ liễu, ba mẹ Giản Tình ngồi ở ghế sau thi thoảng lại nhìn nhau mỉm cười.
Sáng sớm lúc xuất phát, bầu trời đã hơi âm u, đến khi mọi người tới
chùa Cam Lộ, từng hạt mưa nhỏ bắt đầu tí tách rơi xuống. Cho dù đã che ô nhưng cơn mưa mang theo gió lạnh ập đến khiến người ta không khỏi rùng
mình.
Phương Khiêm ôm lấy Giản Tình thong thả đi lên từng bậc thang theo
mọi người. Ôm cô gái nhỏ yếu ớt trong lòng mình, anh cảm giác như chỉ
cần một trận gió thổi qua cũng có thể cuốn cô đi mất, anh bèn kéo khóa
chiếc áo khoác ra, rồi khẽ nói với cô: “Nép vào đây”.
Giản Tình ngẩng lên nhìn anh, rồi quay sang nhìn những người bên
cạnh. Thấy động tác của anh quá mức thân mật, cô ngại ngùng đáp: “Em
không lạnh”.
Phương boss không để ý tới lời của cô, khăng khăng nói: “Nép vào”.
Thấy anh chuyên quyền, Giản Tình không cãi lại nữa mà co người nép
vào trong áo khoác của anh, hai tay ôm lấy thắt lưng anh, cả người như
dán vào cơ thể anh.
Phương Khiêm hài lòng mỉm cười trước cử chỉ của cô, những bậc thang
dài đằng đẵng trước mắt cũng như ngắn lại, không còn khiến anh mệt mỏi
nữa.
Những người còn lại tự giác giả bộ không thấy hành động ủy mị của hai người bọn họ.
Chùa Cam Lộ quanh năm phủ đầy hương khói, hơn nữa giờ lại là Tết âm
lịch, du khách đến đông nghìn nghịt. Chùa này hình thành khi người ta
đào một hang động khổng lồ giữa sườn núi. Chùa vốn không lớn lắm, mà
người đến lại quá đông, Giản Tình còn chưa đi vào đã muốn bỏ cuộc. Đặc
biệt là người đến nơi này cúng bái, tay ai cũng cầm một nén hương, chen
qua chen lại, quần áo trên người bị hun nóng như muốn bốc cháy đến nơi.
Do dự một lát, cô bèn quay sang nói với Phương Khiêm, “Chúng mình ở bên ngoài đã, đừng vào trong vội”.
Mẹ Giản Tình thấy quanh cảnh này cũng lo Phương Khiêm bị khói hương
mù mịt làm ngạt thở, bèn phụ họa, “Đúng đấy, mẹ thấy các con nên ra
ngoài đi dạo một lát, trong này nhiều người lắm”.
Phương Khiêm nhìn đám đông, nhướn mày cười, “Nếu đã đến đây, thì cháu phải đi vào cúng bái chứ ạ”.
Boss lớn mở miệng vàng, Giản Tình không ngăn cản nữa, mà chỉ nhắc anh cẩn thận một chút, rồi chen theo mọi người vào trong.
Diệu Ngọc đi bên cạnh, vừa cười vừa nói: “Phật tổ nơi này rất linh nghiệm, nghe nói rất nhiều người đến để cầu nhân duyên”.
Giản Tình cười khẽ, “Nói vậy là trước kia cậu cũng từng đến cầu rồi?”.
“Đúng vậy, năm mình hơn mười tuổi đã từng cầu”. Diệu Ngọc nói xong cười ha ha.
Hai cô vừa đi vừa cười nói, không để ý đến khuôn mặt đăm chiêu suy nghĩ của Phương Khiêm.
Chờ đến lượt mẹ Giản Tình dâng hương, Phương Khiêm cũng kéo tay cô đi lên quỳ, thành kính bái lạy Phật Di Lặc hiền lành đang mỉm cười tủm
tỉm.
Giản Tình quan sát từng cử động nghiêm túc của anh, nhẹ nhàng mỉm
cười. Không ngờ anh có thể hòa nhập với gia đình cô nhanh đến thế. Cô cứ tưởng một người được ba mẹ cưng chiều, nâng niu như anh thì sẽ không
quen với cuộc sống nơi thôn dã. Nhưng mấy ngày nay theo cô quan sát,
chẳng những anh có thể thích ứng với cuộc sống nơi đây, mà còn rất thích thú nữa là đằng khác.
Thắp hương xong, ba mẹ Giản Tình ra sân sau, Giản Tình và Phương Khiêm không đi theo, mà đến một chỗ ít người qua lại.
Khi bọn họ đến lan can phía trước chùa, thì bất ngờ phát hiện nơi này là một địa điểm ngắm cảnh lý tưởng. Đứng ở giữa sườn núi, trước mặt là
rừng cây xanh um tươi tốt, mưa vừa ngớt, không khí ẩm ướt vẫn chưa tan,
sườn núi bị bao phủ bởi một lớp sương mỏng, tĩnh lặng, yên bình đến kì
lạ.
Giản Tình tựa vào ngực Phương Khiêm, hai người dựa vào nhau im lặng
một lúc, sau đó chợt Giản Tình cất tiếng, “Vừa rồi bái lạy thành kính
như thế, anh cầu nguyện gì vậy?”.
Phương Khiêm cúi đầu cười, hỏi lại: “Cầu nguyện rồi nói ra thì còn linh nghiệm nữa sao?”.
Giản Tình ngẩng đầu lườm anh, bĩu môi nói: “Không muốn nói thì thôi”.
Anh bị cô chọc cười, bèn cúi đầu hôn lên gò má cô, trầm ngâm một lúc
lâu mới cất lời, “Vừa rồi anh cầu nhân duyên với Phật tổ, hy vọng hôm
nay bạn gái anh sẽ chấp nhận lời cầu hôn của anh”.
Nghe được hai chữ “cầu hôn”, cả người Giản Tình như bị điện giật,
không thể nhúc nhích, đầu óc cũng lập tức đình chỉ, tất cả đều trở nên
mù mịt.
“Cầu hôn?”. Cô không tin thì thào nhắc lại.
Phương Khiêm xoay người cô lại để cô đối diện với anh, nâng cằm cô
lên để tầm mắt cô ngang với tầm mắt anh, từng câu từng chữ anh thốt ra
đều rất ngh