Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Đánh Cương Thi Nói Chuyện Yêu Đương

Đánh Cương Thi Nói Chuyện Yêu Đương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322284

Bình chọn: 9.5.00/10/228 lượt.

iễm, đã tìm ra vị trí chính xác chỗ cất vũ khí và chủng loại số lượng, tôi có thể giải quyết vấn đề cạm bẫy, tùy thời hành động.” Đào Chân nói xong đắc ý nhướng mày.

“Tốt lắm, chúng ta trước tiên đi gặp A Tứ đi, Khâu Tử Dạ dẫn đường.” Tả Minh Vũ nói.



“Tứ ca! Thật là anh!” Tả Minh Vũ kêu lên.

Người bị gọi tứ ca, A Tứ ngoái đầu lại, thấy Tả Minh Vũ thì trên mặt lộ ra vui mừng và kích động.

“Tiểu Ngũ! Cậu là Tiểu Ngũ!”

“Đúng vậy, là tôi!”

“Tiểu Ngũ! Cậu thật sự là Tiểu Ngũ rồi! Tiểu Ngũ, sao cậu ở đây?”

“Câu này nên để tôi hỏi anh mới đúng.”

“Tôi trốn ra!”

“Chúng ta tìm chỗ nói kỹ hơn đi.”

“Tốt.”

A Tứ mang bảy người tới một gian phòng, rót nước trà cho họ, mới lại mở miệng.

“Tiểu Ngũ, rốt cuộc tôi tìm được cậu!”

“Hãy nói kỹ hơn đi.”

“Ừ. Từ sau khi cậu đi, tôi nghĩ hết cách đi tìm, nhưng mỗi lần đều bị bắt về. Tháng trước bởi vì bệnh độc nên Mr. D quá bận, không thời gian tự mình kiểm tra tình huống của chúng ta, vừa lúc người đưa cơm cho tôi là người mới, tôi gạt hắn nói máu có vấn đề, hắn bị hù sợ mở cửa vào xem tình huống, tôi đánh bất tỉnh hắn xong chạy ra ngoài.” A Tứ kể nhẹ nhàng nhưng Tả Minh Vũ biết gã ăn không ít khổ.

“Tứ ca, anh chịu khổ.” Tả Minh Vũ nắm tay gã.

A Tứ vỗ bàn tay Tả Minh Vũ nắm lấy tay mình, nói.

“Không có gì, tôi đã tìm ra cậu rồi thôi!”

“Khụ khụ!” Nghiêm Học nhìn tay hai người, khó chịu ho nhẹ một tiếng.

A Tứ thông minh đương nhiên phát hiện có gì lạ, nhưng gã không hiểu rõ sự việc nên không nghĩ nhiều, chỉ nói.

“Tiểu Ngũ, họ là bạn của cậu hả? Sao không giới thiệu cho tôi đi?”

“Coi kìa, tôi quên mất. Đây là Đào Chân, vị hôn thê của Đào Chân, Hàn Thanh Hương. Trì Nham. Hai anh em này anh cả là Khâu Tử Dạ, em trai là Khâu Tử Lộ. Đây là Nghiêm Học, người yêu của tôi. A Tứ cũng thấy rồi, là bình giấm di động.” Tả Minh Vũ cười khẽ nói.

“Người yêu? Chẳng phải hai người đều là đực à?”

“Đực...” Mọi người nín cười.

“Tứ ca, nam nam, cái gì là đực. Hai người đàn ông cũng có thể bên nhau.” Tả Minh Vũ đổ mồ hôi nói.

“Ồ...” A Tứ ngẫm nghĩ, nói. “Vậy tôi thích hắn được không?” A Tứ chỉ Khâu Tử Dạ, hỏi.

“Không được! Anh ấy là của tôi!” Khâu Tử Lộ ôm Khâu Tử Dạ, lớn tiếng tuyên bố.

Mọi người mập mờ nhìn hai anh em.

A Tứ nói:

“Không sao, chúng ta 3p!”

“Tứ ca, anh học đâu ra vậy!” Tả Minh Vũ bực mình.

“Hì hì...” A Tứ cười gượng.

“Vì sao anh ta kêu là A Tứ, kêu anh là Tiểu Ngũ? Có phải sau này em cũng phải kêu Tứ ca?” Nghiêm Học hỏi vấn đề không đâu vào đâu.

“Đương nhiên, Tứ ca của anh cũng là Tứ ca của em. Lúc bọn anh ở phòng nghiên cứu, Tứ ca đánh số là L3514, còn anh là L3515, khi đó bọn anh bị nhốt chung một chỗ, bởi vì không muốn tên trước kia nên kêu bằng danh hiệu.” Tả Minh Vũ đáp.

“Thì ra là vậy. A, Tứ ca, trên cánh tay anh là danh hiệu à? Thoạt trông rất đau...” Nghiêm Học chỉ vết sẹo L3514 trên cánh tay A Tứ, hỏi.

“Ừ, đúng rồi, danh hiệu chúng tôi đều ở đây.” A Tứ đáp.

“Minh Vũ, sao không thấy anh có. Đúng rồi, cái tên Minh Vũ là tên trước kia của anh?” Bé Nghiêm Học tò mò lại bắt đầu hành trình mười vạn câu hỏi vì sao.

“Sau khi anh ra khỏi phòng nghiên cứu thì tự đặt tên cho mình. Đúng rồi, tứ ca, anh cũng đặt tên cho mình đi!” Tả Minh Vũ không đáp lại vấn đề thứ nhất của Nghiêm Học.

Nghiêm Học nghe nói A Tứ cũng muốn đặt tên, lập tức quên vấn đề mã hóa.

“Tốt thôi, vậy tên tôi là Hữu Ám Dực!” A Tứ không chút nghĩ ngợi nói.

Mọi người ngây ra một chút mới hiểu, Tả Minh Vũ – Hữu Ám Dực, đối lập thật hoàn chỉnh!

“Không phải kêu anh đối câu đối!” Tả Minh Vũ vô lực, sao Tứ ca vẫn là tính tình như vậy.

“Hì hì, nói giỡn thôi, gọi Tả Niệm đi. Tiểu Ngũ, nếu tôi chết thì cậu phải vĩnh viễn nhớ tới tôi nha!”

“Anh nói gì vậy! Anh sẽ không chết!”

“Tôi nói nếu thôi mà, đồng ý đi!”

“Ai, tôi và A Học sẽ vĩnh viễn nhớ kỹ Tứ ca.”

“Ừm, Tứ ca vĩnh viễn là người anh tốt của bọn em!” Nghiêm Học bổ sung.

“Đương nhiên, hai người cũng vĩnh viễn là em trai tôi thương nhất.”

“Các người thật ớn lạnh quá!” Khâu Tử Lộ chọc nói.

Khâu Tử Lộ không nói thì thôi, nói ra liền khiến mọi người nhớ tới tuyên ngôn độc chiếm anh trai của cậu, thầm nói.

“Lộ rồi hen, xem bộ dạng còn không nói thẳng? Cho rằng chúng ta không biết chắc?”

Mọi người nhìn hai anh em, chờ đáp án.

Một ngày nào đó của một trăm ba mươi năm trước.

“Vào đi!” Một cảnh vệ hung tợn đẩy một đứa bé vào trong lồng, khóa cửa lại xong xoay người đi, bỏ qua tiếng trẻ nít khóc lóc.

“Đừng khóc, có khóc thì họ cũng sẽ không thả nhóc!” Trong lồng một cậu bé lớn hơn chút nói.

“Tại sao họ bắt tôi?”

“Vì họ cần lấy nhóc làm thí nghiệm.”

“Thí nghiệm là cái gì?”

“Một việc rất tàn nhẫn, khiến người thống khổ không muốn sống.”

“Thống khổ không muốn sống?”

“Nghĩa là đau muốn chết mà không chết được, nhóc ngốc thật.”

“Thế... thế anh là ai?”

“Giống như nhóc, bị bắt làm thí nghiệm.”

“Anh không sợ hả?”

“Sợ, nhưng vô dụng, khóc không giải quyết được vấn đề, chỉ khiến đám người xấu đó cười nhạo và khinh thường!”

“Anh chảy máu!” Cậu bé phát hiện cánh tay đối phương có một mảnh vết thương rách toác da.

“Không sao...”

Lại