.
Tuấn Kỷ nhếch mép mỉm cười: "Tôi cũng nghĩ như vậy".
Tú Thủy nghe nói vậy lập tức nói với giọng gấp gáp: "Vậy mà anh vẫn còn giữ vẻ bình thản như không có chuyện gì xảy ra, anh còn không mau tăng cường lực lượng bảo vệ đi". Tú Thủy không biết Lam Bang hay Yamaguchi là gì, nói một cách khác cô không hề biết bọn chúng lớn mạnh thế nào, cô chỉ cảm thấy nếu chúng đã nhằm vào Tuấn Kỷ thì anh ta nhất định sẽ gặp nguy hiểm.
Tuấn Kỷ mỉm cười châm biếm: "Nếu chúng dám động đến tôi, thì chẳng cần gây ra mấy chuyện cảnh cáo như thế này đâu. Có điều tôi muốn biết ý đồ của chúng, tại sao chúng dám cảnh cáo Phương gia chúng tôi?". Ngữ điệu của Tuấn Kỷ tương đối bình tĩnh.
Tuy nhiên, Ly Tâm bắt gặp tia lạnh lùng và sắc bén từ ánh mắt Tuấn Kỷ qua gương chiếu hậu. Cô đột nhiên cảm thấy, có lẽ anh chàng playboy này không chỉ biết mỗi việc đi cua gái.
Reng reng reng, điện thoại tùy thân của Tuấn Kỷ đột ngột reo vang, nụ cười trên môi Tuấn Kỷ hơi thay đổi, anh ta cười gượng : "Ông già biết tin nhanh thật đấy". Vừa nói anh ta vừa thở dài bắt điện thoại.
Ly Tâm giảm tốc độ, cô buồn bực trừng mắt với Tuấn Kỷ qua gương chiếu hậu. Cô và anh ta rõ ràng là quan hệ tiền trao cháo múc, tại sao bây giờ cô lại trở thành lái xe của bọn họ. Tuấn Kỷ nở nụ cười quyến rũ khi bắt gặp ánh mắt của Ly Tâm, khiến sắc mặt cô càng tối thêm.
"Ly Tâm, rẽ trái". Tuấn Kỷ cười híp mắt chỉ đường cho Ly Tâm.
Ly Tâm đạp cần phanh, đợi đến khi xe dừng lại hẳn cô mới cất giọng lạnh lùng: "Tôi thuê chiếc xe này, tôi sẽ thanh toán tiền đầy đủ cho anh. Còn bây giờ, các anh xuống xe hết cho tôi". Cô không muốn bị dây vào mấy chuyện phiền phức, mà những người ở trên xe hình như là phiền phức lớn.
Tuấn Kỷ cong cong khóe mắt: "Đây là vật không bán, nhưng tôi có thể tặng cô. Ly Tâm, cô không muốn đi cùng chúng tôi, tôi sẽ không ép cô, nhưng sau khi tìm thấy Tùy Tâm, tôi sẽ đi đâu tìm cô? Hơn nữa, bây giờ tôi bị truy sát, tuy chỉ là lời cảnh cáo nhưng gãy chân gãy tay cũng là một loại cảnh cáo, cô nhẫn tâm bỏ mặc chúng tôi ở nơi này? Không có kỹ thuật lái xe của cô, chỉ e là chúng tôi chưa kịp đến nơi đã mất đi mấy phần mạng sống.
Đúng rồi, quan trọng nhất là bọn chúng đến đây cảnh cáo tôi, Tú Thủy không nằm trong phạm vi cảnh cáo của chúng. Nhưng sợ là chúng thấy cô ấy không thuận mắt sẽ ra tay cả với cô ấy. Thế lực Lam Bang lớn đến mức nào, tôi không cần nói nhiều. Gia thế của Tú Thủy Ngô Sâm không phải bình thường, nhưng chịu thiệt vẫn là chịu thiệt, dù sao mạng sống cũng chỉ có một mà thôi".
Ly Tâm quay đầu lạnh lùng nhìn Tuấn Kỷ: "Anh uy hiếp tôi?"
Tuấn Kỷ mỉm cười lắc đầu: "Không, tôi chỉ là thành tâm thành ý đề nghị cô hãy đến nhà tôi trong khoảng hai ngày. Đợi vụ này giải quyết ổn thỏa, tôi tuyệt đối không ngăn cản cô, cô muốn đi đâu thì đi. Cô đã giúp tôi hai lần, đối phương sẽ tưởng cô cùng hội cùng thuyền với chúng tôi. Bây giờ là lúc nguy hiểm lắm".
Bắt gặp vẻ mặt nghiêm túc của Tuấn Kỷ, Ly Tâm hơi nhíu mày. Tú Thủy ở bên cạnh thấy vậy nhoài người sang ôm tay Ly Tâm: "Ly Tâm, em nhẫn tâm bỏ chị ở lại đây sao? Phương Tuấn Kỷ có cả gia tộc lớn đứng sau nên không ai dám động đến anh ấy. Chị thì chẳng có gì cả, đi theo bọn họ cả ngày chỉ biết lo nơm nớp. Để đề phòng chuyện xấu, chúng ta đến Phương gia hai ngày đi. Ly Tâm, coi như em đi cùng chị được không? Có em đi cùng chị, chị cũng yên tâm hơn".
Thấy vẻ mặt khẩn cầu của Tú Thủy, Ly Tâm bất giác trừng mắt với cô: "Trước đây không có em, chẳng phải chị vẫn sống tốt đấy thôi". Miệng nói vậy nhưng cô vẫn rồ ga phóng xe đi. Cô không muốn tìm phiền phức thì phiền phức lại tự tìm đến cô, đáng ghét thật.
Tú Thủy cười tươi khi thấy Ly Tâm tuy nói những lời vô tình nhưng chân tay làm theo ý Tuấn Kỷ, Ly Tâm đúng là vẫn nể tình cô. Hơn nữa tình hình bây giờ như Tuấn Kỷ nói, anh ta là người có thế lực nên Lam Bang cùng lắm chỉ cảnh cáo, những người còn lại chẳng là gì đối với Lam Bang, nếu chúng động thủ thì bọn họ chỉ có chịu thiệt. Trong khi đó, Ly Tâm càng không có thế lực chống đỡ đằng sau lưng, nếu liên lụy đến Ly Tâm, bọn họ sẽ áy náy cả đời. Vì vậy đưa Ly Tâm cùng đến Phương Gia mới là thượng sách.
Thật ra bọn họ không biết chỗ dựa của Ly Tâm lớn đến mức nào, nếu Tề Gia và Lam Bang công khai trở mặt thì không nói làm gì, còn nếu hai bên ở trạng thái bằng mặt không bằng lòng, dù đi đến đâu Lam Bang đều phải kiêng dè Ly Tâm. Về phần Ly Tâm, cô nhận lời đến Phương gia không phải vì sợ Lam Bang mà cô lo lắng cho sự an nguy của Tú Thủy. Dù sao Tề Mặc cũng không bắt cô quay về ngay, cô sẽ đưa Tú Thủy đến nơi an toàn rồi tính sau.
Phương Gia là một gia tộc nổi tiếng trong giới bạch đạo. Tuy nhiên, thế lực của bọn họ không ở Âu Mỹ mà ở nước Nga, bọn họ xưng bá ở hai địa bàn rộng lớn là Nga và Trung Quốc nên bọn họ cùng Tề Gia và Lam Bang ở Âu Mỹ tạo thành thế kiềng ba chân. Thế lực của Phương gia không vang danh khắp bốn châu khác nhưng cũng không thể coi thường.
Lão đại đương nhiệm của Phương gia là bố của Phương Tuấn Kỷ, là một nhân vật hô phong hoán vũ ở hai địa bàn Trung Quốc và Nga. Phương Gia có