Đạo Phi Thiên Hạ

Đạo Phi Thiên Hạ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3225435

Bình chọn: 7.5.00/10/2543 lượt.

ư không biết gì, hoàng thượng cũng sẽ không biết, người khác

cũng sẽ không biết, thế nào?”

Dạ Vô Yên thản nhiên ngồi vào ghế, khoanh tay cười nhạt nói: “Ngươi…đừng… vọng… tưởng!”

Ánh mắt Sắt Sắt buồn bã, chẳng lẽ hắn muốn cầm tù nàng cả đời sao?

“Bất quá nếu như ngươi có thể thần không biết quỷ không hay tự mình

trốn ra khỏi vương phủ giống như đêm đó ngươi ra ngoài tìm nam nhân

kia, nếu như ngươi làm được thì bổn vương có thể suy nghĩ để cho ngươi

rời đi.” Nhìn dáng vẻ mất mát của Sắt Sắt, Dạ Vô Yên bỗng nhiên mở

miệng nói.

“Được, một lời đã định, bốn ngựa khó theo. Đến lúc đó mong vương gia đừng nuốt lời.” Sắt Sắt nói một cách lạnh lùng.

Ánh mắt chuyển động, ánh mắt nàng luôn lạnh lùng quyết liệt như vậy, sắc bén như vậy, lại quật cường như vậy.

Chỉ một cái chớp mắt, Dạ Vô Yên đã bị dáng vẻ này của nàng làm cho rung động.

Đầu tiên là để Thanh Mai cùng Tử Mê rời khỏi phủ, sau đó nàng chờ đợi thời cơ để thoát ra ngoài. Rốt cuộc cũng có một ngày Dạ Vô Yên vào cung gặp thái hậu, đêm khuya Sắt Sắt liền hành động.

Khinh công của nàng thật dễ dàng tránh được bọn thị vệ, đến được mảnh rừng khúc sau viện.

Nàng muốn phá trận.

Mảnh rừng này rất rộng lớn, như vậy có thể tránh đi qua rừng trúc,

dùng khinh công bay qua rừng trúc thì có thể tránh được trận pháp. Nhưng Sắt Sắt nhìn ra nàng không thể lập tức phóng qua đó, giữa đường cần

phải dừng chân để thở. Nhảy qua đó tất yếu sẽ đạp lên ngọn trúc nhưng trên ngọn trúc có cơ quan, như vậy gần nhất nàng đã bị bức đến chỗ

sáng, nếu bị ám vệ phát hiện, đến lúc đó cung nỏ sẽ bắn ra, không nghi

ngờ chắc chắn nàng phải chết.

Vậy nên chỉ còn cách tiến vào rừng phá trận mới có một tia hy vọng.

Ban đêm rừng trúc thật tĩnh lặng làm người sợ hãi. Chỉ có ánh

trăng xuyên qua những cành trúc, tỏa ra một thứ ánh sáng mơ hồ dìu dịu.

Sắt Sắt cẩn thận chuyển động thân mình, vô cùng thận trọng, không dám lơ là.

Trận pháp trong rừng trúc này cùng với rừng trúc trong Tuyền Ki phủ

rõ ràng không giống nhau. Nàng cảm giác được dưới chân mình từng bước

đi đều là cạm bẫy, nếu như lơ là, không chỉ bị rừng trúc vây khốn mà còn có thể nguy hiểm đến tính mạng.

Nàng đoán rằng chuyện mình có võ công đã bị Dạ Vô Yên biết, nếu

không hắn cũng sẽ không cùng nàng đánh cược như vậy. Nhưng nàng vẫn luôn che giấu rất tốt, nếu nói để lộ ra sơ hở cũng chỉ có đêm nàng ra khỏi

phủ giải mị dược bị lộ ra. Dù sao, nàng cũng phải thần không biết quỷ

không hay đi ra khỏi phủ.

Hắn đã biết cũng tốt, miễn cho nàng phải che che dấu dấu.

Ở trong mắt hắn nàng vốn là một nữ tử không có liêm sỉ, hơn nữa còn

là người đàn bà đanh đá, sợ là trong cảm nhận của hắn nàng so với một nữ tử thấp hèn còn kém xa.

Một đám mây u ám bay qua, che khuất ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh

lùng, cả khu rừng trúc trong nháy mắt chỉ còn lại một mảnh u ám trầm

tĩnh. Không cẩn thận bước nhanh hơn một chút, nàng dường như đã đụng vào một sợi dây nhỏ. Sắt Sắt nhẹ nhàng nhíu mày, thầm than không xong rồi,

chắc hẳn là đã động đến cơ quan.

Quả nhiên trong phút chốc, phi tiêu từ bốn phương tám hướng phóng

tới, trong bóng đêm, những mũi nhọn vụt tới, ánh sáng lạnh thấu xương.

Sắt Sắt nhếch môi cười nhẹ, bình tĩnh cởi áo ngoài ra cầm trong tay, thầm vận nội lực, nhẹ nhàng giơ lên. Chỉ một thoáng, áo quần như một

cánh buồm đón gió, trong nháy mắt phồng lên, lại giống như một chiếc ô

không ngừng xoay tròn, bảo vệ người phía sau. Toàn bộ phi tiêu đều bị

ngăn trở, nửa phần gần như cũng không thể đến được trước người nàng, một trận phong ba nổi lên, toàn bộ đều rơi xuống mặt đất. Sắt Sắt cười

khẽ, dùng ám khí đối phó với Tiêm Tiêm công tử nàng không phải là múa

rìu qua mắt thợ sao? Trước kia khi tập luyện sử dụng ám khí, cái nàng

học trước tiên là làm thế nào để né tránh ám khí. *Tiêm ca cool quá!!!!*

Vầng trăng lạnh theo đám mây hiện ra, lại tỏa ra ánh sáng nhu hòa.

Đợt phi tiêu này qua đi, Sắt Sắt biết còn có thể có đợt công kích

thứ hai, bởi vì sợi dây nhỏ kia hiển nhiên đã kích hoạt chốt mở của cơ

quan.

Sắt Sắt thản nhiên nhíu mày, nàng đưa tay hướng đến bên hông, đem

Tân Nguyệt Loan đao quấn quanh hông hơi rút ra. Tân Nguyệt Loan đao là

một thanh đao nhỏ, bình thường được buộc bên hông, giống hệt như đai

lưng, nhưng một khi ra khỏi vỏ thì cũng là một thanh đao tốt tuyệt thế.

Ánh đao trong suốt như hồ nước thu sâu thẳm, chiếu rọi cùng ánh trăng, soi sáng ánh mắt tràn đầy ý chí chiến đấu của Sắt Sắt.

Lại thêm một trận hoàng bàn ồn ào ập tới, Sắt Sắt giương đao lên,

một ánh đao hình trăng rằm hiện lên, giống như ngàn hoa diễm lệ, tất

cảm ám khí đều đang bao phủ quanh ánh đao.

Con đường kế tiếp cũng không ngoại lệ có ám khí cơ hoàng, trận pháp

trong rừng trúc này nhìn có vẻ nguy hiểm vô cùng, nhưng đối với Sắt Sắt

mà nói lại chỉ như đang giẫm trên đất bằng. Ngoại trừ ám khí cơ hoàng,

dường như cũng không có trận pháp hay ảo thuật gì khác.

Sắt Sắt nhớ rõ lần đầu tiên khi phát hiện trận pháp hình như không

phải đơn giản như vậy. Chẳng lẽ Dạ Vô Yên cố ý bỏ qua trận pháp này? Sắt Sắt phất tay, nàng bi


Disneyland 1972 Love the old s