ay xuống sàn nhà một cách phẫn nộ.
Không có ai trả lời ông ta, cũng không có ai nghe theo lời ông ta. Tiếp đến từng tiếng nổ ầm ầm vọng tới. Khác với vụ đánh sập cửa sắt hồi nãy, bây giờ là tiếng nổ kinh thiên động địa chói tai, kèm theo đó là tiếng kêu la thảm thiết, khiến năm người ở trong đại sảnh tái mét mặt.
"Tề Mặc, rốt cuộc cậu có ý gì? Cậu đến Khúc gia chúng tôi để gây chuyện hay sao hả đồ con hoang kia?". Người phụ nữ trung niên vừa hoảng hốt vừa tức giận, cuối cùng không thể kìm chế hét lớn với Tề Mặc.
Nghe lời nói của bà ta, đáy mắt Tề Mặc lóe lên tia chán ghét và oán hận, Ly Tâm đứng bên cạnh nhìn thấy rõ. Trong khi đó, Hoàng Ưng lập tức rút súng chĩa thẳng vào người đàn bà.
Cùng lúc đó, ông già tóc bạc thay đổi sắc mặt, nạt nộ người đàn bà: "Ai bảo cô nhiều chuyện, lui ra đi". Vừa nói, ông ta vừa lao đến đứng chắn trước mặt người đàn bà. Ông ta có thân thủ nhanh nhẹn đến mức người chứng kiến không thể nghĩ ông ta đã bảy tám mươi tuổi.
Tề Mặc giơ tay ra hiệu cho Hoàng Ưng. Lúc này, Hoàng Ưng đã tháo chốt an toàn, thấy Tề Mặc ngăn cản, anh ta nhanh chóng thu khẩu súng về. Ánh mắt anh ta lóe lên một tia kinh ngạc rồi tiếp tục nhìn chằm chằm vào người phụ nữ với vẻ đầy sát khí. Người phụ nữ biết mình lỡ lời, gương mặt trở nên trắng bệch.
Thái độ của Tề Mặc cũng khiến Ly Tâm hết sức ngạc nhiên. Uy danh của Tề Mặc bây giờ có thể nói là lên tới trời cao, dù giới hắc đạo hay bạch đạo cũng phải nể mặt hắn. Kẻ phát ngôn những lời nhục mạ như thế này, Tề Mặc không giết cả nhà hắn cũng coi là nhân từ. Vậy mà Tề Mặc nhẫn nhịn, Ly Tâm không thể hiểu nổi hắn đang nghĩ gì.
Ông già tóc bạc đứng giữa đại sảnh, nhìn thẳng vào Tề Mặc. Ông ta nói bình thản: "Đàn bà không hiểu chuyện, mong Tề lão đại bỏ qua. Lão già này thay mặt xin lỗi Tề lão đại". Vừa nói, ông ta vừa cúi người hành lễ Tề Mặc.
Về lý mà nói, ông già tóc bạc nhiều khả năng là ông ngoại của Tề Mặc. Nhưng hai người tỏ ra rất xa lạ và khách sáo. Không, không thể nói là khách sáo mà nhạt nhẽo như nước ốc. Bậc trưởng bối hành lễ trước Tề Mặc, vậy mà hắn vẫn thản nhiên chấp nhận. Có thể thấy hai người hoàn toàn không có chút tình thân, mà chỉ đơn giản là hai lão đại của hai gia tộc hào môn.
Tề Mặc cất giọng lạnh lẽo: "Đừng cho tôi cơ hội giết chết bà ta".
Ông già hơi gật đầu, phất tay ra hiệu, ba người đàn ông và một người đàn bà lui ra ngoài cửa.
Ở bên ngoài, tiếng nổ long trời lở đất vẫn tiếp tục. Ông già hơi nhíu mày, nói trầm trầm: "Tề lão đại, ta khách sáo với cậu, không có nghĩa là ta để mặc cậu muốn làm gì thì làm".
Đáy mắt Tề Mặc lóe lên một tia khinh bỉ, hắn cất giọng lạnh nhạt: "Tôi hỏi một lần nữa, Khúc Vi đang ở đâu?" Ngữ điệu của hắn hoàn toàn lạnh lùng pha lẫn sự bực bội.
Nghe Tề Mặc hỏi vậy, ông già tóc bạc ra hiệu một người đàn ông trung niên vừa lui ra ngoài cửa tiến lên phía trước rồi mở miệng hỏi: "Khúc Vi đang ở đâu?". Hồng Ưng giơ tay, tiếng nổ biến mất trong giây lát.
Người đàn ông trung niên nhếch môi: "Ba, sao có thể cho nó biết hành tung của chú ấy. Nếu nó chuẩn bị...". Mặc dù người đàn ông không nói hết câu nhưng mọi người đều hiểu ý ông ta. Tuy thanh âm của ông ta nhỏ như tiếng muỗi kêu, đám Tề Mặc không phải nhân vật bình thường nên nghe thấy rõ ràng.
"Mau nói". Ông già tóc bạc cau mày.
Người đàn ông trung niên im lặng một vài giây rồi lên tiếng: "Chú ấy đi châu Á tiến hành khảo cổ, bây giờ con cũng không biết chú ấy đang ở đâu".
Ly Tâm nghe xong bất giác lườm người đàn ông trung niên. Khúc Vi không biết là người thế nào, lại có sở thích đi đào cổ mộ. Đào cổ mộ là một công việc phải đi khắp thế giới, vì vậy Tề Mặc mới không tìm được hành tung của ông ta. Danh xưng nhà khảo cổ cũng chỉ là vỏ bọc mà thôi, Khúc Gia không biết hành tung của ông ta mới lạ, họ rõ ràng không muốn cho Tề Mặc biết. Ly Tâm thấy khinh thường người đàn ông trung niên, ông ta hiểu rõ Tề Mặc là nhân vật như thế nào mà vẫn dùng chiêu này, chỉ có thể nói ông ta quá ngốc nghếch.
Ông già tóc bạc ngẩng mặt đối diện với đôi mắt lạnh lùng của Tề Mặc: "Tề lão đại đã nhận được thông tin về hành tung của con trai ta, thứ lỗi ta không tiễn".
Tề Mặc cười nhạt, nói rành rọt từng từ một: "Không biết? Rất tốt".
Hồng Ưng đứng bên cạnh ném tập tài liệu trong tay cho ông già rồi từ từ tiến về phía người đàn ông trung niên.
Người đàn ông trung niên thấy Hồng Ưng sát khí đằng đằng nhanh chóng tiếp cận ông ta, ông ta theo phản xạ lùi về phía sau: "Cậu muốn làm gì?". Sát khí tỏa ra từ Hồng Ưng tuyệt đối không phải là giả. Với thế lực của Tề Mặc, giết ông ta là chuyện dễ như trở bàn tay. Vì vậy khi thấy Hồng Ưng áp sát lại gần, người đàn ông trung niên tái mét mặt.
Ông già tóc bạc vô cùng phẫn nộ nhưng không lên tiếng. Hoàng Ưng đứng bên cạnh cất giọng lạnh nhạt: "Tôi khuyên ông tốt nhất nên nghĩ cho kỹ mới mở miệng. Lão đại của chúng tôi không có nhiều sự nhẫn nại đâu".
Nghe câu nói có ý cảnh cáo rõ ràng của Hoàng Ưng, ông già tóc bạc vẫn kìm chế sự phẫn nộ, lặng lẽ xem tập tài liệu ở trong tay. Ông ta có thể trở thành lão đại hào môn, lại sống đến tuổi này