Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212393

Bình chọn: 9.5.00/10/1239 lượt.

của tôi". Tề Mặc nghe thấy vậy chỉ hừm một tiếng rồi tiếp tục đi lên phía trước,

Tuấn Kỷ thấy Ly Tâm đi theo Tề Mặc liền bước đến bên Ly Tâm cười tươi: "Tú Thủy chuẩn bị cho cô ít đồ ăn sáng, toàn món cô thích nhất". Vừa nói anh ta vừa đưa cho Ly Tâm túi đồ ăn.

Ly Tâm nghe nói đồ ăn do Tú Thủy làm, vội đưa mắt về đằng trước. Tề Mặc tuy không quay đầu nhưng từ người hắn toát ra nộ khí rõ rệt, Ly Tâm cau mày đáp: "Tôi ăn rồi". Tuy cô có thể ăn thêm, nhưng đối diện với cơn giận dữ của Tề Mặc, cô đành phải từ chối.

Tuấn Kỷ liền mỉm cười đi theo Tề Mặc: "Tề lão đại, giang hồ nói Tề lão đại rất nghiêm khắc. Xem ra tin đồn không sai, chuyện cỏn con này cũng cần sự đồng ý của lão đại hay sao? Tôi chỉ đứng ở lập trường quan tâm bạn bè của tôi chứ không có ý chỉ trích lão đại ngược đãi thuộc hạ".

Tề Mặc lập tức dừng bước, chiếu ánh mắt lạnh lùng về phía Tuấn Kỷ. Tuấn Kỷ không hề tỏ ra sợ hãi vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi: "Chúng ta sẽ làm việc chung một thời gian, sự dung hợp là quan trọng nhất. Tôi rất muốn cùng mọi người chung sống hòa bình và tăng thêm mối quan hệ hữu nghị, Tề lão đại chắc không phản đối?"

Tề Mặc liếc qua Tuấn Kỷ, trả lời lạnh nhạt: "Tùy Phương công tử". Nói xong hắn đưa tay ôm eo Ly Tâm đi về phía chiếc máy bay.

Ly Tâm nhanh chóng giật lấy túi đồ ăn trong tay Tuấn Kỷ rồi lấy ra một miếng bánh đưa cho Tề Mặc: "Tú Thủy nấu ăn ngon lắm, chúng ta nên nhận thịnh tình của Tú Thủy". Tề Mặc ôm chặt Ly Tâm tiến về phía trước, Ly Tâm thấy Tề Mặc không phản đối liền tươi cười rạng rỡ cất bước theo hắn.

Ánh mắt Tuấn Kỷ xuất hiện một tia đầy nghi hoặc khi anh ta thấy Tề Mặc ôm eo Ly Tâm đưa cô đi cùng, sắc mặt anh ta hơi tối lại nhưng trở lại bình thường rất nhanh. Anh ra nhếch miệng cười và sải bước đi theo bọn họ.

"Sao mọi người lại ở đây?". Vừa lên máy bay, Ly Tâm hơi ngạc nhiên khi thấy đám Ngô Sâm và Tú Thủy đã ở trên máy bay, Tú Thủy tựa vai vào đầu Ngô Sâm nhìn cô mỉm cười.

Tuấn Kỷ nhảy lên máy bay trả lời: "Bọn họ muốn đi thăm quan nên tôi đưa đi cùng".

Ly Tâm cau mày, liếc qua Ngô Sâm và Tiêu Vân, hai người nhìn bề ngoài có vẻ nhàn rỗi nhưng ánh mắt họ rất thận trọng, hoàn toàn không giống thần thái của người đi du lịch. Xem ra bọn họ có nội tình gì đó, chỉ có điều nghe Hoàng Ưng nói chuyến đi này vô cùng nguy hiểm, Tuấn Kỷ để Tú Thủy đi cùng là có ý gì? Ly Tâm bất giác nhìn Tuấn Kỷ rồi lại quay đầu về phía Tề Mặc.

Tề Mặc ôm Ly Tâm đi về chỗ ngồi mà không lên tiếng. Hồng Ưng ở bên cạnh cất lời: "Nếu đúng tồn tại sinh vật có thể thay thế dầu mỏ, vậy thì tập đoàn Phong Dương và Phẩm Nguyên thế gia đều là đối tác tốt nhất của Phương gia. Một miếng bánh lớn như vậy một người ăn không hết, phải chia ra mới là đạo lý đúng đắn".

Nghe Hồng Ưng nói vậy Ly Tâm đã hiểu ra vấn đề, Tiêu Vân là con trai CEO của tập đoàn Phong Dương, còn Tú Thủy là tiểu thư của Phẩm Nguyên thế gia, hai gia tộc này làm gì thì Ly Tâm không rõ, nhưng chắc có liên quan đến dầu mỏ. Về phần anh chàng có dính dáng đến xã hội đen Ngô Sâm, chắc là đi theo để bảo vệ Tú Thủy, hoặc là phát huy năng lực khi cần thiết. Sau khi hiểu ra, Ly Tâm không còn thắc mắc nữa, thế giới này nói lớn cũng không lớn, nói nhỏ không nhỏ, thật ra quanh đi quẩn lại cũng chỉ là mấy người này.

Nghĩ đến đây, Ly Tâm liền trừng mắt với Tuấn Kỷ, Tú Thủy đã đi cùng còn cần anh ta đưa đồ ăn sáng làm gì, muốn giỡn chơi cô phải không?

Tuấn Kỷ mỉm cười nhún vai trả lời: "Tôi tự nguyện nhường phần ăn của tôi cho cô".

Ly Tâm lườm Tuấn Kỷ rồi quay sang bên này, thấy Tú Thủy tuy mỉm cười một cách miễn cưỡng nhưng bộ dạng rất căng thẳng, Ngô Sâm và Tiêu Vân cũng tỏ ra không tự nhiên, Tiêu Vân không thuộc giới hắc đạo thì không nói làm gì, ngay cả Ngô Sâm mặt mũi cũng cứng nhắc không thoải mái, Ly Tâm bất giác tham thầm, Tề Mặc quả là có khí chất áp đảo.

Thật ra những người chưa từng nghe nói hoặc chưa từng gặp Tề Mặc thì không sao, riêng Ngô Sâm xuất thân từ giới xã hội đen nên anh ta biết quá rõ về Tề Mặc. Từ bản thân con người Tề Mặc toát ra sự lạnh lẽo và tanh máu, khiến Ngô Sâm không thể thở nổi.

Sau khi quan sát ba người, Ly Tâm mới hiểu ra tại sao Tuấn Kỷ lại lấy đồ ăn sáng cho cô. Tú Thủy quả thực không dám tiến lại gần, tuy trước đây cô cảm thấy Tề Mặc rất đáng sợ nhưng không đến mức độ này. Trong đám người này chỉ có Tuấn Kỷ to gan nhất và không sợ Tề Mặc. Nghĩ đến đây, Ly Tâm lại đảo mắt qua Tuấn Kỷ.

Bắt gặp ánh mắt của Ly Tâm, Tuấn Kỷ lập tức hiểu ý cô, anh ta khóc cũng không xong cười cũng không xong chỉ biết lắc đầu. Ly Tâm đúng là thông minh hơn người mới tìm ra lời giải thích hợp lý như vậy.

Ly Tâm đột nhiên nghĩ ra một chuyện, trừng mắt với Tuấn Kỷ: "Tôi cần tin tức về Tùy Tâm, anh chỉ có thời gian hai ngày thôi đấy".

Tuấn Kỷ không ngờ Ly Tâm vẫn còn nhớ đến chuyện đó, anh ta mỉm cười đáp: "Vẫn chưa hết thời gian mà, cô yên tâm đi, tôi đã nhận sự ủy thác của cô nhất định sẽ giúp cô tìm ra cô ấy".

Tề Mặc cũng phát lệnh tìm Tùy Tâm, không ngờ Ly Tâm lại ba mặt một lời đề cập thẳng thừng. Tuấn Kỷ là người thông minh, anh ta lập tức hiểu ra Tề M


Old school Easter eggs.