trên bàn điều khiển, khiến chúng hoạt động ở mức cao nhất ngay lập tức.
Chiếc quân hạm bắt đầu nhấc đầu đứng dậy leo lên cột sóng cao một trăm mét mang một sức mạnh không thể coi thường.
"Tàu chỉ lên được hai mươi tư độ, mức khống chế áp lực của thân tàu đã vượt qua tiêu chuẩn 10%".
"Tàu lên được bảy mươi ba độ, mức khống chế áp lực của thân tàu đã vượt qua mức cho phép 50%".
Bơi ngược dòng nước, không tiến sẽ lùi. Lúc này chiếc quân hạm như con kiến bò lên ngọn sóng. Đám Tề Mặc thể hiện thao tác và sự tính toán ngông cuồng và sắc bén vô tiền khoáng hậu vào chính lúc này.
(* Câu thành ngữ "Bơi ngược dòng nước, không tiến sẽ lùi" (Nghịch thủy hành chu, bất tiến tắc thoái) có nghĩa làm việc gì cũng cần cố gắng thì mới có tiến triển và tiến bộ, nếu không cố gắng vươn lên thì sẽ bị tụt hậu, cũng giống như chèo thuyền ngược dòng nước, không gắng sức đưa thuyền tiến lên thì sẽ bị nước cuốn trôi xuống dưới hạ lưu)
Lúc này quân hạm gần như thẳng đứng trên mặt biển. Ở đây không giống xoáy nước dưới lòng biển, sức mạnh của xoáy nước là lực hút xuống bên dưới, còn bây giờ là sự tấn công của sóng nước từ trên cao.
"Lão đại, không thể nâng đầu tàu lên thêm nữa". Hoàng Ưng cất giọng gấp gáp.
"Cố gắng nâng hết mức, tăng tốc". Tề Mặc gầm lên một tiếng, đôi mắt hắn vằn lên tia máu, toát ra sự không khoan nhượng và uy nghiêm tuyệt đối.
Đám Hoàng Ưng hít một hơi sâu, họ lập tức ấn xuống các nút điều khiển, con tàu lập tức đứng thẳng tạo thành góc chín mươi độ với mặt biển và leo lên ngọn sóng.
Cả đám người ở trên tàu không thể giữ thăng bằng và rơi cả về đằng sau. Do con tàu đứng thẳng, mấy người của Tề Gia đang tát nước ở bên ngoài lập tức rơi ra khỏi quân hạm. May mà họ đã có sự chuẩn bị từ trước, người họ được buộc bằng những sợi dây thừng chắc chắn nên không bị rơi hẳn xuống biển. Khi quân hạm từ từ leo lên ngọn sóng, thân hình họ rơi lủng lẳng ở bên dưới.
Đám Tề Mặc ở trong phòng thuyền trưởng chỉ tập trung vào cột sóng cao trước mặt, hoàn toàn không để ý đến tình hình ở phía sau. Vì vậy những thuộc hạ của Tề Gia bị rơi ra ngoài chỉ còn biết nhắm mắt phó thác cho ông trời.
Lúc này chiếc quân hạm đã leo lên 70% độ cao của ngọn sóng lớn. Bên trên là nước biển mang một sức mạnh kinh hồn ùn ùn kéo đến, bên dưới là đại dương mênh mông tăm tối. Những người của Tề Gia bị rơi ra ngoài đều nhìn thấy rõ, chiếc quân hạm đã rời khỏi mặt biển khoảng bảy tám mươi mét.
Trong phòng thuyền trưởng, Tề Mặc nhìn xuống các loại máy móc trước mặt đã bật đèn đỏ và không ngừng phát ra tín hiệu cảnh cáo. Khóe miệng cương nghị của hắn mím chặt, Ly Tâm gần như nghe thấy tiếng nghiến răng của Tề Mặc.
Ly Tâm hít một hơi sâu rồi quay đầu nhìn ra bên ngoài qua cửa kính phía trước, ngọn sóng cực lớn đen ngòm đang ụp xuống, khiến con người có cảm giác như bị nước biển nuốt mất. Sóng giống như cái miệng đang há to của con quái vật khổng lồ có thể nuốt tất cả mọi người và mọi vật trong tức khắc.
"Thiết bị động lực đã vượt quá mức cho phép và ngừng hoạt động".
"Áp lực quá lớn làm thiết bị áp lực hỏng hóc.
"Hệ thống thoát nước xuất hiện vấn đề".
Một loạt tiếng báo cáo cất lên, các bộ phận của quân hạm đều có vấn đề. Được điều khiển tới mức cao nhất, máy móc thiết bị ở trong tình trạng vượt quá khả năng chịu đựng, đây là dấu hiệu của sự hủy diệt.
"Lão đại, vẫn còn mười mét nữa". Hồng Ưng hét lớn, cứ như trong hoàn cảnh này chỉ hét lên mới có thể giải phóng tâm trạng ức chế.
"Dốc hết tất cả năng lượng". Tề Mặc hai mắt đỏ ngầu, hắn nghiến răng ken két. Ở vào giây phút cuối cùng này mà để con tàu tụt xuống, tất cả sẽ thịt nát xương tan.
Ly Tâm ngẩng đầu, thấy từng giọt nước không rõ là mồ hôi hay nước biển chảy ròng ròng xuống mặt Tề Mặc. Thậm chí đôi lông mi của hắn cũng đọng đầy nước, che khuất tầm nhìn của hắn. Ly Tâm vội giơ tay lau nước giúp Tề Mặc, bây giờ hắn không có tâm trí để ý đến những chuyện xung quanh.
Ly Tâm không còn cảm thấy đau đầu chóng mặt. Vào thời điểm đối mặt với tử thần, phản ứng của cơ thể cô đã vượt qua chướng ngại mà trước đó không thể khắc phục. Lúc này Ly Tâm tỉnh táo vô cùng.
Tim Ly Tâm dường như ngừng đập, nhưng khi quay đầu bắt gặp con sóng khổng lồ, Ly Tâm bỗng dưng rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức không nghe thấy tiếng tim đập. Ở bên cạnh vọng đến tiếng thân tàu nứt toác nhưng cô không hoảng sợ một chút nào. Có lẽ nỗi kinh hoàng đã đạt đến cực hạn nên giờ đây cô không còn cảm giác kinh hoàng dù trước mặt là tử thần.
Tuấn Kỷ buộc người vào mép cửa bằng một sợi dây thừng chắc chắn, anh ta bị áp lực lớn đẩy về phía cuối phòng thuyền trưởng. Do con tàu đứng thẳng dậy nên Tuấn Kỷ không thể tiến về phía trước. Trong khi đó toàn bộ nước biển dồn hết xuống dưới về cuối căn phòng nên Tuấn Kỷ gần như bị chìm trong nước.
Ở trong lòng Tề Mặc, Ly Tâm quay đầu bắt gặp Tuấn Kỷ giãy giụa trong nước rồi từ từ chìm xuống, chỉ một loáng đầu tóc cũng không thấy đâu.
Ly Tâm nghiến răng túm lấy dây đai bằng sắt ở phía sau ghế ngồi của Tề Mặc. Cô chui qua người hắn và nhanh chóng cố định thân thể cô vào sợi dây phía sau
